Mạng

Mạng là mạng lại rồi liều mạng bước đi trên đường lớn. Cảm kích cây bút nữ kia cứ đều đặn Liked một blog xa lạ và nhạt nhẽo; như cách nâng đỡ và ủng hộ vô vụ lợi vậy.

Ở đây, nắng tiếp tục hắt loang lổ xuống mặt đường. Nhận ra sự thật về bất toại nguyện là điểm mấu chốt đặng thấm nhập trí tuệ và vun bồi lòng từ bi tràn ứa. Không nghe một bản nhạc, chỉ đang nghe âm thanh với giai điệu gì đó thôi; quen thì gọi tên được, lạ thì ú ớ muốn biết tên ca sĩ hát…

Mạng thì dễ nhớ con nhện nó nhớn nó quến nhau đi. Mạng lưới điểm toàn cầu thì có thể đang hiện diện nơi đây, vì Danang là điểm chuyển nối toàn cầu đường dây cáp quang mà Việt Nam đảm nhận.

Liên tưởng rồi nảy sinh thi tứ; giữa nắng, xe ô tô, cái bóng đèn chưa bật sáng, và con chim sẻ nhỏ nhảy lung tung gần cái bàn đang ngồi vì thế.

Ơi con chim sẻ nhỏ

ký ức sà chân mẹ níu từng âu yếm

quanh quẩn gì nơi ta

những chập chững thật quá chừng đỏng đảnh;

hạt gạo xát vỏ trấu rơi ra

chẳng còn muốn dỗ dành cản bước

chút đói khát mơ hồ ô cửa sổ quá xa

người từng ở nơi đây té ngã tủi hờn;

đêm qua lích chích mái nhà

chiếc lông vũ quay tròn mỏng mảnh

quê hương thả giọt sương trong như nước mắt

liếm vết thương dịu dàng sống lại thiện lành;

ơi con chim sẻ nhỏ

nếu có thể thì khăn tay này cầm lấy

ảo thuật bồ câu trắng

bay đi kỷ vật tình yêu.

Lạ

13950672_876955785742357_1749580480_o

Dùng từ ‘lạ’, ngay cả biểu đạt sắc thái cảm thán, e chừng thường hay trỏ ý là không quen. Dễ liên tưởng để kể ra ngay với chuyện sở thích ăn mặc, ăn uống, ăn chơi, và dĩ nhiên, gồm cả vụ trần tục không kém là ăn nằm nữa.

Trong các va đập, trái ngược, mâu thuẫn hoặc rắc rối liên quan tất dẫn tới chuyện đang bàn hẳn phải nhắc ngay vụ đi ngủ. Đối tượng có là kẻ thù, tức ngủ với kẻ thù chắc cũng chấp nhận được. Nghiên cứu lâu nay cho thấy chức năng của nó là làm tươi mới và tăng khả năng ghi nhớ bằng cách tẩy xóa, làm quên đi.

Lạ thì dính mỗi người dưng, hay lạ cũng liên quan sát sườn với kẻ thân thiết bấy lâu gắn bó tình thương mến  thương nữa. Các trường hợp cần trị liệu thường bao giờ cũng đòi giúp đỡ thay đổi cách nghĩ lối cảm của vợ, chồng mình; đối tượng tưởng quen mà nay hóa ra vô cùng dị hợm.

À, đã nhắc mà suýt quên béng. Vụ áo dài biến cải đình đám quen đà cãi cọ; căn tính, thời trang, văn hóa, sở thích, chính trị, truyền thống, cách tân, chuẩn tắc, luật lệ, biểu tượng, và cuộc sống sinh hoạt hàng ngày. Cá nhân tôi chỉ nhớ mỗi chuyện mình ấn tượng nhất là câu ‘hồng quần nhẹ bước chinh yên, đuổi ngay Tô Định, dẹp yên biên thành’ (Đại Nam quốc sử diễn ca) vì cái quần í quá độc đáo so với xu hướng toàn thể thiên hạ cơ chừng vẫn đang mặc váy thời ấy.

‘Tu chết bỏ’, phát ngôn của phụ nữ ngoài 70 nghe hay chứ bộ. Bởi họ ý thức rằng giờ chỉ còn mỗi điểm đến cần chuẩn bị chu đáo thôi. Họ tất nói nhiều, cần cảm thông hết sức sâu sắc, lần này đến lần khác tuyệt không khởi lên khó chịu, càm ràm.

Trước sau nãy giờ, chủ đề ưu tiên véo von và hầu như tuyền hí hửng trỏ về là phụ nữ. Lạ.

Trở trời

Những con chim sẻ lích chích trên mái nhà. Thi thoảng mưa đổ xuống, ai lưu thông ngoài đường phố dễ thấm ướt. Hôm nay Lập xuân. Rời nhà rồi quay về bằng xe bus. Trở trời.

Với chút ít tò mò và thái độ cởi mở, những cuộc chuyện trò với kẻ lạ có thể trở thành dịp may thấy những con lộ khác nhau giữa đời. Thông qua trao đổi suy tư cùng cảm xúc, mình có thể tiến tới chấp nhận phổ rộng lớn các thế giới quan quen mà lạ, lạ thành quen; nhờ thế, sự phong nhiêu, đa dạng của nhân loại được nhìn ngó dưới ánh sáng tích cực.

Đôi khi, tất cả những gì người ta cần là ai đó lắng nghe họ. Ước ao trao tặng thời gian và sự hiểu biết của bản thân cho tha nhân sẽ giúp họ khởi tạo sức mạnh và làm bừng sáng tinh thần.

Nhớ có câu chuyện về một vị sư bị gọi là đần độn vì không thể học hoặc nhớ được bất cứ điều thứ gì. Anh trai của vị sư là một bậc a la hán cố sức dạy dỗ. Phiền một nỗi, bài pháp bốn câu thì học câu mới thì lại quên ngay câu vừa học trước đó. Vị sư cố gắng để nhớ bốn câu kinh song không tài nào thuộc được. Anh trai nghĩ thế là hết cách, khuyên em nên rời bỏ tăng đoàn và quay về nhà sống đời sống của thế gian.

Dù tâm trí chậm chạp và trì độn song người em có trái tim cởi mở và thiện lành, vì thế, lời đề nghị của anh trai thật bàng hoàng và buồn đau quá. Đức Phật đã đến để cho vị sư trẻ một chủ đề  thiền tập: một cái khăn tay màu trắng. Ngài bảo kẻ đần độn hãy cầm lấy khăn và vò xát nó khi mặt trời lên cao. Đấy là thiền tập. Lần lần, khi kẻ đần độn cứ vò xát mãi thế, chiếc khăn tay trở nên cáu bẩn và vị sư hiểu ra ngay sự bất tịnh khởi lên từ cơ thể. Nhìn thấy chiếc khăn tay dần cáu bẩn do chà xát khiến tâm trí vị sư trở nên thản nhiên, lãnh đạm và rồi đạt tới trạng thái giác ngộ… Chuyện kể tiếp là với sự giác ngộ, vị sư sở hữu tất cả quyền năng tinh thần và thấu hiểu mọi giáo pháp giảng dạy.

Cần có thời gian và sự kiên nhẫn. Khi mình bắt đầu thay đổi cách ghi nhận thế giới xung quanh, khi mình bắt đầu tìm kiếm các bằng chứng cho điều tốt hơn, đời sống hẳn sẽ khác trước. Dù có thể cộng dồn đau đầu tẹo do trái gió trở trời.

Mới

Lúc nào chả mới. Cơn mưa từ sáng sớm hớt lẻo và làm lộ chân tướng vẻ đẹp của một ngày không có sự kiện gì đặc biệt. Ngay cả vụ nhỡ kế hoạch đi xe bus vé tháng cũng thường thôi.

Ở đây có thể nghe thấy tiếng máy bay, tiếng tàu hỏa, tiếng chuông (chùa, nhà thờ), và thậm chí tiếng sóng biển. Nếu muốn luôn bắt đầu lại vào thời điểm bất kỳ, nghĩa là sự làm mới cứ chực hờ, đợi sẵn. Chờ bao nhiêu tháng năm mà vẫn còn lạ lùng và lung tung ghê.

Tách trà tự pha, ly café uống ngoài quán có mấy con cá Koi lượn lờ, cuộc nói chuyện không soạn trước nội dung, bữa ăn chóng vánh, áo quần giặt phơi phóng gọn gàng, trang sách còn dang dở và chưa xong khoản tài liệu cho việc viết xuống, một con muỗi xuất hiện, cây bút bi màu tím sắp hết mực… Mỗi khoảnh khắc đang đi qua cùng với cái nhãn mác dễ nảy nòi trong tâm trí.

Lá xanh đứng yên, điện thoại im lặng, không có rác, và quả cam người cho thì tròn màu ham muốn vàng sáng tạo. Đó là lý do tại sao sự hồi phục và tái sinh hồn nhiên tiếp tục…

Mùa

Đứng bên kia sông Hàn không nhìn về thành phố mà ngó ngay dưới chân cầu dây văng Thuận Phước; các khu chung cư đang tiếp tục được xây lắp sẵn để chào bán, sát mép nước là cây cột sắt sơn chữ đỏ ‘Stop’. Một tay câu cá lặng lẽ cắm cần. Gió đủ lạnh, và mặt nước đẩy rác rưởi cùng cái nhà nổi dập dềnh. Khó ngờ trong thành phố vẫn thấy lại được khu nhà chồ Nại Hiên Đông một thời…

Thế giới nên được mở rộng cho sự khám phá, chắc chắn có nhiều dạng thức của hiểu biết thừa sức khiến người ta sợ hãi, vào một chiều đầu năm kết thúc Tết Đinh Dậu đầy gió và vắng vẻ người. Con đường này mang cái tên khá trêu ngươi: Lê Văn Duyệt. Đó là đối tượng của nghệ thuật, và mối quan hệ của con người với nghệ thuật hoặc giữ vai kẻ sáng tạo hoặc là kẻ thụ hưởng.

Lau lách, đất đá đổ nát, những mắt lưới đánh cá giờ được dựng lên thay hàng rào. Trước mặt hơi xa kia là cảng Tiên Sa, với con tàu trắng không có cánh buồm đỏ thắm. Một ngọn hải đăng sơn màu xanh bé nhỏ, đứng giữa bãi đá vòng vèo. Khá lo lắng là kiến thức dễ phủ nhận những khoái lạc của trạng thái thơ ngây. Có một câu hỏi sâu xa về những ý nghĩa khả thể nổi bật lên trên nỗ lực gắng giải thích kinh nghiệm nghệ thuật e không bịt mắt được ý nghĩa đích thực của một tác phẩm nghệ thuật.

Nguy cơ khi đẩy xe máy chui qua hàng rào phim trường là một trong các khía cạnh dễ thấy của nghệ thuật: sự kết nối trải nghiệm vốn là phần thưởng khi ôm choàng một tác phẩm nghệ thuật, cách thức ta đạt tới sự hiểu biết về một tấm ảnh chụp, một bài thơ phóng túng vốn thể hiện sự biểu đạt cho nỗ lực, những gì là ‘tiến bộ’ về trải nghiệm một đối tượng nghệ thuật, và sự khởi sinh nơi chốn ta tìm thấy cái đẹp.

Bất kỳ ai phản ánh thảy đều nhận ra rằng có những không gian trống rỗng và cô độc giữa vô vàn trải nghiệm người. Có lẽ, các khoảng cách này là sản phẩm của phản ánh hoặc chí ít là trái quả của nó. Khoảng cách va đập lý tưởng giữa nghệ thuật dàn dựng và tính lý tưởng của thực tế hiện tồn có thể mãi mãi không bao giờ quan sát được một cách trực tiếp. Quy luật bóng mờ phủ xuống và vượt qua chủ nghĩa hiện thực èo uột. Dù không đủ đầy, ta nên tán đồng với cái nhìn lãng mạn của Goethe khi véo von rằng mọi lý thuyết đều màu xám, còn cây đời mãi mãi xanh tươi. Quy luật khoa học phổ quát, với toàn thể vẻ đẹp của nó, để lại những khe hở rỗng tuếch đáng thương hại như trước đây…

Các ý kiến của chúng ta khởi sinh rồi biến mất giống như mùa. Tâm trạng và suy nghĩ đến rồi đi như thủy triều, dù là thủy triều bé tẹo lăn tăn bên chân cầu trong lòng thành phố.

Rời khỏi phòng

Đó là một quyết định khó khăn mà đến giờ vẫn chưa triển khai cụ thể. Chiếc lá non xanh mới hé thấy háo hức quá nên đã vội ghé tai hỏi nhỏ: bao giờ thì chúng sẽ chuyển hướng sang bất kỳ điều chi, bởi vì tôi đang vui thú chốn này. Sự trú ngụ, vâng, căng trải đó đây có thể rốt ráo chẳng ước muốn bao giờ nói ‘không’.

Rõ là khi nhìn thấy sự vô thường trong mọi thứ: cách mọi điều mình gắn bó và phụ thuộc, những thay đổi, chia tay hoặc dần đến băng hoại, rã tan, chỉ thấy duy mỗi còn lại là những quấy nhiễu đậm cảm xúc; cảm xúc bất an, cô độc, sợ hãi, lo lắng, hoang mang, và bất hạnh. Cách duy nhất đặng tìm thấy hạnh phúc là học cách kiểm soát cảm xúc và làm bình lặng tâm trí, nhờ thay đổi cách mình suy nghĩ. Chúng ta buộc phải dần thôi dính bám vào các thứ và độc lập về mặt cảm xúc. Đấy là chuyện làm được thông qua hiểu biết rằng chúng ta tuyệt đâu sở hữu điều chi trên thế giới này, bao gồm cả những gì ta gọi là chính bản thân ta: cơ thể, tâm trí, và tinh thần.

Rời căn phòng ngôn ngữ song đừng sử dụng các từ như vũ khí làm đau và gây hại kẻ khác khủng khiếp. Bởi vì đích thị chúng ta dễ làm điều ấy lắm; chỉ bởi vì có thể nói điều gì không đồng nghĩa rằng nên thế. Có lẽ một trong những bài học lớn lao nhất trong đời là biết rằng khi nào thì nên im lặng. Vâng, mình không thể nói điều gì đẹp đẽ…

Giữa ngày xuân làm thinh, mình đang cố tìm thấy thật chủ động cách nào mang lại nụ cười và niềm vui với các câu chữ đầy quyền năng mãnh liệt; nó không đòi hỏi trả giá gì và e chừng, thoáng chốc là ai đó sẽ cảm thấy được quan tâm ấm áp. Song điều gì đó cần thời gian, tỷ như có tình bằng hữu, niềm tin và sự yêu thương được gạn lọc thật chậm rãi. Vào cuối ngày, chúng ta sẽ nuôi dưỡng theo cách thức thật lành mạnh. Một chút một để kiến tạo điều tốt sau cùng.

Rồi ắt sẽ có ngày ra đi… Điều quan trọng là chúng ta luôn để lại trong căn phòng nhỏ bé nhiều thứ ngoại hạng trong đời. Đấy là tình yêu, đam mê và lời nguyện cầu đích thực làm chúng ta cảm thấy đủ đầy. Hài lòng nơi căn phòng tạm thời một chiếc lá xanh non mới hé. Sự thật tới với mình, mình nhận ra nó bởi vì nó khiến mình hạnh phúc.

Nhắn (76): Cú cắt nhỏ nhặt

Đó là cú cắt thứ phát dành riêng cho chính mình sau rất nhiều thời gian căng chỉnh tới lui; không chính xác là do giương cung may mắn, chẳng lớn hay sâu, giữa chúng tuyệt chưa hề rỉ máu.

Thư từ trả lời vẫn chưa xong, tối Giao thừa thư lại tới. Năm Con Gà sắp sang thật thú vị, vì gợi nhắc sự báo thức nghiêm cẩn.

Tẩy trần xong thì tâm cũng thêm phần tươi tỉnh, nhất là sau chung trà đắng Cao Bằng còn sót lại đầu xuân năm ngoái. Thảo vài câu thay lời tâm tình giao thừa Đinh Dậu 2017.

Đã trôi qua dĩ vãng
nguồn năng lượng cũ càng
những suy nghĩ mênh mang
không thuộc về ta nữa;
mong người thôi lần lữa
làm sạch tâm trí mình
cảm xúc thật thông minh
Năm Mới đang đợi cửa!

Một nắm

Theo truyền thống thì dù to hay bé, nhiều hoặc chẳng bao nhiêu, neo đơn hay đông đúc mấy thì gia chủ không bao giờ nên để cái thùng/ chậu/ hũ/ nồi của nhà cạn sạch. Một nắm gạo be bé thôi, vì thế, mỗi bữa cho người cảm giác về cái sự đói miên viễn ám ảnh. Chưa bao giờ lơ là vụ thế giới ta bà ăn gì, và dĩ nhiên, dân tộc mình quen sử dụng các món chi.

Hôm nay, Hoa Kỳ làm lễ tấn phong tổng thống thứ 45 là ông Donald J. Trump. Một cái nắm đấm.

Nhớ nắm ném chưng cùng đường phèn trị ho hoặc bỏ nồi kho tẩy mùi tanh. Một nắm chữa lành chẳng ghê gớm gì ý tưởng.

Rốt ráo, mọi thứ chuẩn bị cho một nắm lá. Dĩ nhiên là lá cây rơi rụng dồn về. Dĩ nhiên nghĩa bóng là kiến thức vi diệu có thể nhặt nhạnh và thấu hiểu được từ Người. Những điều không tưởng

Mấy giờ thì ai cần có mặt?

Trong tiếng lách tách của những sợi phở lứt nhút nhát, thời gian nứt ra từng nỗi niềm trong sạch. Em ngạc nhiên vì mình không dùng nước hoa mà sao vẫn tạo mùi thương nhớ. Sự ngậy thơ chết người như chút hoang đàng gửi lại giữa chốn đời chật chội. Và mặt trời đang hắt lên từ tốn sau cơn mưa ngày tiễn ông Công, ông Táo…

Vừa trôi qua từng căn lều cỏ trên đồi cao hoàn thành xong nhiệm vụ che chắn bởi đuổi xua chia thì quá khứ. Hoa của nụ cười còn phong kín dưới kẽ lá xanh mềm. Đêm qua có giấc mơ về một đôi tay bước tới bàng hoàng. Không tổn thương da mà ứa lệ mắt nhìn. Chớ thả con cá chép lơ ngơ xuống lòng hồ khó dò đáy vực.

Buổi sáng hiển thị trên màn hình máy tính với cái khung hứa hẹn lối cò cưa ma mãnh. Chúng ta hãy tự hỏi mình về những lá bài tuyệt đối phải chuyển lật sang nhằm tìm ra thật chính xác giả thuyết căn cốt. Mấy ngọn nến (hình như con số 7, chưa tính nhiều cây khác phòng hờ) sáng trong đêm qua bất ngờ vì không gian nằm ngoài lớp học. Dễ hiểu niềm vui của một cô bé kén ăn được phép ngậm chút bánh ngọt vì hàm răng chuột nhỏ xíu.

Chàng trẻ tuổi Tết nhất nằm bệnh viện chờ hồi phục lại hoàn toàn sau vụ tự sát hụt. Chưa rõ sẽ tiếp tục tiến trình trị liệu theo cách nào thì người cùng người bước ra cánh đồng hoa hướng dương một hướng. Tranh thủ dọn vỏ luôn các quả táo Chelan quyến rũ bất thường.

Thông báo vé tháng xe bus được trợ giá hiện dán vào mặt sau của tờ quảng cáo thuốc tẩy trắng răng và đồ nhai ngậm đảm bảo đưa tâm trí thị dân dần hóa tinh tuyền, tăng cường và cải thiện trực giác, cắn sạch hết tai ách và khổ đau ngấm độc truyền thừa.

Cúng kính thiếu lễ nghi, sự vụ bắt đầu từ nhận thức. Hạt giống ngờ vực được gieo xuống mảnh đất của bất tín và bước đầu nhận tưới tắm thông qua hệ thống lọc lắng bù lu bù loa ngắn hạn. Mớ cải cúc bày ra chưa gì đã vội vàng bầm dập.

Café đắng, trà cũng đắng, đường xa tít tắp. Mấy giờ thì ai cần có mặt?