“Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người”…

Rằm tháng Bảy năm nay lạ, không chỉ vì trăng tròn lần thứ hai trong tháng mà thời tiết cũng chẳng đượm đôi chút “sùi sụt” nào; cứ nóng ẩm, ráo hoảnh không mưa…

Xem báo, nhìn hình đoán đồng bào Thủ đô cơ chừng tụ hội chật chội đến vậy đâu phải nhắm làm lễ Vu Lan, e họ cốt yếu nghiêng nhiều ý nghĩa xá tội vong nhân và thiết thực đầu tư cơ hội cầu an cho người thân đang còn sống?

Lại ghé “bể xương người”… Đoản khúc hoan ca cho nỗi sầu dài.

Đọc thêm ở đây, đâyđây đặng thấu hiểu sâu xa hơn nguồn cội trong nghi thức tôn giáo, lễ tiết dân gian và nỗi khổ đau thân – tâm mang hằng số chung nhân loại.

… Nhìn mấy món trưng bày “đầu mùa chay” thiệt tình thấy… thèm nấu nướng.

Dịp lễ Vu Lan này, chắc dân tình sẽ có chiều hướng ít nhiều hạn chế đồ ăn mặn, hạn chế sát sinh song không rõ, có ai chợt cảm thấy… ghê tởm thịt? (chứ không phải nhắc tới món thịt ghê tởm nhất thế giới).

Tôi chợt băn khoăn tự hỏi, cậu bé này có cảm nhận ra sao về thịt?

Sự ghê tởm và khoan dung xã hội nói chung, liệu người ăn chay cảm thấy ghê tởm thịt hơn người thường?

Tự đánh giá chuyện ăn uống ít nhiều pha tạp, rõ ràng chẳng muốn bản thân nhất nhất thuộc dạng tinh tuyền, cố chấp quá mức.

Thương cho người rồi lạnh lùng riêng“…

Tiếp thị chẳng với bất kỳ ai cả

Rất nhiều tiếng ồn và quá ít độ tin tưởng. Các nhóc tì dễ thương vì thời gian của tuổi thơ ấu trôi qua hết sức chóng vánh… đó là hiệu ứng được đảm bảo bằng sự tức thời. Đẹp là một dấu hiệu, chứ không chỉ là trạng thái thể lý.

Khiêm cung, thấu cảm, rộng lượng, kiên nhẫn và tử tế, kết nối cùng với sự ngạo nghễ của nhà đầu tư sáng giá có lẽ là sự thay thế đầy tiềm năng khi ta đã trưởng thành rồi chăng. Muốn có thương hiệu lớn? Hãy tạo ra những hứa hẹn cao cả. Và giữ đúng lời đã tuyên bố.

Tiếp thị chẳng với bất kỳ ai cả tuyệt đích là vụ làm ăn thật to. Mình có thể thực sự bán hàng giỏi giang chẳng với bất kỳ ai, nếu mình làm bài tập về nhà.

Đó là câu chuyện của tự thân sản phẩm hoặc dịch vụ. Khi điều mình bán xây dựng bên trong yếu tố truyền thông, nó thu hút sự chú ý và xứng để trao đổi về; dĩ nhiên, đó là bởi vì mình đã dụng công làm tiếp thị khi đầu tư điều đó, tiết kiệm sự tiêu xài và ngờ vực tiếng la hét về nó.

Đừng quên hiệu ứng ngạc nhiên khi nhìn thấy avatar kỹ thuật số hình ảnh chính bản thân— như thể người ngoài nhìn vào cơ thể của mình vậy.

J. Soi (5): Chơi nổi

Không quá khó để cuộc sống của người như này giống với những phận đời khác, chỉ bởi vì có quá nhiều đầu vào dễ dàng sử dụng tương tự đến thế.

Quyền được lắng nghe, tại sao không? Vậy, đây là danh sách thảo nhanh một vài cách thức ngõ hầu thu thập được cái quyền ấy:

  • Am tường, hiểu biết
  • Hữu lý, chừng mực
  • Tập trung vào các quyền lợi của chính mình
  • Có một bậc nền, nơi hiện diện nhiều kẻ có thể nghe mình
  • Là người được chế định chắc chắn, không phải thứ hay đi đâm chọc
  • Đại diện cho một nhóm các đối tượng có mối quan tâm giống nhau
  • Từng chứng tỏ sự đúng đắn trước đó
  • Không phải tên vô danh tiểu tốt
  • Đã có mối quan hệ rồi và được phép chấp thuận cắt đứt
  • Lắng nghe đem lại cho mình đôi điều giá trị

Một số người sẽ trở thành khách hàng chỉ bởi họ cảm thấy được quyền phàn nàn. Để được nghe. Được chú ý tới.

Hệ lụy thì tan nát nhãn tiền và hậu quả càng khó lường tính hết nổi. Trong thiên hạ, mấy ai thích sống đời thầm lặng, yên bình, tự chịu trách nhiệm bản thân, không có sở hữu gì cả và chẳng hề muốn thành danh, tuổi tên nọ kia?

Bộ lọc tiến hóa

Hỏi Google cụm từ “biến báo” do muốn tham khảo cách dùng ngữ nghĩa, chợt thấy trên thanh tìm kiếm nó đề nghị lựa chọn “mọi chuyện đều ổn“; hiếu kỳ nên bận lòng ấn thử xem sao: sau 0,19 giây, cho ra tầm 14.700.000 kết quả.

Rõ ràng, cộng đồng Việt không ổn tí nào; kho chứa phiền não tích tụ bấy lâu lớn khủng khiếp quá.

Nhớ, cố tạo ra điều gì đó là ‘tham’; chối bỏ điều đang xảy ra là ‘sân’; không hay biết điều chi đang diễn ra hoặc đang không diễn ra là ‘si’.

Tiền ư? Gì gì, xin đừng phát điên vì nó nhé!

Tôi không cho rằng buổi cơm trưa văn phòng ngồi trong quán café máy lạnh giữa thủ đô đang hồi nực nội là chỗ phù hợp để nói về tiền, nhất là bàn luận cả mối liên quan của nó với hạnh phúc nữa.

Tuy nhiên, gõ những dòng này vì thắc mắc của một độc giả về bản chất tâm linh của tiền bạc; cụ thể, cô ấy trích đoạn cuốn sách nêu trong trắc nghiệm liên quan rồi kèm theo câu hỏi tiếng Việt.

Accepting abundance

If we believe adequate money exists to meet everyone’s spiritual needs, there’s no reason why we can’t have the amount of money we need. We won’ t be depriving anyone else of money since there’s enough for everyone. (p. 177).

Nếu tiền có đủ cho tất cả mọi người thì tại sao lại có người chết vì đói?

Vậy đó, e không hay ho lắm bởi cơ chừng ngày nay quá nhiều thứ phụ thuộc vào tiền bạc; thậm chí, đến độ dường như chúng ta không thể sống nếu thiếu nó và các giá trị vật chất trở nên vô cùng quan trọng. Tự thân đời sống làm chúng ta phụ thuộc vào tiền.

Kỳ cục thật. Hiểu biết tâm lý tiết kiệm vẫn không khiến chúng ta hạnh phúc.

Cần nhớ là mọi người nghĩ tiền bạc ảnh hưởng tới niềm hạnh phúc nhiều hơn so với thực tế. Dường như thông điệp muốn chuyển tải: nỗ lực làm giàu và thất bại sẽ khiến mình cảm thấy khốn khổ; trong khi đó, thành đạt về mặt tài chính dễ tạo cho mình cảm thấy hạnh phúc hơn— bất luận mình có mơ mộng về nó hay không.

Việc xem băng hình các cảnh cắt và đốt tiền nhắc nhở những người tham gia thực nghiệm chú mục vào chức năng thông dụng của tiền là một công cụ thể hiện giá trị của các loại thực phẩm và dịch vụ.

Gợi lên vô vàn cảm xúc khác biệt, có thể nhìn nhận rằng tiền bạc như là nghi thức toàn cầu mọi người đều tham gia vào chăng? Wow… đó là sự thật, nó có giá trị vì người ta cho là nó có giá trị để đánh đổi những thứ khác.

Vậy, rốt cục tiền là gì? Việc định nghĩa nó rất gần gũi với mô tả về không gian mạng như một “ảo giác liên ứng cực đại”, bởi vì tiền bạc phụ thuộc vào chuyện chúng ta tin nó có tác dụng hay không. Nói khác, nó đa phần là một khái niệm xã hội mà tất cả chúng ta ký giao kèo với; dĩ nhiên, càng đặc biệt ít nhiều ý nghĩa khi nhắc đến tiền trong thời kỳ khủng hoảng tài chính hiện nay.

… Thường thì người trẻ chỉ để ý tới những khoảnh khắc và thời gian hiện tại, còn lớp già hơn lại quan tâm tới tương lai nhiều hơn. Nghiên cứu cho thấy, 13- 16 là giai đoạn của những đổi thay, chuyển biến ấn tượng trong thái độ đối với thời gian.

Liệu có phải chính thái độ đang thay đổi của chúng ta về thời gian làm cho câu chuyện tiền bạc thêm phần ám ảnh, bức bối?

Làm thế nào để nhà phân tâm lắng nghe một bệnh nhân?

Bốn, năm năm trước tờ The New York Times đã có bài đề cập tới thực trạng Phân tâm học. Mới tuần rồi, họ lại tiếp tục mô tả vị trí của nhà phân tâm tại Argentina, ‘đất nước trên giường’, đất nước có số lượng nhà tâm lý học– đa phần là đệ tử của Freud– hơn bất kỳ quốc gia nào khác ở khắp hoàn cầu.

Argentina chân tình hết mực với tâm lý học. Thậm chí quanh khu vực Mỹ Latin, nơi các ý tưởng mang hơi hướng Freud vẫn còn duy trì khá mạnh mẽ, Argentina mãi giữ trọn tình yêu không hề phôi pha với các trường phái đậm đặc chất Phân tâm học cổ điển.

Cũng vô cùng độc đáo với số công dân của quốc gia này có nhu cầu muốn tiếp cận phân tâm. Thực tế, phân tâm học được đại bộ phận thế giới nhìn nhận là dành riêng cho giới thượng lưu và quý tộc– cả từ hai phía: nhà phân tâm và bệnh nhân.

Trong khi việc làm giảm bớt đi kiểu trị liệu theo tâm động (psychodynamic) được tán đồng rộng khắp thì câu chuyện đào tạo nhà phân tâm và trị liệu phân tâm hết sức đắt đỏ. Riêng chi phí trị liệu, một tháng người ta dễ có thể tiêu tốn đôi ba ngàn USD…

… Thường nhà phân tâm được dạy rằng việc lắng nghe chủ yếu là lắng nghe ý nghĩa thuộc vô thức của những gì bệnh nhân đang nói. Mục tiêu tối thượng là phơi tỏ vô thức hoặc làm cho ý nghĩa của các tiến trình chính yếu trở nên được đưa lên bề mặt ý thức, hay suy tư hợp lý. Tựa như việc đang diễn dịch tiếng nước ngoài, ngôn ngữ của các giấc mơ, ra ngôn ngữ mẹ đẻ thường ngày vậy.

Đôi người làm tốt việc dịch đồng thời ngay tức thì này song không hoàn toàn rõ ràng rằng đấy là việc trợ giúp bệnh nhân đưa lên bề mặt ý thức những gì bị kiềm nén, sự kiện chúng ta đang chú ý sát sườn tới chúng hoặc điều gì khác.

Dĩ nhiên, đây là chuyện bóp méo kiểu dạng lắng nghe mà Freud từng khuyến nghị, rằng nghe mà tuyệt không nên có một mục đích xác định trước nào, cứ để mặc sự chú ý trôi đi tùy ý. Đấy hoàn toàn là chuyện khó thực hiện, khi sự chú ý không mục đích là niềm tin hiếm thấy trong tiến trình phân tâm. Vẫn còn khá dễ dàng hơn cho nhà phân tâm để đóng vai trò là phiên dịch gia, tay cố vấn, đối thủ nhân từ, người anh em già dặn hơn, kẻ kể chuyện háo hức, hoặc bất kỳ ai đó khác, đặc biệt khi đấy vốn là những gì bệnh nhân muốn nhà phân tâm thể hiện.

Dù lắng nghe vô thức ít nhiều kiểu cách thì nó vẫn còn hữu ích để hiểu những ước muốn trong vô thức, ngay cả khi người ta không luôn luôn kéo dài đủ lâu đến độ quá nhanh chóng ước muốn diễn giải chúng. Trong khi một số bệnh nhân hiểu vô thức của họ có thể xứng đáng hiện diện và hợp lệ, với những người khác điều đó có thể giống như cú đánh mạnh vào thói ái kỷ của họ hoặc có thể được tri nhận như một sự tấn công không thân thiện.

Do đó, cách thức nhà phân tâm lắng nghe và đáp ứng với một bệnh nhân sẽ khác biệt từ đối tượng này sang đối tượng khác, và quả là khác biệt qua các giai đoạn trong bất kỳ tiến trình phân tâm nào. Chủ yếu thời gian dành cho mục tiêu lắng nghe hoặc nói gì đó theo một cách thức sẽ đem lại cho bệnh nhân cảm xúc được thừa nhận, tức là cảm nhận rằng nhà phân tâm đích thị hiểu biết họ đang thế nào.

Nếu một bệnh nhân có thể cảm nhận được hiện diện và chấp nhận như họ đang là thì nhà phân tâm vẫn dõi theo ở giai đoạn tiếp theo cho đến khi khiến cảm nhận đó có thể giảm thiểu hẳn hoặc biến mất hoàn toàn. Cảm nhận của việc được hiện diện như là này có quan hệ với sự tin tưởng căn cốt (Erikson, 1963) hoặc sự tín nhiệm phân tâm (Ellman, 2007) vốn được xem là điều quan trọng trong điều trị.

Với một số bệnh nhân tại một vài giai đoạn, cảm nhận về việc mình xứng đáng hiện diện có thể được củng cố thêm nhờ các biện pháp can thiệp hoặc diễn giải đúng đắn, song với một số người khác thì những sự can thiệp này có thể được tri nhận như là sự xâm phạm hoặc làm tổn thương tới lòng ái kỷ. Điều này phụ thuộc vào trải nghiệm của nhà phân tâm, sự tinh thông trong chẩn đoán, và độ nhạy cảm khi vận hành phân tâm. Lắng nghe có sự chú tâm hầu như khá an toàn, song bệnh nhân thường cần được nghe theo một số cách thức chứng tỏ nhà phân tâm thực sự sống động và tỉnh thức. Điều này có thể xảy đến theo dạng khá nhỏ nhặt như nghe ra tiếng lẩm nhẩm trong sự ồn ào, hoặc bỗng dưng nhấn mạnh thành lời, song nó cũng đòi hỏi một phản ứng tức thì, không phải là sự chuyển đổi đột ngột lôi cuốn sự chú ý từ bệnh nhân tập trung sang nhà phân tâm. Tất cả những chuyện này thể hiện sự thấu cảm (empathy) hoặc hòa hợp (attunement).

Winnicott (1969) cũng lưu ý rằng những thời điểm ông xen vào chỉ để cho bệnh nhân biết rằng anh ta có thể đã sai trái ra sao hoặc đâu là những giới hạn trong sự hiểu biết của chính bản thân anh ta. Nếu ai đó đích thực lắng nghe trong một cách thức hòa hợp thì bệnh nhân– người hiếm hoi mới được lắng nghe sâu sát đến thế–  thường khởi sự thiết lập một sự chuyển dịch lý tưởng hóa (idealizing transference).

Những cách can thiệp ít nhiều mò mẫm của Winnicott, như sự chối từ của Balin (1968) đối với sự đòi hỏi của bệnh nhân trong một phiên trị liệu gặp sự cố, được thiết kế để làm cho bệnh nhân ngộ ra quan niệm nhà phân tâm có quyền uy tuyệt đối.

Trong một số trường hợp hoặc tại một vài thời điểm trong điều trị, cách thức này có thể là điều cần thiết phải làm. Song ngay tại giai đoạn khởi đầu với một số bệnh nhân nhất định, một sự chuyển dịch lý tưởng hóa/ quyền uy tuyệt đối có thể là mang giá trị to lớn, bởi vì nó kết gắn bệnh nhân vào việc điều trị và có thể cho phép anh ta chia sẻ một sự quyền uy tuyệt đối, và có thể nâng lòng tự tín của anh ta cao lên hẳn mà bản thân anh ta chưa từng biết đến trước đó (Kohut, 1971).

@Tài liệu tham khảo: Bach, Sheldon. (2011).The How-To Book for Students of Psychoanalysis and Psychotherapy. Great Britain: Karnac Books Ltd.

Thêm một trường hợp mắc “pica”

Ồ, đây là một dạng rối loạn liên quan tới việc ăn những thứ không hề bổ dưỡng, phù hợp với sự phát triển thông thường cho lắm; gợi nhớ tức thì tới “pica“– lưu ý về “một trường hợp pica” tức chỉ hướng về một rối loạn tâm thần ở người cảm thấy bị cưỡng bức sử dụng những thứ không ăn được (the inedible).

Nghiện nhai tóc đến độ khó cưỡng lại đến vậy, được chính thức gán tên là “trichophagia” vốn hay khởi phát từ chứng kéo giật tóc điên cuồng (“trichotillomania“). Các đặc trưng lâm sàng của hai hiện tượng này góp phần chứng tỏ chúng không phải là điều gì đó quá hiếm gặp trong cộng đồng dân cư.

Nhân tiện, giới thiệu một trường hợp bé hai tuổi có ám ảnh ăn miếng xốp thấm nước (sponge). Báo cáo này nằm trong danh sách hàng loạt vụ ám ảnh ăn miếng xốp thấm nước ở trẻ em.

Đáng chú ý, trẻ được điều trị hết sức nhanh chóng và cực kỳ thành công nhờ biện pháp căn chỉnh các mức độ thấp chất sắt nằm trong máu.

Một bác sĩ đa khoa chuyển đến một bé gái 32 tháng tuổi mắc chứng ăn miếng xốp thấm nước từ lúc mới 7 tháng. Mối ám ảnh thêm phần nguy ngập do cháu còn có thể xé toạc những cái nệm, vải bọc chỗ ngồi trên xe ô tô và đệm trải giường để nuốt mút. Đứa bé được ghi nhận là có một thôi thúc mạnh mẽ, khó cản ngăn nổi và người ta chứng kiến cảnh bé kết thúc tấm mút thấm nước thứ 5 trong vòng tầm nửa giờ đồng hồ. Thảng hoặc, người ta còn thấy bé ăn các sợi tơ của tấm thảm và giấy lụa lau miệng. Mặt khác thì bé là một cô nhóc cân đối và lành mạnh về mặt y khoa với hành vi cùng trí tuệ bình thường. Kết quả thăm khám thể lý tổng quát và hệ thống cho thấy chẳng có gì bất thường ngoài trừ vẻ xanh xao…

Bé được chẩn đoán là một trường hợp mắc pica với IDA [thiếu hụt chất sắt] và vẫn tiếp tục chỉ định 4mg/kg mỗi ngày chất sắt. Các triệu chứng ăn miếng xốp thấm nước biến mất hoàn toàn sau khi điều chỉnh IDA trong cơ thể cháu.

Không giống nhau song đích thị lại chẳng có gì cách biệt

Đâu nhất thiết đấy là một trải nghiệm thú vị, khi chúng ta băng qua một nhóm người không giống mình.

Túi khôn dân gian vẫn bảo đại khái, thích hấp dẫn thích (chứ ai nỡ thù ghét nhau) nên chi thường là khi họ không thích chúng ta đó chính bởi vì họ không giống chúng ta.

Thay vì nhìn nhận sự việc một cách riêng tư, chúng ta để họ được là bản thân họ, chấp nhận mỗi người chúng ta được phép có những khía cạnh và ý kiến khác biệt. Khi chúng ta trao cho những kẻ khác sự tự do đó, chúng ta cũng tuyên bố nó với chính mình, phóng thích bản thân khỏi nhu cầu được sự tán đồng của họ đủ để mình có thể cống hiến năng lượng hướng tới các cuộc kiếm tìm đáng giá hơn.

Nếu thân mật là sự sát gần về mặt cảm xúc thì mọi cuộc giao tiếp mang tính thân mật đều chất chứa sâu đậm, dài rộng yếu tố học hỏi hòa trộn cả khám phá, tôn trọng, khiêm cung, sáng tạo và hợp quần.

Và việc biểu đạt của tình yêu ở đây được hiểu là thứ tình yêu của lòng từ bi, niềm vui đùa, tính thanh thản, và sự tử tế. Nó cho tiến trình tương tác giữa chúng ta với nhau một cơ hội ngõ hầu làm mới lại và tái tuyên bố các thành tố thâm trầm nhất trong chính cách chúng ta ứng xử, và các yếu tố kín đáo tối hậu bất ngờ của mối kết nối và chữa lành rất hiệu quả.

Rốt ráo, chúng ta nhất thiết phải dũng cảm thả bỏ các vai trò, thời khóa biểu, kỹ thuật, chẩn đoán, hoặc bất kỳ thứ gì che mờ chúng ta khỏi những người khác.

Viễn tượng mời gọi chúng ta hết sức hấp dẫn: một năng lực thấu cảm tâm linh là một năng lực cảm nhận rằng không giống nhau song đích thị lại chẳng có gì cách biệt; rằng đó là cảm nhận về tình yêu vô điều kiện, một biểu đạt vị tha, của tình yêu độ lượng ôm choàng sự thật gắn bó tất cả mọi người trong vòng tròn sinh tử: vô thường, bất toại nguyện và vô ngã.

Làng nhàng, dành ít thời gian suy tư sẽ càng nhanh tăng thêm tính bảo thủ

Người dành ít thời gian hoặc thiếu nỗ lực tinh thần cho việc suy tư về một vấn đề thì họ càng rất dễ tán thành theo đường lối chính trị mang tính bảo thủ.

Đó là nhận định rút ra từ nghiên cứu do Scott Eidelman và đội ngũ cộng sự tiến hành– với quan điểm được họ nhấn mạnh rằng ‘”không phải những kẻ bảo thủ dựa cậy vào sự kém nỗ lực suy tư” mà “sự kém nỗ lực suy tư làm tăng thêm chủ nghĩa bảo thủ về mặt chính trị”.

Thông qua bốn thực nghiệm, nhóm tác giả xem xét tác dụng của các thái độ chính trị thuộc bốn phương thức giảm thiểu nỗ lực tinh thần khác biệt nhau; bao gồm: điều tra mức độ nhiễm độc của những người uống rượu tại một quán bar địa phương; định vị một số đối tượng tham gia thực hiện công việc theo yêu cầu làm cả hai cùng một lúc: vừa để ý rãnh ghi âm trên đĩa thu tông giọng vừa lột tả thái độ chính trị của họ; định vị một số đối tượng tham gia trong một tình huống gây sức ép về mặt thời gian là buộc phải đánh giá, xếp loại sự tán thành của họ trước các tuyên bố chính trị khác nhau càng nhanh càng tốt; và cuối cùng, hướng dẫn đơn giản cho một số đối tượng để đáp ứng với các tuyên bố chính trị mà không phải suy tư quá sức khó khăn.

Các kết quả tỏ ra nhất quán nhau– đối tượng uống rượu nhiều, bị phân tán bởi nhiệm vụ thứ hai, trả lời dưới áp lực thời gian và trả lời chẳng cần suy nghĩ gì thì tất cả đều dẫn tới việc người tham gia thực nghiệm tán đồng hết sức mạnh mẽ với các niềm tin bảo thủ về mặt chính trị, kiểu như “Điều cần xem xét trước nhất ở bất kỳ xã hội nào là bảo vệ cho các quyền sở hữu” và “Sản xuất và thương mại nên được họat động thoải mái, thoát khỏi sự can thiệp của nhà nước.” Tán đồng với các niềm tin tự do thì hoặc bị giảm thiểu hoặc bị ảnh hưởng do những sự đo lường. Các nhà nghiên cứu tiến hành kiểm tra lại và các tác động họ quan sát được không nằm ở sự khác biệt do tính phức tạp của các tuyên bố dùng để đo lường chủ nghĩa bảo thủ và chủ nghĩa tự do trong chính trị, cũng như không làm thay đổi tâm trạng hay tạo nên sự hụt hẫng có liên quan với sự can thiệp.

Phát hiện từ nghiên cứu trên về việc ít nỗ lực tinh thần càng làm tăng thêm các niềm tin bảo thủ phù hợp với nghiên cứu trước đây từng khẳng định rằng, các thuộc tính về tinh thần trách nhiệm cá nhân (đối lập với việc ý thức về ảnh hưởng do các yếu tố tình huống), chấp nhận thang bậc và khung tham chiếu cho nguyên trạng thì tất cả có thể được nhìn nhận như các dấu hiệu căn bản của niềm tin mang tính bảo thủ– đến hết sức tự nhiên và tất yếu đối với hầu hết mọi người, chí ít ở các xã hội phương Tây.

Các phát hiện của chúng tôi chứng tỏ, những phương thức tư duy mang tính bảo thủ là căn bản, bình thường và e chừng tự nhiên,” các nhà nghiên cứu kết luận. “Các yếu tố thuộc động cơ là thành phần cốt yếu của ý thức hệ, trợ giúp hoặc chỉnh sửa các đáp ứng ban đầu phụ thuộc vào các mục tiêu, niềm tin và giá trị của người ta. Chúng tôi cho rằng, các đáp ứng ban đầu và không thể chỉnh sửa có phần thể hiện về tính bảo thủ.”

Dưới ánh sáng của các vụ việc bắt các đại gia ngành ngân hàng, tài chính và tình hình thời sự kinh tế – chính trị – xã hội quốc nội đang diễn ra quá chừng biến động, chắc chắn đọc nghiên cứu trên không thể không liên tưởng, so sánh và chợt liễu ngộ ít nhiều.

Nhắn (21): Đủ đầy và rỗng lặng

All in your head

Đất trời nơi ta ghé lui đây, luôn thế, đích thị chỉ là chỗ nghỉ trọ qua hết đêm thôi.

Cứ hễ mỗi khi biết tu tỉnh dừng lại thì mọi thứ vốn tạm bợ dịch chuyển gắn kết với cả mớ huyễn tưởng bung xung vui- buồn- giận- sợ bấy lâu tích tụ sẽ được gỡ xuống thật nhanh chóng; bao mối phiền não ồn ào làm mình chất chứa đến kiệt sức càng thêm dễ buông bỏ nhẹ nhàng; và trong cái nhìn chưng cất đủ đầy tươi mới, dịu dàng e vừa kịp chúc phúc vô thường trước lúc đôi- mắt- nhắm- thức thoạt nhiên yên bình ngỡ chừng một- lần- và- mãi- mãi, thấy rõ ràng chính cái gọi là sóng lòng hồi- quy- đi- rồi- về ấy quá đỗi hào phóng, thanh thoát, rỗng lặng nhường nào…

Vui thay, lành thay kiếp được sống làm người.