Khởi sự tiêu cực không hề quá tai hại cho sức sáng tạo

Mọi sự đều đến và đi đúng lúc

Mọi sự đều đến và đi đúng lúc.

Không có việc gì khó, chỉ sợ mơ hồ tiền đồ… dẫu hàng ngày ta quên tầm 80% những gì đã học hỏi được. Đời vẫn thường thế, một số thông tin đi vào và một số thông tin vọt ra; chúng ta có thể kích thích bản thân bởi vô vàn ý tưởng.

Theo lý thuyết lựa chọn, chúng ta học hỏi

  • 10% những gì mình Đọc
  • 20% những gì Nghe được
  • 30% những gì Nhìn thấy
  • 50% những gì Nhìn và Nghe
  • 70% những gì chúng ta Thảo luận với những Người khác
  • 80% những gì mình Trải nghiệm hết sức Riêng tư
  • 95% những gì Dạy ai đó

Vậy nên, chẳng đánh ngạc nhiên lắm khi nhận ra rằng cách nhanh nhất để học hỏi điều gì đó là nhờ giảng dạy về nó.

Mình có thể đặt bản thân thoải mái vào những tình huống thiếu tiện nghi; không phải những gì ta làm mà thường là về cách thức tâm trí mình đáp ứng theo lối đặc thù. Tiến hành những điều khó chịu tạo nên cho mình những đột phá mang tính sáng tạo hết sức bất ngờ; trước những khoảnh khắc tuyệt vời này, chúng ta sẽ trải qua sự suy sụp, sút giảm.

Xuất phát tiêu cực có thể khiến mình liên kết với trạng thái sáng tạo.

Nghiên cứu đề xuất hai lý do chứng thực rằng, tính tích cực tăng lên theo thời gian trong khi sự tiêu cực giảm dần có thể đưa lại các trạng thái tốt hơn là tính tích cực cặp đôi với việc vắng bóng tác động của tiêu cực.

Học hỏi bất kỳ kỹ năng nào là một tiến trình:

- Kém cỏi về mặt tiềm thức

- Kém cỏi về mặt ý thức

- Có năng lực về mặt ý thức

- Có năng lực về mặt tiềm thức.

Vì thế, nhất thiết nên dừng tiêu phí cả đời vào việc học hỏi những thứ đồ, ngón nghề, chuyện vặt mới mẻ mỗi ngày và bắt đầu hành động những gì mình biết.

Cần tin tưởng với triết lý giản đơn: áp dụng những gì mình biết và mình sẽ khởi sự hết sức tự nhiên đặng thực hiện kỹ năng một cách tiềm thức (mà mình không hề nhận ra đang dùng nó), rồi mình sẽ tự động củng cố “kỹ năng học hỏi” cho phép mình học hỏi những điều mới mẻ nhanh hơn cũng như áp dụng chúng thật dễ dàng.

Nền tảng vững vàng cùng với chút xíu tiếng rít kinh hoàng

Tình yêu vô lượng, đau thương khôn lường, giữa đời vô thường, bước chân định hướng.

Tình yêu độ lượng, đau thương khôn lường, bước chân định hướng, giữa đời vô thường.

Chuyện kể rằng từng có một con rắn hổ mang do quá ấn tượng với sự lịch duyệt của vị sư ẩn cư kề cạnh nơi am tranh ven rừng kia nên xin phép ngài được làm đệ tử.

Bậc tu hành đồng ý; dẫu biết rằng các loài rắn có thể dễ dàng nóng tính song cũng là dịp để dạy anh ta trầm tư mặc tưởng về tâm từ (metta). Con rắn chứng thực mình là một học trò tốt, thiền định đều đặn và dần có một tâm tính thiện lành hẳn lên.

Ngày nọ, khi đang phơi mình dưới ánh nắng mặt trời, con rắn nhận ra gần đó có một người phụ nữ đang nhặt nhạnh các que củi cho bếp lửa gia đình. Thay vì trườn tránh hoặc phồng mang thừa sức làm kinh sợ như thói quen bấy lâu, con rắn quyết định nằm lại rồi tập trung phóng nguồn năng lượng metta đến người phụ nữ.

Cứ mải mê tìm kiếm túc tắc, chẳng mấy chốc đã đủ nên người phụ nữ nhìn quanh đặng tìm thứ gì đó cột lại bó củi. Phát hiện ra con rắn và lầm tưởng đấy là một đoạn dây leo, bà  nhặt lên từ đằng đuôi, đập rũ nó tời tã ra, xoắn chặt rồi thắt nút quanh bó củi. Xong xuôi đâu đấy, bà đội bó củi lên đầu, đi bộ về nhà; đến nơi, bà tháo rồi vứt “đoạn dây leo” đi.

Bầm dập, rã rời và nhăn nhó vì đau đớn, con rắn tội nghiệp lết trở lại am tranh để kể cho vị sư những gì xảy ra.

“Thầy bảo con vun bồi metta và đây là kết quả con nhận được từ đó”, con rắn rên rỉ rất thảm thiết.

Nghe thế, vị sư hồi đáp: “Chỉ bởi vì con sở hữu metta đâu có nghĩa là đôi khi con không thể tạo ra tiếng rít kinh hoàng, độc địa”.

J. Soi (21): Chuyện vặt ơ hờ nhặt vu vơ trên xe bus

Đời không xám như làn da bị nám, bám víu người cười khóc tuổi đôi mươi.

Đời không xám như làn da bị nám, bám lấy người cười khóc tuổi đôi mươi.

Khách lên từ bến Học viện Khoa học Xã hội, đối diện Bách hóa Thanh Xuân.

Lúc này các hàng ghế phía dưới đã đủ chỗ ngồi. Có một nàng dáng đẹp bên trên cuộn người ngủ say sưa trong sự che đậy kín đáo của chiếc robe chấm bi điểm trắng đen gợi cảm; vài ba ông, bà lão nhỏ nhắn chưa rõ vì sao cứ im lặng cõi riêng thế.

Xe mới chuyển bánh một đoạn ngắn tủn, chưa trờ tới vạch ngã tư Khuất Duy Tiến- Nguyễn Trãi, khách chợt la hoảng “Xe này có đi Viện Nhi không các bác?” rồi luống cuống chạy lên đầu xe đòi xuống. “Mày dở hơi cám lợn à ? Sao lại đòi xuống nửa chừng thế này”, giọng của lái xe vang lên đủ gần cuối xe cũng nghe rõ.

Rồi theo thông lệ thường gặp ở quê chúng mình, khách được đông đảo quần chúng nhân dân tận tình chỉ bày, mỗi người một ý thôi, song đông quá nên đúng là chín người mười ý nháo nhào cả lên.

Tính thêm cả phát ngôn của người soát vé nữa thì quả đậm đà bản sắc. Hiếm hoi là nữ, cô gái búi tóc cao, màu tóc nhuộm hoe hoe dưới ánh nắng mùa hạ thật hoang hoải, cái mũi hếch xinh, và cái miệng thì thôi rồi: “Mà chị định đi đâu ? Bố ơi xe mình có qua Viện Nhi không hả bố ?”

Trong khi robe vẫn riêng một góc êm đềm mơ mộng mặc kệ thiên hạ ì xèo, nữ soát vé tiến tới ngồi ghé lên song chắn khoanh vùng của lái xe. Giọng nàng mềm ra, giọng bố lái xe cũng vừa đủ âm lượng dù còn cao hơn ngưỡng đọc truyện đêm khuya.

Và một bác trai thấp bé song rắn rỏi đủ thu hút mắt nhìn đã phát huy tác dụng cặp đôi “xông pha, gương mẫu” luôn khi cất tiếng nêu rõ số nhà trên con phố xe bus sẽ qua mà khách nên xuống, đặc biệt nơi đấy hay trực sẵn xe ôm đi chưa tầm cây số là đến Viện Nhi.

Đường Thủ đô giờ vượt xa ước ao của đại thi sĩ dạo nào ngày đầu Kháng chiến cứ hào hùng ngợi ca “đường ta rộng thênh thang tám thước”, lại có cả cầu vượt lắp ghép nhanh chóng nữa cơ nên chẳng mấy chốc khách “Cháu cám ơn ông” mà hạ bàn chân chạm đất chắc chắn.

Đúng là có xe ôm sẵn sàng đấy, bác già cũng xuống theo với lời trao đổi gì đó (chắc thỏa thuận giùm giá cả xe ôm); khách lúc này nhỏ rúm thêm vì chợt lo lắng trở lại, khuôn mặt hơi bạnh ra, giọng meo méo. Mẹ thì nách cắp túi xách khá to; cậu con đội mũ lưỡi trai chưa đủ che hết khuôn mặt khôi ngô, đôi chân cháu nẹp khuôn dọc ống chân được kết thúc bằng đôi dép khuôn vào màu hồng hồng. Có lẽ, họ quyết định đi bộ nhằm tiết kiệm tiền dành dụm…

Như mọi câu chuyện kết có hậu, cần kể thêm cho đầy đủ thực tế là trước khi xe dừng nhẹ nhàng cho khách xuống, bác tài đã nhẹ nhàng dịu giọng dặn dò chi tiết đường đi nước bước; nữ soát vé thì hướng dẫn khách ra xe đúng cửa lên xuống thật ân cần.

Thứ Năm soi gì đây, mà lấy gì để soi vậy?

“Từ bỏ điều sai trái.” Nó có thể thực hiện được. Nếu nó bất khả, sẽ không muốn hối thúc bạn làm. Song khi dễ tiến hành thì muốn nói với bạn: “Từ bỏ điều sai trái”. Nếu việc từ bỏ mang lại mất mát và muộn phiền, nào thích hối thúc bạn đâu. Song khi nó đem lại lợi lạc và hạnh phúc, rất muốn nói với bạn: “Từ bỏ điều sai trái”.

Cũng thế, “vun bồi điều tốt lành”. Nó có thể thực hiện được. Nếu nó bất khả, sẽ không muốn hối thúc bạn làm. Song khi dễ tiến hành thì muốn nói với bạn: “Vun bồi điều tốt lành”. Nếu việc vun bồi điều tốt lành khiến bạn mất mát và phiền muộn, không muốn hối thúc bạn đâu. Song khi nó đem lại lợi lạc và hạnh phúc,rất muốn nói với bạn: “Vun bồi điều tốt lành.”

Trong tin tưởng, kiên nhẫn, cảm thông và thương yêu.

Một nhu cầu tích hợp hết sức thiết yếu chưa được chú ý đúng mức

Mang thân phàm tất đau bất chấp quan hay dân, là người trần thì từ cổ xưa đến nay đều khổ.

Mang thân phàm tất đau bất chấp quan hay dân, là người trần thì từ cổ xưa đến nay đều khổ.

Khi nghe một người kể về quá trình gia đình chưa thôi lo lắng, vất vả chăm sóc cho một thành viên trong nhà bị tổn thương cột sống dằng dặc mấy năm nay, tôi nghĩ đến rất nhiều trục trặc y khoa khác như đau mạn tính, ung thư, đa xơ cứng, viêm tuyến tiền liệt và các trạng thái bệnh lý nặng nề.

Hành vi y khoa và tâm lý chăm sóc sức khỏe ban đầu hợp thức thành các lĩnh vực phát triển nhanh nhất trong chuyên ngành tâm lý học lâm sàng. Dù thực tiễn thực hành chồng lấp lên nhau, hành vi y khoa sử dụng các can thiệp hành vi và tâm lý nhằm cải thiện tình trạng bệnh tật, khi tâm lý chăm sóc sức khỏe ban đầu là sự tích hợp của các nhà tâm lý ở bối cảnh y khoa đặng cung cấp đúng lúc, dễ tiếp cận các dịch vụ chăm sóc sức khỏe tâm trí đối với cộng đồng nói chung.

Sự kiện hiển nhiên ngày nay là nhu cầu tích hợp tốt hơn các nhà tâm lý học vào các lĩnh vực liên quan đến chăm sóc sức khỏe.

Giá cả, chi phí chăm sóc sức khỏe ngày càng đi theo hướng xoắn ốc vượt ra ngoài tầm kiểm soát, xã hội chúng ta đang liều lĩnh tìm kiếm đủ đường để hạn chế gánh nặng ấy. Các cách tiếp cận như giảm mức lương trả cho người cung cấp dịch vụ hoặc áp dụng các can thiệp theo diện ăn lương khác được xem là chủ yếu, cơ bản nhất. Tuy vậy, tâm lý chăm sóc ban đầu và hành vi y khoa nhấn mạnh vấn đề với một lối tiếp cận khác biệt khá cực đoan và hiện vẫn còn mê mải tranh cãi, đâu là cách thức thực hiện hay hơn.

Nhiều chi trả mấu chốt của việc chăm sóc sức khỏe vốn được quy về hành vi. Hút thuốc lá, ăn uống vô độ, tiêu thụ rượu bia thừa mứa và dùng ma túy bất hợp pháp cũng như các thực hành tình dục không an toàn là các nguyên nhân chính gây nên ung thư, bệnh tim mạch, bệnh gan, và bệnh truyền nhiễm. Các nhà tâm lý học chăm sóc ban đầu và hành vi y khoa cần lưu tâm nghiêm túc và đúng mức nhất có thể các hành vi vừa nêu trên.

Ngoài ra, một lượng lớn người ta mắc các bệnh không giải thích nổi về mặt y khoa. Hầu hết các trường hợp, những triệu chứng y khoa chí ít đa phần đều dính dáng với nỗi lo hãi. Dưới áp lực căng thẳng quá mức, cơ thể phóng thích adrenaline, cortisol và các hóa chất tiềm tàng khác vào máu: đáp ứng chiến- hay- biến (the fight- or- flight response). Rối nhiễu nhu động ruột, mệt mỏi, tim đập liên hồi như đánh trống ngực, huyết áp cao, và các vấn đề trục trặc khác xảy đến hết sức tự nhiên sau đó. Một lần nữa, các nhà tâm lý chăm sóc ban đầu và hành vi y khoa cũng nên nhấn mạnh các vấn đề này.

Nhờ tích hợp vào hệ thống chăm sóc sức khỏe nhằm giảm thiểu nỗi niềm lo hãi của bệnh nhân và nâng cao sự thay đổi về mặt hành vi, các nhà tâm lý chăm sóc ban đầu và hành vi y khoa có thể tạo điều kiện cải thiện tốt đẹp hơn bức tranh sức khỏe trên toàn thế giới. Quyền năng của các can thiệp tâm lý chắc chắn sẽ gây không ít ngạc nhiên cho những ai từng làm việc trong các bối cảnh chăm sóc sức khỏe.

Chẳng hạn, với chút xíu trải nghiệm riêng tư chưa thật đầy đặn lẫn bối cảnh y văn rộng lớn, mình dễ phát hiện ra rằng các nỗi niềm nhức nhối của bệnh nhân đau mạn tính, nhìn chung, thuyên giảm hẳn tầm 50% thông qua các can thiệp tâm lý.  Tương tự,  tầm phủ cho nhu cầu các dịch vụ tâm lý là hết sức to lớn. Ước tính lên tới 75% bệnh nhân chăm sóc ban đầu nảy sinh các phàn nàn tâm lý mà chẳng hề được giải quyết thấu đáo.

Rõ ràng, nhu cầu chăm sóc ban đầu và hành y y khoa là các khía cạnh tích hợp thuộc công bằng xã hội. Tâm lý chăm sóc ban đầu hiển nhiên mang tính định hướng làm việc nhóm và thể hiện tinh thần hợp tác cao độ, khi liên kết với hành vi y khoa sẽ góp phần làm giảm bớt nhu cầu của các tiến trình, thao tác y khoa không cần thiết; đem lại lợi lạc cho các cá nhân cũng như cộng đồng xung quanh.

Thiển nghĩ, thông qua tâm lý hành vi y khoa và chăm sóc ban đầu, các nhà thực hành tương lai có cơ hội đặng phát triển các nghề nghiệp ý nghĩa trong một lĩnh vực không ngừng nảy nở nhu cầu và lợi lạc xã hội.

Nhắn (46): Cho

Tử vi hoa có biết trước đời mình...

Tử vi hoa có biết trước đời mình…

Chúng ta có thể cho đi bất kỳ thứ gì mình thích, kéo dài bao lâu mình còn cảm thấy thoải mái và sướng khoái.

Đầu tiên thì mời nhiệt tình một cốc trà đá, nước lọc mát lạnh mà không cảm thấy nuối tiếc, phải hy sinh, tiến hành ngay lập tức và phát hiện thấy đầy thú vị. Khi tính rộng lượng tăng thêm, còn dễ dàng cho đi điều gì đó mang giá trị lớn. Chung cuộc, cơ chừng chúng ta có cả năng lực đủ cho đi chính bản thân mình nữa.

Nguy hiểm là làm rất nhiều và quá nhanh; cho không khôn ngoan là chia sẻ với người khác hoang tưởng của chính mình.

Mùa bơi, nghĩ về sự chuyển đổi từ ý thức bản thân sang lòng tự tôn

Hồ nước, ngựa, người và xe

Hồ nước, ngựa, người và xe

Đang mùa nắng nóng, ngồi trên xe bus qua các phố đã thấy nhan nhản các bể bơi mở cửa liên tục; người dân đua nhau vận trang phục ngắn, thoáng và dễ hướng theo kiểu phô bày cơ thể. Chuyện ấy, chắc chắn nhạy cảm với giới nữ, nhất là những ai không cảm thấy hài lòng với bộ đồ tắm cho lắm.

Vậy làm thế nào để thoải mái hơn với nó?

Khi mình lưu ý đang tự đánh giá bản thân rồi so sánh cùng đủ thứ tiêu chí, đồn thổi này nọ thì xin hãy dừng lại một lát và hít thở một hơi thật sâu. Nhớ rằng, mình giá trị và nhiều hơn là việc định dạng thân thể bản thân.

Mọi người, tất thảy chúng ta đều gặp việc này điều nọ liên quan đến ước ao khác biệt về cơ thể. Bởi vì chủ yếu chúng ta tin vào các bức ảnh chúng ta nhìn ngắm, và chúng ta so sánh bản thân với đủ loại người như các chăm chắm tập luyện, giải phẫu thẩm mỹ và dành hàng giờ để trầm trồ, tạc tượng họ. Thậm chí, ngay cả khi muốn sở hữu cơ thể lành mạnh và rắn chắc hơn song hầu hết mọi người chẳng có đủ thời gian, tiền bạc hoặc tập trung cao độ làm những gì họ đang thực hiện, triển khai.

Vậy nên, khi lưu tâm các suy tư cũng như cảm xúc nặng nề, khó khăn này khởi lên trong tâm trí lúc mặc bộ đồ tắm hoặc đi dạo trên bãi biển, đi dọc bể bơi thì đầu tiên hãy dành đôi chút thời gian để tự tha thứ cho mình vì là con người…  Nếu được, dành thời gian quan sát các suy tư, cảm xúc mình đang trải nghiệm. Các câu chuyện gì mình đang kể cho bản thân nghe? Chúng có đích thực là sự thật?

Đôi khi, thông qua các lăng kính của nỗi niềm sợ hãi và tự đánh giá mà các cảm xúc, suy tư và niềm tin của chúng ta cơ chừng rất chính xác và đúng đắn, ngay cả khi thực tế không phải thế. Hầu hết chúng ta đang trải nghiệm cùng các mẫu hình suy tư, cảm xúc tương tự; đào sâu cùng các kiểu dạng tình huống trong đa phần đời mình. Nên chi, đã có sự lừa dối ngay khi khởi sự. Rồi với sự tò mò và lòng từ bi, mình có thể bắt đầu nhận ra rằng phản ứng của ta đối với hình ảnh mặc bồ đồ bơi nhìn thấy trong gương, hoặc với những gì mình tưởng tượng về bao kẻ khác rốt ráo là những gì mình đang nghĩ ngợi về chính mình mà thôi, đích thị chỉ đến từ các câu chuyện xưa cũ và được lập trình sẵn từ lâu lắm rồi.

Tin tốt lành là chúng ta không mắc kẹt với việc lập trình tiêu cực xưa cũ đấy. Mình có thể cảm thấy, xử lý và chuyển vận thông qua những cảm xúc, suy tư và niềm tin này về bản thân và về thế giới. Khi quan sát một trong các mẫu hình suy tư đang thách thức mình, xin đừng quên thở và nhớ cho rằng mình đừng đồng nhất và không bao giờ chính là các suy tư ấy. Bắt đầu thực tập lòng tử tế với chính mình trước đã. Chống kháng các suy tư hạn chế và cảm xúc đau đớn này bằng câu chuyện đầy khuyến khích, đủ nâng đỡ bản thân vượt thoát. Dành thời gian thở bụng đều đặn, cảm thấy bàn chân đặt chắc chắn trên nền đất, và thử nói với bản thân điều gì đó kiểu “Mình thú vị và giá trị hơn cái người nhìn thấy trong gương và con người mình đang là này đủ đầy, ngay cả với một thân thể không hoàn hảo lắm.”

Không phải lúc nào cũng dễ dàng hoặc cảm thấy thoải mái đối với việc quan sát và cởi bỏ, thả trôi đi các mẫu hình quen thói ứng xử, suy nghĩ lâu nay. Song khi mình làm việc với chúng nghiêm túc, các niềm tin và cảm nhận thâm căn cố đế này sẽ dần trở nên lơi lỏng hẳn. Rồi khi thực tập với tâm thế tinh tế và dễ chịu với chính mình, chúng ta cho phép bản thân một không gian ít nhiều để hít thở, và ít nhiều từ bi hơn với những người khác. Qua thời gian, chúng ta có thể xây dựng một nền tảng lành mạnh của lòng tự tôn đủ cho phép mình sống tốt, sống đẹp, và khi mình mặc bồ đồ bơi trên biển hoặc trong hồ bơi thành phố, mình mang chứa sự bình yên lớn lao và niềm vui thú sâu sắc hơn.

Những khe khẽ mơ hồ nộ khí…

Bìm bìm về phố cùng anh, nét quê nét kiểng riêng dành miền trăng.

Bìm bìm về phố cùng anh, dùng dằng nét kiểng riêng dành miền trăng.

Mình có thể nghe chúng một cách trơ khấc, vừa đủ vậy thôi; những âm giọng thật oải mềm quá thể mà đôi khi không hề phải vì đói.

Mình từng so sánh theo lệ thường như tiếng vạc kêu, mỹ miều từ hồi vào đời cơ chừng sớm lắm. Đã dừng kiếm tìm, chuyển động và cứ đợi chờ trong im lặng; một lần nữa, dường như lan đi khuất xa khó nắm bắt quá…

Xen lẫn tiếng chim chiêm chiếp liên hồi, hơi quạt máy quay ì ì khá mịn, vẳng tới lanh canh cái chuông gió của vọng tưởng thả buông từ thân cây chằng chịt dây leo trước mặt là the thé trong đau đớn sát gần chung đụng “Là em đây!”.

Chúng ta rốt ráo sở hữu âm giọng nội tại luôn âm thầm muốn được nghe thấy. Nhiều hồi, chúng ta có thể hết sức trần trụi tiếp xúc với nó lẫn với sự inh tai nhức óc của ngày. Nó mỏng mảnh, đơn độc và ít nhiều đáng sợ bất luận đặt để, bố trí đẹp đẽ, ổn thỏa cùng nhau biết mấy. Tất thảy còn bơ vơ ở đấy, cố gắng thu hút đặng lôi cuốn tâm trí chú ý, thu nhận. Nó muốn hét váng lên song e ngại đánh thức thế giới. Hậu quả, nó duy trì việc vỗ mãi khe khẽ vào đầu, vào tim. Càng kéo dài đợi chờ, càng dữ dội, hy vọng đầy khắc khoải rằng ai đó sẽ nghe nó. Những khoảnh khắc lo lắng, băn khoăn siêng năng lui tới hoài hoài khi mình lạc lõng nơi miền đất lạ lẫm của giá mà… Không một ai nghe thấy và không một ai quan tâm cả.

Song thường mình nghe thấy rõ ràng vô cùng, tại nọ kia khoảnh khắc lưu trú vĩnh viễn. Trong tích tắc thoáng vụt, nỗi sợ hãi biến mất và mình được tái diễn trạng thái đoan chắc. Nào cần gì nhiều nhặn, chỉ nhõn mỗi cái gật đầu, một nụ cười hay cái hôn phớt chạm. Chúng ta tất thảy đang sống ở chốn thoải mái, đầy đủ tiện nghi ấy và thấu biết nó tồn tại. Dẫu hiện diện bên ngoài thì kiến tạo những khoảnh khắc bồn chồn, phi lý không ngừng sa xuống. Ám ảnh kinh hoàng khi ta tưởng tượng về sự loi choi ngập ứ liên miên, tràn khắp.

Lắng nghe âm giọng bản thân, nó muốn nói gì đó. Trong thinh lặng, mình sẽ nghe thấy tiếng nó gõ nhịp. Nếu lắng nghe trước khi nó hóa ra đáng sợ, mình sẽ phát giác rằng nhiều thứ đâu đến nỗi khủng khiếp; khá dễ chịu để ánh sáng soi chiếu, tỏ rạng– nếu mình chỉ lắng nghe, và gõ nhẹ một bộ nạp liệu nhỏ bé.