Marylin, ôi Marylin…

Tôi chưa từng si mê thần tượng Marylin Monroe (M.M), dù khá thích xem các film mỹ nhân này đóng và đồng thời cũng không quá khó khi hình dung khuôn mặt biểu cảm và hình thể gợi tình í.

Vào đầu năm 2012 này, hồi ức Một tuần với kiều nữ (My week with Marylin) kể lại một quãng thời gian rất ngắn trong chính nghiệp diễn của M.M chợt làm tôi ghiền thêm chút nghệ thuật điện ảnh.

Michelle Williams nhập vai hết sức tự tin, sống động và tạo ấn tượng xuất thần; cách cô đóng M.M khiến một khán giả già không đều như tôi còn cảm thấy rung động đến độ bật cười sảng khoái vì nhận ra cuộc đời dễ thương ghê và phụ nữ quả là hết sức quyến rũ.

Ý tôi rõ ràng, xem film sẽ càng hiểu tại làm sao ái tình khiến cánh đàn ông ngơ ngẩn, bé mọn và rồi phát sáng tài năng; nói cách khác, như lời của nhân vật chính M.M đại ý rằng lỗi không hoàn toàn thuộc về cô ấy…

Và nếu bạn quan tâm tìm hiểu thế giới sân khấu – màn bạc lẫn tâm lý nghệ sĩ, đây là một chứng từ vô cùng đáng giá.

Một lần nữa, sự xinh đẹp của huyền thoại– vừa hút người ta vào, vừa giữ người ta ở lại– tiếp tục khẳng định ảnh hưởng của M.M không phải như một biểu tượng tình dục (cá nhân đã xem bộ film cùng tên với cuốn tiểu thuyết vừa nêu vào ngày cuối năm 2010) mà đích thị vinh danh tên nàng mãi mãi bằng một thân phận nghịch hợp rất người.

Chia sẻ sức lôi cuốn mãnh liệt của giới tính, danh sắc qua chuyện khao khát gái trai do bộ film dụng công khai thác tối đa mọi hiệu ứng cảm xúc, tôi nghĩ, mình được mãn nhãn và thoải mái bởi biết thưởng thức trọn vẹn các cảnh quay đẹp như mơ, quan hệ yêu đương tựa tứ thơ và giá trị nhân văn căn cơ của một trong các sản phẩm mang thương hiệu Anh – Mỹ.

Rời rạp chiếu bóng giữa trời Hà Nội đang mưa bay, may mắn hơn là lòng tôi không hề vọng động, tơ tưởng gì thêm nữa– ngoài ghi chép bày tỏ tâm thế hưởng thụ xong rồi thôi ở đây.

Marylin, ôi Marylin, liệu mấy ai tin… (?!)