Một dễ thành duy nhất, đơn lẻ

Đói lay lắt miền tây Thanh Hóa

Cái bài viết kể kiểu như thế dường như dễ đã tạo nên nếp nghĩ quen thuộc lâu nay rằng câu chuyện đơn độc. Một câu chuyện đơn độc thì hay khiến thiên hạ nảy sinh những mẫu rập khuôn.

Vấn đề với những mẫu rập khuôn không chỉ ở chỗ chúng tuyệt không đúng đắn, chính xác mà còn chưa thực sự toàn vẹn, hết sức thiếu đầy đủ nữa; đặc biệt là, chúng làm cho một câu chuyện tự dưng trở thành câu chuyện đơn lẻ, duy nhất.

Bàng hoàng

Bàng hoàng

Đêm khuya giật mình biết mấy
Dáng bàng mùa đông đọa đầy
Lá rơi xóa hình ai vẫy
Chập chờn theo bóng tha phương.

Ban trưa trong mơ cỏ thấy
Người qua cánh đồng đẫm sương
Nhọc nhằn xác cây thức dậy
Vẫn xanh nhớ thương tháng ngày.