Một chữ ‘Khổ’ bao trùm càn khôn. Mỗi ‘giải thoát’ khởi tự chúng sinh.

Cám ơn cô bán hàng bên vỉa hè- nhà ở đâu đó gần chùa Đậu (Thường Tín)- đã bán bó rau muống tươi và rẻ chỉ 2.000đ lại còn cho thêm quả muỗm xanh kèm mấy trái ớt đỏ.

Tối qua thôi, tại trung tâm L’Espace một phụ huynh tham dự Hội thảo đã than vãn rằng, con gái anh mới học lớp 1 chợt giật mình thức dậy lúc 5h15′ sáng; cháu khóc lóc sợ không dám tới trường, trách cô (em bố) sao không đánh thức cháu dậy lúc 4g để kịp làm hết 10 bài tập giao về nhà…

Sáng sớm mùa lễ Đản sinh của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni này, những người đàn ông, đàn bà lớn tuổi tụ tập trong khuôn viên Văn Miếu- Quốc Tử Giám vẫn tiếp tục thói quen rôm rả vừa vội vã bước vừa luôn miệng kể đủ thứ chuyện cơm- áo- gạo- tiền liên kết với vô số tin tức nóng hổi về chính trị- xã hội dằng dặc…

Ngay khi thức dậy rời khỏi giường rồi gắng sức duy trì đều đặn hàng ngày việc tập thể dục để giữ gìn sức khỏe và cố kéo dài tuổi thọ- như đa phần bàn dân thiên hạ chúng ta- nỗi khổ niềm lo đã theo cùng đeo bám, cơ chừng dắt dính quen thuộc, thật khó can đảm dứt bỏ nổi.

Nếu khi đặt câu hỏi ‘Mình là ai?’ mà tôi chủ tâm nhắm tới kiếm tìm ngõ hầu biết rõ ai đây đích thị đang đề xuất câu hỏi ấy thì tôi sẽ không thể nào phát hiện thấy câu trả lời ngóng đợi; bởi vì tôi mong chờ, kỳ vọng câu trả lời là điều gì đó đã được xác định– ngay cả dẫu đó chỉ là ý nghĩ.

Bởi vì yêu cầu của tôi cho điều xác định câu hỏi không có khả năng lặp lại sẽ phục vụ cho việc làm tỏ lộ người hỏi bởi vì, sự thật là, người hỏi, một cách căn bản, là không- gì- cả— tuyệt không bao giờ là gì cả.

Có lẽ vì nghĩ tới lúc bản thân mất mát nên cô bạn quê miền ngược sau khi chứng kiến hai cái tang liền, đã chân thành tâm sự rằng nỗi sợ hãi chết chóc tự dưng quay về mãnh liệt.

Quy luật sinh diệt. Kỳ thực, không tìm ra một bản ngã để ưu ái.

Và quả hết sức đúng đắn lời của tâm lý gia Paul Ekman “bất cứ khi nào bạn nhìn vào một cảm xúc, bạn phải nhìn vào động cơ cho cảm xúc đó“.

Tôi tin, đó là sự bắt đầu tốt đẹp cho tiến trình sống một cuộc đời vô chấp, vô ngã đủ đem lại hòa bình, an lạc.