Nghĩ khi lòng vòng chạy bộ đầu năm

Năm 2012, tôi chuyển hướng chạy bộ lên Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, qua Bệnh viện St. Paul, Nhà khách Chính phủ và Bộ Ngoại giao; trời rét, làm một vòng chu vi rồi lại chịu khó đi bộ quanh mấy lượt nữa cũng chỉ vì cố đợi để thử xem lễ thượng kỳ diễn ra như thế nào.

Trong việc chạy, tuổi tác là chuyện nhỏ. Theo đó, đối lập với những gì tưởng chừng quá rõ ràng, kỳ thực năng lực điền kinh không nhất thiết giảm sút cùng với năm tháng. Với việc chạy, có phụ tùng, dụng cụ phù hợp quan trọng không kém so với chuyện sống đời lành mạnh. “Khẳng định rằng, dụng cụ quan trọng nhất để mình chạy bền bỉ là đôi giầy thích hợp.

Vẫn biết, lịch sử không phải là cái gì có sẵn để truyền thụ sang trực tiếp hết sức đơn giản mà đòi hỏi ta phải chủ động suy tư, nhìn thấy và nắm lấy, song khi nghe tiếng nhạc xập xình, chát chúa từ chỗ những người phụ nữ đang hết sức uốn éo thân hình trong khu vực Lăng thì tôi vẫn không khỏi nghĩ bâng quơ như cái không khí sương giăng che mờ mọi thứ đang hiện hữu trước mặt tôi kia. Bởi tương lai, phụ thuộc cái quyết định chúng ta đang thực hiện luôn đi kèm theo những khả thể đầy thách thức…

Rõ ràng, công nghệ đang ngày càng chiếm vị trí trung tâm trong đời sống nhân loại, cho dù sáng sớm nay vẫn còn nhiều người già cầm tay cái radio thời nảo thời nao để tranh thủ nghe tin tức…  Vài nguy cơ xấu chắc chắn cùng tồn tại với xu hướng chuyển đổi hệ hình sang các chiều kích tự do, đa dạng hơn.

Trên đường khép vòng trở về nhà phải băng qua sân vận động Hàng Đẫy; rồi khi tới ngõ Hàng Bột, bất ngờ thấy người ta chào bán cành đào chơi Tết, đầy đặn và tươi hồng. Đây là con ngõ hiếm hoi cùng với Hàng Cháo song song tách ra khỏi cụm các “Hàng” phố cổ; hai con ngõ này vốn gắn bó sát sườn, thiết thân với kẻ sĩ học trò Văn Miếu- Quốc Tử Giám một thời vang bóng.

Song liền đấy, ngoặt ra đường lớn lại bắt gặp ngay nhà hàng bán lẩu băng chuyền xơi lập tức (Kichi- Kichi hotpot rotary express).

Đời sống tự thân có những bước đi đòi hỏi mình phải tái thiết kế và tưởng tượng lại về sự thịnh vượng.

Thế giới cơ chừng không còn được hưởng lợi, phụ cấp từ sự tiến bộ nữa; giấc mơ đã chết chắc thật với vụ đổ vỡ tài chính năm 2007.

Nội những đổi thay ở tầm vi mô của nền kinh tế là có thể tác động, ảnh hưởng tới sự thay đổi toàn cầu rồi. Chuyên gia tin rằng, chúng mình phải đương đầu nghiêm túc về “tiềm năng con người riêng có, và cách thức hết sức thẳm sâu cũng như đầy quyền năng vượt qua đoạn đời mình do đang sắp hoàn mãn nó.”

Tác giả Haque đưa ra 3 lời khuyên trợ giúp việc thấu thị, hướng đạo cuộc sống ý nghĩa hơn rất nhiều.

Thứ nhất,  vun xới, bồi dựng bản thân mình thật tốt. Mục tiêu của giáo dục không nên chỉ chăm chắm mỗi kiếm việc nhiều tiền, lương cao kiểu tân Fordist mà thay vào đó, tạo ra những cá nhân (là mình đây) với “một hồi quang luân lý, một căn cốt đạo đức, một sự nhạy cảm của công dân toàn cầu, và một quan điểm đáng giá nảy sinh từ cảm hứng mang tính lịch sử (historicism).”

Thứ hai, làm nên điều gì đó nguy cấp, lợi hại.

Thứ ba, tha thứ (và thất bại).

Như nhà thơ lớn Antonio Machado từng viết í “người đi bộ, không có con đường; con đường hình thành từ việc đi bộ“.

Khi tôi gõ vội những dòng này trong quán internet công cộng ám đầy mùi khói thuốc lá, tiếng í ới của các cô gái bình phẩm về cuộc chat nào đó trên mạng cùng vô vàn âm thanh chát chúa, tục tĩu của lũ trai hứng chí chơi game, trời vẫn đang tiếp tục rét đậm.