Hiệu ứng truyền thông tiêu cực từ việc đưa tin quá mức ghê rợn

Hôm nọ, tờ Tàu nhanh từng nhân vụ kiểm soát không lưu ở sân bay Tân Sơn Nhất đã kịp tương ngay một tài liệu liên hệ rất sát sườn ‘Hàng trăm người chết vì máy bay nhầm lệnh cất cánh’.

Cảm nhận bất an ấy ít nhiều lại dội lên khi thấy cách báo chí quốc nội giật nhan đề so sánh “hình ảnh vụ cháy tại Hà Nội như vụ tấn công 11.9 tại Mỹ” để đưa tin về hỏa hoạn xảy ra tại Tòa tháp đôi của Tổng Công ty Điện lực Việt Nam (EVN) chiều tối qua.

Đúng là, lối truyền thông giới thiệu quá tải và đẩy cấp tập các câu chuyện hãi hùng, ghê rợn khuyến cáo chúng ta rằng công nghệ sẽ tàn phá tâm trí con người từ thuở báo giấy cho tới thời đại báo điện tử ngày nay.

Tình trạng lạm dụng từ ‘điên‘ và kiểu miêu tả những người mắc rối loạn tâm thần thật đáng sợ, phản ánh sâu sắc sự kỳ thị và phân biệt đối xử rõ rệt trong xã hội.

Đáng lưu ý, cùng với tình hình bạo lực học đường, các nghiên cứu tương đối gần đây về sự chẩn đoán hội chứng tăng động giảm chú ý (ADHD) là khá trái ngược, và việc trẻ em không tập trung cho việc học ở trường bây giờ được xem là một bệnh tâm thần.

Không phải mọi công nghệ và tất tật câu chuyện sử dụng công nghệ đều vô hại. Chẳng hạn, đang tăng lên bằng chứng là xem TV ở trẻ nhỏ có liên quan với sự chậm phát triển khả năng nhận thức, song các phương tiện truyền thông– nhất là ở Việt Nam– đặc thù thể hiện nỗi ám ảnh với các công nghệ tiên tiến nhất hơn là các mối nguy cơ đích thực được xác định bởi các nghiên cứu lành mạnh.

Các câu hỏi để chuẩn bị kỹ càng thêm cho kế hoạch 2012

Wow, khí trời rét buốt dễ khiến người ta nghĩ rằng chẳng có điều gì mới mẻ nên nghĩ ngợi, hoặc còn lâu mới tới lúc cần làm tí chút thay đổi ngay tắp lự.

Chí ít, hiện nảy nòi vài ba câu hỏi thấy hết sức thiết yếu phải quan tâm.

1. Thay đổi trí lực (mindset) sao cho nó hỗ trợ đắc lực nhất dự tính phục vụ tha nhân như mong ước bấy lâu nay?

2. Những chướng ngại, rào cản nào tiếp tục ẩn kín dưới đáy sâu kia bây giờ đã không còn tỏ ra phù hợp nữa?

3. (Những) Lý do đòi hỏi phải tiến hành? [Tìm kiếm lý do để không hành động thì lại thuộc về các phiên trị liệu, e chắc để lúc khác bàn bạc vậy].

4. Chuyện gì sẽ xảy đến khi mình ưu tiên kiến tạo trạng thái hài hòa, hữu hiệu giữa tâm lý học lâm sàng và tiếp thị?

Thở phào nhẹ nhõm… Chi chi thì cũng đã làm xong được một việc.

Không dừng lại, không vội vã, cứ tuần tự nhi tiến thôi ngõ hầu vượt qua ngoạn mục biết bao cơn lũ thử thách của đời sống đầy tràn lôi cuốn.