Nhắn (43): Tự tử và khoảng không gian ở giữa

Đào muộn vẫn lẫy nên sắc hồng cứ vậy...
Đào muộn vẫn lẫy nên sắc hồng cứ vậy…

Tuần rồi, tin đưa về những nỗ lực của các nhà tâm thần học nhằm giải thích hành vi tự sát thông qua các phương tiện sinh học là chủ yếu (thuộc các bất thường não bộ, di truyền và ngoại di truyền).

Đúng thật là tội lỗi vì cuộc trao đổi khởi đầu bằng một tiền đề nghèo nàn: “Cho đến thập niên 1980s, người xác quyết tự sát vẫn được xem xét, theo định nghĩa, là bị trầm uất.” (ví dụ, là một chức năng của cá nhân mang tính bệnh học).

Như từng biết bao nhiêu năm rồi, sự bùng phát các cơn tự sát mà nhiều người nhận ra thì thường được lý giải tốt nhất bởi các phương tiện xã hội hơn là một chức năng đối tác hết sức cá nhân; nói cách khác, bởi những gì xảy đến trong không gian giữa chúng ta hơn là không gian giữa đôi tai của chúng ta.

Có thể nói, tác phẩm Durkheim về tự sát đã cho thấy một kiểu nghiên cứu trường hợp dựa trên thực chứng (evidenced- base case) hết sức mạnh mẽ.

Cơ chừng, các nhà tâm thần học đang cố gắng lờ đi viễn tượng xã hội của vấn đề tự sát chăng?

Người giác ngộ (2)

Quả bàng xanh, tình đời thanh tươi vào hạ...

Ý tưởng tìm kiếm cách xác định những gì định hình một người là giác ngộ quả không dễ dàng chút nào, dù nó chắc chắn là ý tưởng tốt đẹp.

3. Không phải lúc nào anh ta cũng đang cố biểu đạt một ý kiến hoặc bảo vệ một quan điểm, thực tế, anh ta dường như không có bất kỳ một quan điểm nào*, do vậy, người đời thường dễ hiểu nhầm anh ta như một kẻ ngốc nghếch.* Khi anh ta không tỏ ra khó chịu hay trả thù đối với sự lạm dụng hoặc chế giễu thì người ta lần nữa lại nghĩ rằng phải có một điều gì đó sai trái ở anh ta. Song anh ta không hề quan tâm điều họ nghĩ. Anh ta dường như câm nín dù nó đích thị chỉ là vì anh ta thích duy trì sự lặng lẽ. Anh ta hành động như thể mình mù lòa song kỳ thực anh ta nhìn thấu suốt mọi sự đang diễn tiến. Mọi người nghĩ anh ta yếu đuối song thực sự anh ta rất mạnh mẽ.* Bất chấp mọi hình tướng bên ngoài, anh ta sắc bén như một lưỡi dao cạo vậy.*

4. Khuôn mặt anh ta luôn luôn sáng rực và yên tĩnh bởi vì anh ta không bao giờ phiền muộn những gì đã xảy ra hôm qua hoặc chuyện có thể xuất hiện ngày mai.* Dáng đi nước bước của anh ta thật khoan khoái và cân bằng, vì anh ta mang bản chất tỉnh thức lên mọi điều thực hiện.* Giọng nói anh ta nghe thật dễ thương và từ ngữ anh ta dùng thì tao nhã, rõ ràng và chạm đúng tâm điểm.* Anh ta đẹp đẽ theo một cách thức chẳng hề làm gì với vẻ ngoài thân thể hay hùng hồn nói năng chi cả mà nó đến từ sự thiện lành nội tại riêng có.*

5. Anh ta dễ chừng có một ngôi nhà, song nếu mai này nó bị đốt cháy thì anh ta cũng sẽ rời đi bất cứ nơi đâu và luôn cảm thấy thoải mái ở chốn đó. Chỗ nào cũng có thể là nhà của anh ta được.* Ngay cả những điều này thì với thiên hạ, việc cắt bỏ các thứ, đồ sở hữu quá là nhiều lắm. Bất luận thế nào, người giác ngộ rồi luôn luôn thích ứng biết đủ cùng điều khả dụng. Sự thật, anh ta không tìm kiếm những vật bức thiết ở đời giống như mọi người mà anh ta chỉ nhận lấy những gì cần thôi, và những thứ anh ta cần thì rất nhỏ mọn, không nhiều chút nào. Cuộc sống anh ta  đã gọn gàng, thông suốt và đơn giản, anh ta hài lòng những gì xảy đến theo cách của mình.* Chất bổ dưỡng đích thực của anh ta là niềm vui,*  đồ uống là sự thật,* căn nhà đích thực là nhận thức.*

6. Người bình thường thì ồn ào như dòng suối nhỏ róc rách suốt ngày, trong khi người giác ngộ thì lặng im dưới những chiều kích sâu thẳm của đại dương.* Anh ta yêu sự tĩnh lặng và phát ngôn để ca ngợi sự tĩnh lặng.* Bởi điều ấy, không có nghĩa anh ta không bao giờ mở mồm. Anh ta cảm thấy mình thật quá chừng hạnh phúc khi nói Pháp với những ai quan tâm, muốn lắng nghe,* dù anh ta không bao giờ truyền giáo và không muốn bị dính mắc vào những cuộc cãi cọ, tranh luận.* Nên chi, anh ta không bao giờ nói vượt trên điều mình thực sự hiểu biết*, mọi điều anh ta phát ngôn được trao ban một thẩm quyền mà các ‘chuyên gia’ không thể đối địch lại nổi.

[còn một kỳ cuối]