Trò chuyện và Thời gian

Trò chuyện

Một học giả thưa: Xin hãy giảng về Trò Chuyện.

Người nói:

Các ngươi nói khi không còn yên ổn với những tư tưởng mình;

Khi không còn có thể ở lâu hơn trong tịch mịch của lòng các ngươi sống trên đôi môi, và âm thanh là một thú tiêu khiển, một trò giải trí.

Phần lớn trong trò chuyện, suy tư bị ám sát nửa chừng.

Vì dẫu tư tưởng là con chim không gian, trong chiếc lồng chữ nghĩa quả có thể xòe cánh nhưng không bay được.

Có những kẻ trong bọn ngươi tìm tới ngươi ba hoa vì sợ cô đơn.

Sự im lặng của cô đơn bộc lộ bản ngã trần truồng trước mắt họ, và họ muốn trốn tránh.

Có những kẻ nói, và không ngờ cũng chẳng dự tri đã phát giác một sự thật chính họ cũng không hiểu.

Lại có những kẻ mang sự thật trong mình nhưng không nói thành lời.

Nơi lòng những kẻ ấy, linh hồn ngụ trong im lặng nhịp nhàng.

Khi gặp bè bạn bên vệ đường hay giữa chợ, hãy để linh hồn trong các ngươi điều khiển đầu môi chót lưỡi.

Hãy để tiếng trong tiếng các ngươi nói với tai của tai hắn;

Vì linh hồn hắn sẽ cất giữ sự thật của lòng các ngươi như hương vị rượu nho tưởng nhớ.

Khi sắc mầu đã bị lãng quên và bình đựng không còn.

[Gibran, Kahlil. (1969). Mật khải (The Prophet). Sài Gòn: Nxb. Non Nước, Phạm Bích Thủy dịch, tr.78- tr.79]

Thời gian

Có một nhà thiên văn nói: thưa thầy còn Thời Gian thì sao?

Người đáp:

Các ngươi muốn đo thời gian, cái vô hạn và chẳng thể đo lường.

Các người muốn thích ứng cư xử và hướng dẫn đường lối tinh thần mình theo giờ theo mùa.

Các ngươi muốn tạo thời gian thành một dòng nước để trên bờ ấy các ngươi ngồi ngắm nước trôi.

***

Nhưng cái vô thời trong các ngươi nhận biết cái vô thời của đời sống.

Và hiểu rằng ngày qua chỉ là ký ức của hôm nay, và ngày mai là giấc mơ của hôm nay.

Và cái hát ca, chiêm ngắm trong các ngươi vẫn còn nằm giữa giới hạn của lúc đầu tiên vãi những vì sao trong không gian.

Ai trong các ngươi không cảm thấy năng lực yêu đương của mình là vô hạn?

Mà lại không cảm thấy chính tình yêu, dẫu vô hạn gói trọn trong lõi đời mình không chuyển từ ái ý này sang ái ý khác, cũng không chuyển từ ái sự này sang ái sự khác?

Và chẳng phải thời gian cũng như tình yêu, đều không thể chia cắt và không có bến bờ?

***

Nhưng nếu trong tư tưởng các ngươi phải đo thời gian thành mùa, hãy để mỗi mùa bao quanh những mùa khác,

Và để hôm nay ôm choàng quá khứ với hoài niệm và tương lai với khát khao.

(sđd, tr. 80- tr.81)

@ Tham khảo bản dịch khác ở đây.

Yêu đương dưới cái nhìn của Sinh học Tế bào

Bạn đang yêu? Nếu vậy, chắc bạn biết rõ những cảm xúc phấn khích và hân hoan ngập tràn lòng mình.

Theo nhà sinh học tế bào phát triển, không những yêu đương đượm huyền bí bao quanh tất thảy mọi thứ mà nó còn là một sự thật mang tính sinh học rõ ràng.

TS. Lipton giải thích, các protein cấu thành các tế bào cơ thể tiếp thu các cảm nhận từ bên ngoài và gửi các rung cảm tới não bộ. Đến lượt mình, não bộ tạo ý nghĩa cho các tín hiệu và gửi đi những tín hiệu mới của chính nó. Các ký hiệu gửi đi cơ bản dựa trên kinh nghiệm quá khứ.

Tỷ dụ, bạn có thể cảm thấy bụng xốn xang và phấn khích bởi người khác và não bạn diễn dịch nó như là tình yêu. Cầu đến trải nghiệm quá khứ, biết đây là thứ cảm xúc lớn lao, bạn bèn dấn tới vài ứng xử như dành thời gian với người ấy làm tăng thêm các cảm xúc này. Khởi thành một vòng tròn.

Không cần một đối tác để thấy mình đang yêu

Khi bạn từng biết cảm xúc đó của tình yêu, TS. Lipton tin rằng bạn tái diễn lại các xúc này lần nữa ngay tại bất kỳ lúc nào nhớ chúng.

Các nghiên cứu từ Viện HeartMath chứng tỏ, tập trung sự chú ý vào các cảm xúc tình yêu và sự quan tâm có thể làm thay đổi nhịp tim thành một mẫu hình dính kết. Sự dính kết dẫn tới đồng bộ hóa trong cơ thể bạn, làm giảm thiểu căng thẳng tinh thần (stress) và nâng cao năng lực xử lý thông tin. Nói khác, chỉ việc nghĩ về tình yêu là đủ cải thiện tâm trí và thân thể bạn.

Đời sống nắm giữ nhiều cơ hội để phải lòng, yêu thương– gồm yêu một bạn tình, một đứa trẻ, hoặc thậm chí một trải nghiệm mới.

Đây là nhắc nhở quan trọng rằng, tình yêu có thể đích thị là suy tư mà thôi.

Dùng thôi miên để nghiên cứu cách não bộ xử lý hiệu ứng màu sắc

Dù thôi miên đã được sử dụng hàng mấy trăm năm nay, song vẫn còn nhiều điều cần học hỏi thêm về cội nguồn cũng như phương thức họat động của nó.

Thôi miên là trạng thái ý thức, và mặc dù khởi sự từ bộ não thì nó vẫn có thể khó khăn để nghiên cứu.

Tuy thế, các nghiên cứu về màu sắc và cách màu sắc được người ta tri nhận trong một trạng thái thôi miên sẽ càng nâng cao hiểu biết tỏ lộ phương thức thôi miên tác động tới bộ não và khả năng của nó trong xử lý màu sắc.

Milton Erickson là một trong các nhà nghiên cứu thôi miên hàng đầu của thế kỷ XX, nhà tâm thần học chuyên sâu thôi miên y học. Ông đã sáng lập Hiệp hội Thôi miên Lâm sàng Hoa Kỳ, đồng thời cũng có ảnh hưởng mạnh mẽ tới Lập trình Ngôn ngữ- Thần kinh (NLP) và dày công thực hiện nghiên cứu về quyền lực của vô thức, kể cả nhiều nghiên cứu về màu sắc.

Erickson  và Erickson (1938) tiến hành một nghiên cứu với 4 người tham gia. Họ được ám thị thôi miên rằng một mẩu giấy trắng thực sự màu đỏ, xanh nước biển, xanh da trời, hoặc màu vàng. Những người này cũng được thôi miên ám thị đặc thù để nhìn thấy màu sắc bổ sung của mẩu giấy trước khi phô ra một mẩu giấy trắng.

Kết quả chỉ ra, tất cả 4 người đều ảo giác màu sắc bổ sung của mẫu giấy có trước. Đây là thành tựu của thôi miên và ám thị thôi miên.

Erickson (1939) thực hiện một nghiên cứu khác cũng liên quan màu sắc và ám thị thôi miên; cụ thể là hiện tượng mù màu (color-blindness).

Nghiên cứu gồm 6 người tham gia có thị lực bình thường. Ám thị thôi miên được thiết kế nhằm gây tạo nên hiện tượng mù màu. Người ta cũng tiến hành làm test Ishihara để đo phạm vi mù màu.

Một đối tượng liên kết con số 3 với màu đỏ rồi sau đó nhận ám thị thôi miên thì đã không còn khả năng hiểu biết con số 3. Nghiên cứu này đưa Erickson tới nhận định: mù màu nảy sinh thuộc miền vỏ não và thôi miên có thể ảnh hưởng tới nó.

Một nghiên cứu khác nữa với 8 đối tượng thôi miên rất sâu. Mục tiêu là cung cấp thấu hiểu khi vào thôi miên và nhìn như thể thôi miên tác động tới tri giác màu sắc.

Mấy người này được đề nghị nhìn một mẫu hình màu sắc đặc thù trong khi đang đón nhận một chụp quét PET. Nhóm tác giả xem xét các khu vực dạng thoi và thuộc ngôn ngữ trong não bộ rồi so sánh với các hình ảnh mà người tham gia thực nghiệm nhìn các mẫu hình màu sắc và khi họ thấy các mẫu hình chất xám.

Kết quả nghiên cứu (suốt kỳ thôi miên) chứng tỏ, bán cầu não trái và phải cho thấy hoạt động khi người tham gia thực nghiệm được đề nghị nhìn màu sắc. Dẫu thế, khi các đối tượng tham gia được đề nghị nhìn màu xám  thì họat động não bộ bị giảm.

Nghiên cứu cũng tỏ lộ sự thay đổi trong dòng huyết mạch ở bán cầu não trái bất kể người tham gia có nhận thôi miên hay không.

Các phát hiện của nghiên cứu vừa nêu cho thấy, thôi miên là một trạng thái ý thức với các mối tương quan thần kinh rõ rệt.

Việc lướt mạng lưới điểm toàn cầu

Việc lướt mạng lưới điểm (internet) giống như ta đang lục lọi cái tâm trí tập thể toàn cầu của nhân loại vậy. Luôn có ở đâu đó thứ ta tưởng chừng đã lãng quên hoặc mất tăm dạng thật rồi…

Làm sao và bao giờ thì ở nước mình cũng nảy sinh một nơi như TED để sự thông minh, sáng suốt và giàu có của tầng lớp tinh hoa trở thành điều gì khá bình thường?