Sóc, cú, muốn món cá, và nhu cầu tham vấn tâm lý

Có câu chuyện ví von. Rằng sóc một hôm muốn ăn cá nên tìm đến cú khôn ngoan đặng hy vọng sự bày vẽ sẽ giúp mình được thỏa mãn ước muốn này. Cú nghĩ một hồi rồi bảo sóc giải pháp là chạy vút nhanh lên cây và cứ tưởng tượng mình là chim bói cá.

Sóc tuân theo và cố thực hiện lời khuyên của cú. Thử nhiều lần vẫn không ăn thua chi, sóc càm ràm với cú là lời khuyên ấy vô hiệu quả. Bực bội với lời chỉ trích của sóc, cú đáp đại khái rằng cậu đem tới một vấn đề và ta tin mình đã đưa ra khuyến nghị là một chính sách hữu dụng; phần còn lại là thuộc về chi tiết kỹ thuật mang tính thao tác, vận hành như nào thôi.

Bạn tiêu tốn thời gian, tiền bạc, và năng lượng trong trị liệu; tất cả các nguồn ấy thật đáng giá và khan hiếm. Tại sao bạn làm vậy? Có thể vì muốn được trợ giúp để vượt qua một giai đoạn khủng hoảng trong đời; có thể ở đây nhằm bày tỏ các trở ngại cảm xúc như nỗi niềm trầm uất hoặc âu lo; có thể bạn biết bạn có các mẫu hình cảm xúc đang tác động tới bản thân cùng các mối quan hệ của mình và bạn muốn bẻ gãy chúng; e chừng bạn tham gia trị liệu cốt đặt ra các câu hỏi về mục đích sống, muốn tìm thấy ý nghĩa đời mình.

Mọi người bước vào trị liệu để nói về các vấn đề thuộc thể lý, cảm xúc, và tâm linh. Và muốn trợ giúp để đối phó với các sự kiện nội tâm lẫn ngoại giới. Rất nhiều chuyện khác nhau khiến người ta tìm đến tham vấn tâm lý.

Tại sao bạn coi trọng sự tiến bộ và chuyển biến trong trị liệu? Sau đó thì gì nào? Tôi rất thích được biết cặn kẽ.

Cho một cuộc đời rau dưa

Nếu sống quen, sẽ thấy những ngày tháng rau dưa chẳng khác chi việc hài lòng với khoảng thời gian mang trình độ học wordpress sơ cơ. Vừa chẳng lăn tăn điều nhỏ nhặt, vừa không ngừng háo hức với chân trời mở rộng ra bao cõi xa gần mới lạ.

Trẻ khi còn nhỏ mà IQ đã cao thì lớn lên rất dễ muốn thử hút xách, chơi ma túy. Sự nghiêm ngặt hoặc hành xác thái quá e chừng chủ yếu nhằm đạt được các mục tiêu đời thường trần tục hoặc dự tính tâm linh cực đoan.

Khả năng để quên những sự kiện quá khứ hoặc chí ít để chúng xa xôi dần trong tâm trí mình, nhất là trong thời đại internet này, là yếu tính cho việc ra quyết định. Từ góc độ tâm lý học, khả năng để quên là một cái van an toàn hết sức đáng giá. Theo tự nhiên, chúng ta quên từ từ mọi thứ, nhờ thế chúng ta tiến tới và có các lựa chọn tương lai không mấy khó khăn hoặc các giai đoạn lúng túng khó làm phủ mờ viễn cảnh. Song bi hài là khi các quyết định bị vướng vít vào ký ức hoàn hảo của internet, chúng ta có thể đánh mất năng lực người cốt tủy: sống và hành động vững vàng trong hiện tại.

Đấy càng là lý do tại sao đời sống rau dưa thật cần thiết cách biệt và độc lập. Nên nhìn những gì họ làm như một đặc ân tuyệt vời và là một hành động của tử tế, không phải là phương tiện kiếm sống.

Một lần mưa dây dưa

Sáng cuối tuần giời mưa, giờ đã trưa rồi chuyển sang chiều mà vẫn chưa thấy tạnh. Cửa sổ tạm thời khép lại để còn nhìn ra những xốn xang, mong ngóng trong lòng.

Núi dần khuất lấp với mây trắng lan đầy, đỉnh Sơn Trà từng có các dấu chỉ trắng to nay đà biến mất định dạng. Mang vác thứ gì tựa cam kết đủ chắc chắn đây; nương tựa cùng tháng năm hoá thành dòng nước hờ hững trôi xuôi và uốn theo con phố lêu bêu ngóc ngách.

Viết, tự bao giờ, là nỗi e ngại; thậm chí, nỗi niềm tổn thương, sợ hãi. Khi nhìn lại, có vài điều cơ chừng ngăn cản: thiếu vắng kiến thức (biết điều gì đó đang xảy ra song không biết nó là chi nên cần có thời gian); thiếu sự trợ giúp (nơi có thể chia sẻ các khám phá và những tổn thương); các vết đau riêng tư (có nhiều thứ khiến ta tiến bước trên hành trình thuận lợi với một nhịp điệu đa phần được quyết định bởi các bản ngã sâu kín trong ta, học hỏi từ bi với chính mình là thành phần trọng yếu đặng nâng đỡ ta triển nở)… Các câu hỏi thì dang dở và bất chợt rớt xuống như cơn mưa dấm dẳng ngoài kia vậy.