Nhắn (3): Lệch lạc?

Người ta vẫn thường bảo cô í rằng hành trình là tất cả chuyện đáng quan tâm nhất, rằng điểm đến chỉ là thứ phát, rằng cô í nên dành thời gian để tưởng thưởng mỗi một khoảnh khắc đưa cô í tới nơi đôi chân mong cô chạm vào.

Cô í không tán đồng chút xíu, bởi vì hành trình chỉ là phương tiện cho một mục đích rốt ráo– đích thực thế đấy. Cô í cho rằng, nếu mình bị chặn lại ở đôi chỗ không hợp thời thì nên phóng bằng con đường khác, bởi vì điểm đến là mục đích của mình chứ không phải việc vui thú ra sao, bất kể cuộc hành trình đã vạch định sẵn rồi.

Mãi lúc chạm điểm đến thì thôi, cho dẫu mọi thứ thế nào, hành trình là tiếng báo hiệu của chiếc đồng hồ cứ lắc rơi xuống những khoảnh khắc cho tới khi cô í đạt được điều cô í muốn. Không có gì hơn điều đó cả.

Bạn nghĩ cô í lập luận vòng vèo chí lý, hay nghe như cô í đang bao bọc, biện hộ khéo léo quá chăng…

Bốn năm mới có một ngày hôm nay

Mùa xuất gia, song chúng mình đang trú tạm ở bốn phương tám hướng vẫn cứ thản nhiên hưởng thụ, giả tảng sượng sùng chưa chịu rời nhà để tiếp tục còn mãi loay hoay tướng vay, hay mượn, sướng chiều, vương gượng và ngủ nướng.

Trải qua bao nhiêu mối quan hệ phiền não trước khi ta dừng lại với duy nhất mỗi Người?