“Sự hờ hững đẹp đẽ”

Nguyên tiếng Pháp: “la belle indifference“, dịch sang Anh ngữ “beautiful indifference“.

Đó là sự thiếu vắng rõ ràng mối quan tâm mà một cá nhân chỉ ra đối với các triệu chứng vật lý ở chính họ, trong rối loạn phân ly hoặc rối loạn chuyển đổi.

Thuật ngữ này lần đầu tiên được nhà Tâm thần học Pháp Pierre Janet dùng.