Vọng tưởng điên đảo

Không có đường nào để thoát khỏi cái bẫy của những đam mê trần tục.

Giả thử ta bắt một con rắn, một con cá sấu, một con chim, một con chó, một con cáo và một con khỉ trói chặt lại bằng sợi dây chắc chắn rồi cứ để mặc chúng thì mỗi tạo vật này sẽ cố gắng quay lại với hang ổ của nó bằng phương pháp riêng: rắn kiếm đám phủ che của cỏ, cá sấu mò tới nước, chim muốn bay lên trời, chó lần về ngôi làng, sói lủi vào những gờ rìa cô độc, và khỉ cố tìm những cái cây trong rừng.

Tựa những tạo vật ấy, con người bị lôi cuốn vào những cách thức khác nhau bởi ham muốn thuộc sáu giác quan: mắt, tai, mũi, lưỡi, sờ chạm (thân xác) và tâm trí (ý), và bị kiểm soát bởi ham muốn nổi trội, chiếm ưu thế nhất.

Nếu sáu tạo vật cùng được buộc vào một cái cột, chúng sẽ cố vùng vẫy cho đến khi mệt nhoài và sẽ nằm phủ phục quanh đấy.

Cũng như thế, nếu con người huấn luyện và điều khiển tâm trí thì không có rắc rối nào xảy đến từ năm giác quan kia. Nếu tâm trí được kiểm soát, con người sẽ có hạnh phúc ở ngay bây giờ lẫn cả tương lai.

(The Teaching of Buddha, Tokyo: Kosaido Printing Co., Ltd., 130th edn, 2003, pp. 232- 234)

Trải nghiệm khó khăn ngày Valentine: Hội chứng tan nát cõi lòng

Giời ạ, nếu trưa nay các cô gái trẻ trong khu nhà trọ không khoe nhau ỏm tỏi về mấy thanh chocolate được biếu tặng thì chắc tôi quên béng mất tiêu…

Những quan hệ mới thiết lập nên tránh hay cần khuyến khích thể hiện quanh quanh Ngày Valentine?

Với sự xiển dương vô lối và kệch cỡm của truyền thông, cái ngày Tây hóa đang ngày càng được giới trẻ Việt trong nước chấp nhận hân hoan này– không giống hầu hết các dịp vui chơi khác– đã được dọn sẵn kịch bản cho lộ trình thành công rực rỡ– chí ít dưới góc độ tiếp thị, kinh doanh: thiệp mừng, hoa tươi, ăn tối, hành động ‘lãng mạn’ tuyệt vời,…

Dạo bước với lộ trình tưng bừng như thế có thể làm thỏa mãn mỗi đòi hỏi nào đó của một mối quan hệ, chứ không ghi dấu điểm chỉ thêm cho chính quan hệ nhiều lắm đâu.

Trong khi Valentine tạo ra cơ hội cho các cặp đôi biểu đạt những cảm xúc riêng tư, thân mật dành tặng nhau (hoặc việc mở ví, rút tài khoản giúp họ thực hiện dễ dàng điều đó) thì bản chất của nỗi niềm mong đợi cho những cử chỉ chất đầy yếu tố cảm xúc đến vậy e là điều áp đảo quá chừng với những mối quan hệ trong giai đoạn sắp vỗ cánh bay xa hoặc dừng ngắt luôn các cặp đang đánh đu, bập bênh khủng hoảng.

Thậm đối nghịch, những đối tượng trong quan hệ chất lượng cao nhắc tới trước tiên bên trên– về mặt lý thuyết mà nói– nhân màn dạo đầu ngoạn mục đáng nhớ này lại có cơ hội để kiểm tra sự thử thách của thời gian cũng như độ chân tình của đối tác.

Thử nghĩ đến những điều kiện cho một ngày Valentine ‘viên mãn’ lại sắp sẵn hiểm họa rình rập, liệu có cặp đôi nào gạt sang bên trải nghiệm vừa nêu để rồi gắng sức trải qua kỳ lễ thoải mái nhất?

Một nghiên cứu cho thấy, Valentine gây hiệu ứng làm rã tan quan hệ, với các cặp vốn gặp trục trặc sẵn rồi thì càng dễ khiến chuyện chia tay xảy đến trước hoặc ngay sau khi dịp Valentine– so với khoảng thời gian còn lại của năm.

Các cặp dự tính vẫy tay chào nhau thì thể hiện mối tương quan rất cao với sự bớt hẳn các nỗi niềm mong đợi, giảm thiểu các so sánh quan hệ thuận lợi, tăng lên mối hấp dẫn tới các đối tượng tiềm năng khác, và một sự tụt thấp chất lượng quan hệ chung nhất.

Valentine tạo điều kiện thuận lợi cho quan hệ xuống dốc dẫn đến chỗ đổ vỡ hẳn. Tuy vậy, dịp lễ yêu thương này không gây tác dụng gì cho các mối quan hệ chất lượng cao hoặc với những ai đang cảm nhận về nhau theo chiều hướng triển nở tại thời điểm tiến hành nghiên cứu.

Tác động của Ngày Valentine có hạn chế với các cặp mới quen hay ngẫu hứng sáp vô tình cờ. Theo nghiên cứu, chiều dài mối quan hệ là 18 tháng. Nhiều cặp thổ lộ các mức độ thăng tiến trong chất lượng quan hệ, bất chấp độ dài thời gian bắt cặp.

Qua Valentine, các cặp trục trặc đủ sức tồn tại tiếp nếu họ không cảm nhận như  lối đã kể nãy giờ? Rất có thể… Từng có nghiên cứu chỉ ra rằng, các cặp bất hạnh có thể dễ dàng vượt qua những cảm xúc lo lắng hoặc chất lượng tồi tệ nếu nó xảy đến vào thời điểm khác trong năm. Ngày Valentine cung cấp tia lửa làm tắt ngấm hoàn toàn ngọn lửa lứa đôi ấm áp.

Rõ ràng, Ngày Valentine thật quan trọng đối với cả hai người đang yêu nhau, song nó cũng thúc đẩy các cặp nghiêng về hướng hạ cánh khi lượng giá mối quan hệ của họ.

Nếu bạn đang trải nghiệm một sự đổ vỡ, chia ly thời điểm mới hết Tết, xin làm ơn nghiêm túc cân nhắc khả năng nắm lấy dịp lễ tình yêu này như một cơ hội phù hợp để giúp chính mình thoát khỏi một mối quan hệ đang khiến mình tàn tạ, ngõ hầu tiết kiệm cho bản thân thời gian, stress và tiền bạc.

Vẫn biết, thật cay đắng xiết bao cho sự an ủi khi thế giới dường như náo nhiệt, hào hứng tuyên bố về tình yêu thương dành cho những người khác, song tin tôi đi, rồi bạn chắc chắn sẽ ổn thôi trên con đường lầm lũi tìm thấy lần nữa khoảng thời gian tươi vui khi mặt trời mùa hè lại sáng bừng rạng rỡ.

[tạm dừng, còn nữa…]

Ngồi nghe giọt sương ban mai ngã nhẹ xuống đời…

Sáng sớm nay, như bao ngày khác vận hành tự nhiên nhi nhiên, cuộc sống của mỗi một chúng ta có thể chính là điều huyền diệu đang xảy đến tựa như giọt sương chợt êm dịu đọng trên cánh hoa nhân duyên.

Cái thời khắc chuyển giao, biến hóa lặng thầm giữa bao la trời đất ấy mãi vẫn được thực thi thủy chung qua thoáng bật khẽ của chiếc lá rẩy run, lúc ngọn cỏ đón nhận mấy dòng óng ánh để xôn xao vươn dậy, và lòng người chầm chậm uống vào quà tặng bình minh trinh nguyên trao cho với mắt môi, da dẻ, hơi thở nhẹ nhàng, khoan khoái…

Là sự nhắc nhở đầy bao dung mải miết về mục đích chắc thật và cơ hội thường nhật của mỗi người chúng ta, làn khí tinh khôi khởi đầu của vạn vật bảo bọc xung quanh cứ nhẫn nại làm nhiệm vụ mời gọi nhu cầu chuyển hóa thân – tâm, qua giao điểm đánh dấu ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng.

Có lẽ, khoảng không gian mênh mông trên cao xa xăm kia luôn luôn thuộc về nơi chốn dưới cõi trần gian thấp tè chung đụng này. Và đó cũng là lý do tại sao chúng mình trụ lại ở đây chăng.

Ngồi không thôi với những thức tình của bản thân và dần dần thấu hiểu mọi nhẽ ứ dồn, vướng mắc, đích thị sẽ giúp ta– trên hành trình hiện thực hóa– thanh thản thả bỏ bên vệ đường biết bao căng thẳng, phiền não bấy lâu quấy phá.

Cho phép mình quy thuận với nguồn năng lượng hết sức mạnh mẽ, ngồi cùng các cảm xúc là điều tốt nhất ta có thể làm cho chính đời ta. Bởi lúc tâm trí và thể xác kết nối, tin tưởng điều gì đến tất đến thì mình càng nhìn thấy rõ ràng hơn tầm quan trọng của việc cảm nhận những xúc cảm của bản thân đang lớn dần lên.

Chẳng hạn, nếu nỗi buồn đột ngột bừng phát, chúng ta có thể ghi chú sự hiện diện và chào mừng, xem xem ở đâu trong cơ thể cảm nhận, rồi cho phép chính mình biểu đạt nó bằng hạt lệ ứa hoặc một trạng thái yên tĩnh hướng vào lòng thẳm sâu.

Cho phép bản thân cảm nhận toàn vẹn những cảm xúc như khi nó đến, ấy là cách ta để chúng ra đi hết sức dễ dàng; vì mọi cảm xúc, rốt ráo chỉ muốn cất bước rời chân…

Một lần nữa, tất cả những gì thiết yếu là mặc kệ tiến trình thực thi bởi sự buông thư, cởi mở và đón nhận độ hào phóng của các cảm xúc. Do đó, nên nhớ điều duy nhất cần làm là cho phép cảm xúc đến và đi, như trái đất cho phép mưa rơi xuống lòng mình.

Đúng thế. Khi mưa rơi xuống, trái đất đáp ứng bằng vô vàn cách khác nhau; thảng hoặc dốc cạn ngõ hầu thiết lập một hẻm núi lớn, thi thoảng thấm đẫm để những mong nuôi dưỡng bạt ngàn cây cối…

Cùng điệu lối tương tự, mục đích sâu kín hơn của những cảm xúc là chuyển hóa bình địa chứa đựng thế giới nội tâm mình; thảng hoặc kiến tạo không gian để các cảm xúc trôi chảy nhiều hơn, thi thoảng cung cấp chất bổ cho sự trưởng thành…

Ngay cả vì lý do phức tạp, chúng ta lựa chọn những gì không phải là thứ tốt nhất cho bản thân– hàm ý có một phần nào đó trú ngụ trong mình chẳng muốn chữa lành– thì khi ngồi nghe giọt sương ban mai ngã nhẹ xuống đời, mình cũng nên từ tốn chiếu thứ quyền lực lung linh nhiệm mầu của khoảnh khắc quý giá vào những nguồn lực kháng cự cực đoan, và bình yên chờ đợi sự thay đổi tế vi.