Nhắn (38): Năm Rắn

Năm Rắn

Ngày đầu tiên của Năm Mới Quý Tỵ. Cả huyền thoại, tôn giáo và chủ nghĩa biểu tượng nói chung đều vẫn nhìn nhận con rắn mang tính tích cực.

Với đạo Phật, rắn đôi lúc đóng vai trò tiêu cực khi nó đại diện cho Sân (hatred) [lợn đại diện cho điên đảo hoang tưởng (Si, delusion) và con gà trống thể hiện tính Tham (greed); cả ba con này luôn được mô tả là hay cắn xé nhau.]

Song tựa các truyền thống khác, đạo Phật thường liên tưởng tích cực khi nghĩ đến con rắn; đáng chú ý nhất là sự kiện xảy ra vào tuần thứ ba sau khi Đức Phật giác ngộ: một cơn mưa bão dữ dội bị quét tan và linh xà Mucalinda tự cuốn mình bao quanh Đức Phật bảy lần, xòe mang như cái đầu phủ trùm, che chắn Ngài tựa cái mái nhà.

“Hạnh tai sinh Nam bang” (May sinh ở nước Nam), lời thơ của danh sĩ Ngô Thì Nhậm (1746-1803) sau 210 năm liệu có khiến công dân Việt hôm nay tự hào nguồn cội mà không khởi chút chạnh lòng về sức mạnh nội tại của Tổ quốc thân yêu?

Chúc Mừng Năm Mới 2013 thân – tâm thường an lạc!

Từ nay thân rắn siêng tu tập, kẻo hổ mang danh kiếp làm người…

Có câu chuyện của một người đàn ông, sau khi chết, tái sinh thành một con rắn. Vì vẫn còn giữ lại trí năng lẫn ký ức nên chi anh ta biết rằng mình làm rắn là do bị trừng phạt bởi kiếp trước.

Con rắn- anh ta lớn nhanh và đòi ăn liên tục, dù bản thân không phải là một tay săn mồi giỏi giang. Anh ta tự nhủ, “Đời sống của rắn không có tốt. Mình biết mình là rắn vì những điều xấu xa từng làm trong quá khứ, song mình cũng đã tạo nên nhiều điều thiện lành mà. Sau chặng này chắc mọi thứ sẽ thay đổi ổn thỏa, như ý hơn nhiều.”

Anh ta tìm cách để chết đi. Một buổi sáng khi vạn vật còn mờ tỏ, anh ta bò tới cổng thành và đợi mặt trời lên. Một người đàn ông phát hiện thấy con rắn, hô hoán với mấy kẻ khác, “Có một con rắn to khủng khiếp đang nằm ngoài cổng thành!” Thiên hạ nhặt gạch, đá và đập con rắn đến chết luôn. Khi sự sống rời bỏ mình, con rắn cảm thấy vui sướng. Anh ta nghĩ, “Bây giờ thì mọi trừng phạt cho tất cả tội lỗi quá khứ của mình đã kết thúc. Tương lai, cuộc đời mình sẽ hạnh phúc hơn nhiều.”

Bạn có tin con rắn sẽ đạt được điều anh ta mong đợi?

Nếu con rắn hoàn thành được tâm nguyện ấy thì anh ta tất sẽ giỏi cái trò sẵn sàng tự sát mỗi khi gặp trục trặc, vấn nạn. Theo cách này, chẳng ai phải kéo dài bất kỳ khó khăn nào cả.

Rõ ràng, lập luận như trên mang điều gì đó sai lạc. Cái chết của con rắn không phải là một tai nạn. Trong dự tính tìm kiếm bằng được cái chết, sự thành công duy nhất con rắn tạo tác chỉ càng làm tăng thêm nghiệp xấu (bad karma) mà thôi.

Dễ suy đoán là bạn cho rằng anh ta lại tái sinh thành một con rắn khác. Khi anh ta nhận thấy rằng mình mang chứa cùng điều kiện khốn khổ tương tự, anh ta tự nhủ “Điều đó là không công bằng! Ai đang gây ra chuyện này cho tôi đây?”

Vào lúc đó, một người nọ bảo anh ta, “Lý do để anh tái sinh kiếp rắn là vì anh chưa hoàn trả hết nghiệp nợ xấu đã mang. Anh gắng sức chạy trốn khỏi tình huống. Không chỉ anh phải chịu trách nhiệm chính cho khoản nợ đã vay mà còn phải thanh toán các khoản lỗ lãi nữa.”

Con rắn cân nhắc hết sức cẩn trọng về điều vừa nghe rồi quyết định, “Mình sẽ kết thúc cuộc đời với thân phận rắn. Cho dù đời sống có đớn đau đến thế nào thì mình cũng hết mức gồng mình, chịu đựng cho bằng được.”

Chẳng bao lâu sau khi ổn định tâm trí, anh ta chết và được tái sinh thành một con người. Anh ta hồi tưởng mấy tiền kiếp như một con rắn và kể lại câu chuyện đời mình.

Đời sống chúng ta cũng giông giống với câu chuyện của con rắn.

Nếu đương đầu với biết bao hiểm nguy và khốn khó khi chúng khởi dậy, chấp nhận chúng và giải quyết chúng thì chúng sẽ không còn được tri nhận là hiểm nguy và khốn khó nữa.

Người sống đời mình theo phương thức này là kẻ hạnh phúc nhất. Các nét tính cách như thế sáng tỏ và yên ắng sẽ giúp họ nhìn xuyên qua con đường gập ghềnh, nguy nan dễ dàng hơn nhiều người khác và họ sẽ sống, không những trường thọ hơn mà còn tràn đầy hơn nữa.

Những ai lo sợ cái chết quá mức sẽ dễ từ giã cuộc đời sớm hơn những kẻ không lưu giữ nỗi sợ này. Người ta bảo rằng, các chiến binh sợ chết ghê gớm thì luôn thuộc con số tử thi nằm lại trên chiến trường so với đối tượng ngược lại.

Con rắn không thoát khỏi nổi nghiệp chướng chính mình. Cơ chừng, anh ta chỉ chấp nhận và sống trọn đời mình tốt nhất có thể mà thôi. Với thái độ đó, anh ta đủ khả năng xử lý những chuyện dính mắc và phiền não của bản thân; đây cũng là thái độ dần dẫn đưa đến giác ngộ.

Nếu chúng ta từ bỏ các quan điểm sai lầm, chúng ta dễ thay thế chúng bằng các quan điểm đúng đắn; dù ngay cả các ý tưởng đúng đắn chưa phải yếu tính rốt ráo. Trên tiến trình từ sai lầm tới đúng đắn, chúng ta vẫn tiếp tục tạo nên những phân biệt, sắc thái nọ kia. Chúng ta còn có một quan niệm bản thân và những kẻ khác. Chúng ta buộc phải siêu việt trên các ý tưởng, quan niệm đúng sai, bản thân và tha nhân ngõ hầu đạt đến sự giải phóng đích thực, hoàn toàn.