Thời gian, tâm trạng và công việc

Biết điều chi tớ thích về những ngày thứ Hai không? Thực lòng thì chẳng có gì cả í.

Theo các tác giả Robbins & Judge (2009), mọi người thường hay cảm thấy tâm trạng tồi tệ nhất (ví dụ, cảm xúc tiêu cực dâng cao và cảm xúc tích cực giảm xuống thấp) vào thời điểm đầu tuần và tâm trạng họ tốt nhất (ví dụ, cảm xúc tích cực dâng cao và cảm xúc tiêu cực giảm xuống thấp) vào các ngày cuối tuần.

Thế còn thời gian trong ngày? Liệu có bất kỳ sự khác biệt nào chăng nếu ai đó theo kiểu người “buổi sáng” so với người kia có thể là phong cách “buổi chiều”? Robbins & Judge cho rằng, bất luận thời gian chúng ta lên giường vào buổi tối hay thức dậy vào buổi sáng, mức độ các cảm xúc tích cực đạt đỉnh cao thường rơi vào giữa khoảng thời gian chúng ta đã thức dậy và thời gian chúng ta sẽ đi ngủ.

Watson (2000), trong cuốn sách “Tâm trạng và Tính khí” nói thế này:

“Dù người ta phản ứng khác nhau về acrophase [khoảng thời gian hoặc thời điểm đạt đỉnh cao xảy đến của một nhịp] tại những thời điểm khác nhau và cho thấy đường cong khác biệt đôi chút nào đó trong khoảng thời gian trong ngày thì phân tích của chúng tôi đã xác định rằng, nhịp thời gian 24 giờ/ ngày cơ bản này– tức là, Cảm xúc Tích cực thấp vào đầu ngày và cuối ngày, đạt đỉnh cao ở khoảng tầm thời gian ở giữa– thường vô cùng quả quyết và mang tính khái quát hóa của mọi cá nhân” (tr.116).

Ứng dụng điều này trong nơi chốn làm việc? Như nhiều người đã khẳng khái tuyên bố, buổi sáng thứ Hai không phải là thời điểm tốt lành để chuyển đi các tin tức xấu. Và theo các buổi trong ngày, người làm công ăn lương sẽ có xu hướng nhiều tích cực hơn từ khoảng giữa buổi sáng tính đi và (chắc chắn không gây chút ngạc nhiên nào) vào các buổi gần cuối tuần (!).

Trong khi chờ sen nở…

Sau một đêm yêu mê, thế nào sáng nay sen cũng mở tung hết cỡ và kéo theo về vẻ héo tàn, ủ rũ, rơi rụng tả tơi ngay vào lúc chiều tối tràn tới thay phiên canh gác nghiêm mật…

Khi ao ước khởi tạo một câu chuyện riêng tư về thời rực rỡ của một bông hoa, ghi nhớ chẳng nhất thiết nó phải là cái gì thật hoàn hảo (hoặc vẹn toàn, hay viên mãn).

Đóa sen ưu ái suy tôn dần trở thành một phần quan yếu trong đời sống cá nhân, như một đối tượng của nghệ thuật (object d’art) và là sự kết nối với một chương sung mãn thuộc lịch sử nhân loại vốn vương vấn âm thầm cùng tự tình biết bao dân tộc, phục vụ chu đáo tựa cách nó từng hiến tặng và vốn trao ban với tổ tiên nguyên thủy– bằng lối kiểu khẽ chạm tinh tế tâm hồn của chính bạn.

Khi chuyển di cái đẹp ngoài thiên nhiên vào phòng ở, chúng ta còn để bản thân được phép đón nhận thông qua việc cho người khác nhìn ngắm mình. Chú ý gìn giữ sự cân bằng giữa hai yếu tố này, chúng ta không những tiếp thu sự tri ân mà cả cơ hội để thấy thế giới dưới đôi mắt của kẻ khác.

Chúng ta có thể học hỏi được rằng, chỉ bởi vì mình cho đi hết sức dễ dàng, điều đó không hề làm giảm bớt giá trị của nó. Hoặc có lẽ vũ trụ đang cho chúng ta một ví dụ nhằm nắm chặt hơn trái tim chúng ta, để vỗ về, khuyến khích chúng ta vào ngày nào đó tương lai khi hành động rộng lượng của chúng ta không thỏa mãn với một hành động thấy được của sự đón nhận.

Khi chúng ta có thể cho phép bản thân cho đi cũng như nhận lại, đích thực mình đang thực hiện phần đóng góp cá nhân nhằm duy trì các kênh dồi dào luôn rộng mở cho chính chúng ta và cho những người khác.

Khi ngày ngắn hẳn đi và các bông hoa bừng sáng giữa không gian thoải mái nhờ nhiệt lượng mùa hạ bắt đầu ngã xuống, rã rời thì chúng ta tất nhận biết sự đổi thay của mùa màng mà lắm lúc lại không hiểu thấu rằng, tự chính chúng ta, chúng ta cũng đang trải qua thời kỳ quá độ.

Lặng yên nằm ngủ, chứ không phải chết chóc tiêu vong, là dấu hiệu của mùa thu đang đến rất gần…