Chào buổi sáng (73): Buổi sáng đầu năm mới

Nở bừng không hờ hững, những ý đời chưa vơi, khi tường thành cao dựng, nội tâm càng sáng ngời.

Chào buổi sáng! 2020 đã tới, năm mới khởi đầu cho cả một thập niên tân kỳ. Cách tính toán thời gian, suy cho cùng, phản ánh tâm trí con người.

Từ góc độ làm việc cộng đồng, đấy là năm Sống Đời Đạo Đức.

Với riêng tây cá nhân, 366 ngày ấy cũng bao chứa quãng không- thời gian của việc sống đời trách nhiệm, đòi buộc siêu việt vượt lên trên những phúc phận của bản thân đặng đáp ứng tốt lành và đúng đắn những sự vụ tập thể, quốc gia, toàn cầu.

Tựa điệu Tango quyến rũ đầy tràn năng lượng, cần biết lúc nào thì sóng đôi phối kết hợp hữu lý vẹn tình, khi mô nên tách ra, tự mình độc lập thể hiện. Nhu cầu dành cho nhau, trao đổi qua lại khiến nảy nở mãi thôi sự rộng lượng đầy lòng biết ơn trong khi ban tặng. Hành trình từ chân trời một người tới chân trời của tất cả ắt hẳn phải là cuộc hành trình khám phá sự tự do buông bỏ của mỗi buộc ràng se sắt.

Mưa rơi thật nhẹ, bầu khí tinh khôi, cho bật nảy âm thầm từng lời mở lòng ưng thuận.

Chào buổi sáng (72): Buổi sáng cuối cùng

Chào buổi sáng! Cách đây 28 năm (1991), ngày cuối cùng Liên Xô (USSR) chuẩn bị các thủ tục để kết thúc và chuyển giao chế độ; những lời chúc mừng Giáng sinh vẫn còn vang nơi cổng vào điện Kremlin, và sau bữa điểm tâm ở phòng riêng, tổng bí thư đảng cộng sản Mikhail Gorbachev bắt đầu vào việc hệ trọng cho chuyện đọc diễn văn từ chức… Sáng sớm hôm đó, Boris Eltsin nhớ lại ‘cảm thấy tự do và nhẹ nhàng’.

Thật lạ lùng cho những đan xen mới cũ, khởi đầu và chốt hạ, thậm chí, những nỗi niềm vui buồn, thoáng chốc lẫn lâu dài, sâu xa. Nắng đang lên trên góc nhỏ thủ đô, nơi gió chỉ phe phẩy những chiếc lá tí xíu lăn tăn để rồi tiếng nhạc dịu dàng thả rơi một chút muộn phiền rất thật.

Buổi sáng của hoài niệm, tiếc nuối, ân hưởng, suy tư, nhớ về dĩ vãng, và càng thêm trân quý phút giây hiện tại. Bình thản.

Chào buổi sáng (71): Viết cho buổi sáng chưa tới

Mục này bắt đầu hồi 2010 (28.11) và tạm dừng khá lâu khi tròn 70 số (10.12.2012).

Giờ thì trời mới chiều chuyển dần sang tối và vẫn còn ngày 18. Tôi quyết định sẽ bổ sung đoạn cuối ngay bên dưới vào sáng sớm mai.

Chào buổi sáng. Trời mưa, ngày bắt đầu bằng tiếng ầm ào của thiên nhiên trút xuống bên ngoài cửa sổ. Ngay từ đêm khuya, đã nghe những rổn rảng trở mình, nhắc gợi về sự thay đổi thời tiết theo hướng bình hoà, bù trừ… Đối lập với các câu hỏi tại sao là bây giờ.–

Dưới đây là danh sách 10 điều ưu tiên mình cần nghĩ tới nếu muốn thay đổi thế giới, theo đề nghị của vị sáng lập SuccessNet.org là Michael Angier. Đêm ngày, mọi thời thảy đều ưng ý, yên an.–
1. Biết rằng mọi thay đổi đáng kể trong lịch sử hết thảy không đến từ các quốc gia, quân đội, chính phủ và chắc chắn chẳng bởi vì ban bệ gì sất. Chúng xảy đến do kết quả của lòng dũng cảm và tâm nguyện của các cá nhân. Những vị như Joan of Arc, Albert Einstein, Clara Barton, Abraham Lincoln, Thomas Edison và Rosa Parks. Có thể họ không tiến hành một mình, song họ, không nghi ngờ chi, là các tác nhân tạo nên thay đổi.

2. Tin mình có tiềm năng và mục đích độc sáng trên thế giới. Không phải đã có quá nhiều thứ được khám phá. Tuỳ ở mình muốn khám phá thôi. Tin mình có thể và sẽ làm nên sự khác biệt.

3. Nhận biết mọi thứ mình thực hiện, từng bước mình tiến hành, mỗi câu mình viết, từng từ mình nói hoặc không hề cất thành lời. Chẳng có chi vớ vẩn cả. Thế giới dễ chừng lớn lao mà chẳng có điều gì nhỏ nhặt. Mọi thứ đều quan trọng.

4. Để nhìn thấy sự thay đổi giữa đời, mình không phải to mồm. Không nhất thiết phải giỏi hùng biện. Không cần phải được trúng cử. Thậm chí không phải đặc biệt thông minh hoặc học thức đầy mình. Tuy nhiên, mình buộc phải tâm nguyện cam kết.

5. Tự chịu trách nhiệm cá nhân. Đừng nghĩ ‘đấy không phải việc của tôi’. Sẽ tệ hại ghê nếu nói rằng ‘tôi biết làm sao đây, tôi chỉ là con người thôi mà’. Mình không cần mọi người hợp tác hoặc ai đó cho phép thì mới tạo nên các thay đổi. Nhớ khởi lên thôi thúc ban đầu này: ‘Tuỳ thuộc chính tôi, mầm nhuỵ sinh sôi’ (‘If it’s to be, it’s up to me’).

6. Đừng ngán ngẩm với thể thức mù mờ hiện tại. Nếu mình thấu suốt điều muốn thay đổi và lý do cần đổi thay thì rồi ra tất biết rõ cách làm. Nhiều điều quan trọng đã bị bỏ qua vì ai đó mặc cho cách giải quyết vấn đề quấy nhiễu việc ra quyết định.

7 . Đừng đợi tình hình ổn thoả thì mới tiến hành. Thay đổi vốn rối rắm. Sự vụ chẳng bao giờ ngon lành ngay và luôn liền đâu. Thuận theo lời khuyên vô giá của Teddy Roosevelt: ‘Làm những gì khả thể, với những gì hiện có, đúng nơi chốn đang trọ” (‘Do what you can, what you have, where you are’).

8. Cái gốc của thay đổi nằm ở nhận thức. Chúng ta bất khả thay đổi điều mình chẳng hề thấy biết. Hầu hết thời gian, chúng ta cứ mù mờ điều chi sai trái hoặc thứ gì đang không vận hành đúng đắn. Chúng ta không nhìn ra điều có thể là. Nhờ nhận thức sáng tỏ hơn, chúng ta bắt đầu tiến trình thay đổi.

9. Lắng lòng ghi nhớ những lời này từ Albert Einstein, hẳn là bậc thầy tạo tác đổi thay thông minh nhất nhân loại từng biết tới: ‘Rốt ráo mọi sự thay đổi lâu bền và có ý nghĩa đều bắt đầu bằng trí tưởng tượng thì rồi ra mới khác trước được. Trí tưởng tượng quan trọng hơn kiến thức” (“All meaningful and lasting change starts first in your imagination and then works its way out. Imagination is more than knowledge”).

10. Để mọi sự đổi thay, trước tiên MÌNH phải thay đổi. Chúng ta khó bề thay đổi kẻ khác; chúng ta e chỉ có thể thay đổi chính bản thân mình. Tuy thế, khi CHÚNG TA thay đổi, mọi sự biến chuyển đổi thay theo. Và một khi thấm nhuần điều ấy, chúng ta đích thị khả dĩ là sự thay đổi mình mong muốn nhìn thấy trên đời.–

Chào buổi sáng (70): 2012 — năm mình khởi động công việc kinh doanh?

Chào buổi sáng! Bầu Đức đã bắt đầu từ lâu nên giờ ông sắp tiếp tục hái quả ngon lành. Nếu mình vẫn không ngừng nghĩ tới một công việc kinh doanh mới thì năm 2012 này dường như đúng là thời điểm phù hợp. Bởi dùng ngôn ngữ thị trường thì đang có nhiều thuận lợi giấu kín trong khoảnh khắc hiện tại; tỷ dụ, bất động sản hạ nhiệt, hợp đồng thuê nhượng chịu đựng được và tinh thần hợp tác của người chủ đất, tính cạnh tranh yếu hơn, người bán nhà sẵn sàng đưa ra các điều kiện mềm mại và nhiều tùy chọn giá thấp cho việc quảng cáo…

Quan trọng nhất, đó là cảm giác run lên phấn khích khi nghĩ tới chuyện tặc lưỡi trước công việc đáng ghét hay có thể là một vụ kinh doanh nhỏ mắc kẹt, chưa thoát ra nổi ngõ hầu đủ thôi thúc mình thử nghiệm một ý tưởng mới. Rào cản lớn nhất cho sự khởi động công việc kinh doanh của riêng bản thân mình hiếm khi là do nền kinh tế. Hết sức đặc trưng, nó là tiến trình tích tụ lòng dũng cảm và cam kết cần thiết để tạo nên cú lao phóng ngoạn mục.

Tin vui là kết quả nghiên cứu chứng thực, những tay buôn bán giỏi nhất phố Wall luôn sẵn sàng chấp nhận nguy cơ và họ thường hay chạm tới một điểm ngọt ngào của họat động dopaminehormone điều chỉnh các quyết định gồm cả nguy cơ và tưởng thưởng, cho phép chúng ta trải nghiệm cả niềm hân hoan nhận được thứ mình khao khát bấy lâu lẫn năng lực chấp nhận nỗi đau mất tất cả. Vậy đấy, hãy ngẫm nghĩ kỹ xem, cam kết với chính mình về điều không biết rõ, chưa tỏ tường có thể đáng sợ thật song rốt ráo, ta chỉ sống một lần thôi mà…

Chào buổi sáng (69): Mất phương hướng, sai lệch đường

Chào buổi sáng! Ngày đầu tháng Hai, hy vọng thiên hạ sẽ kết thúc kiểu tính đếm Mồng ngầm tự cho phép mình tiếp tục ăn chơi nhảy múa. Đã đến lúc phải lăn tăn, cân nhắc nếu cứ quá cố cố quá kéo dài một khoảng bao la trải dài rộng khắp để du Xuân dây dưa tít mù thêm nữa. Bởi thói quen văn hóa cố hữu xem chừng khiến cộng đồng Việt dần chìm sâu mê mải với sự mù mờ, mất khả năng định hướng đặt để mục tiêu và phát triển bền vững…

Trong ngôn ngữ Kuuh Thaayorre của thổ dân Úc, tịnh chẳng có từ chỉ không gian liên quan nhau (ví dụ, “trái”, “phải”, …) mà họ dùng duy nhất các từ chỉ phương hướng tuyệt đối cốt yếu mà thôi (ví dụ, “Nam”, “Bắc”, …). Đặt ai đó chúng ta đây vào phòng tối và đề nghị anh/ chị ta xác định hướng Nam chẳng hạn, e là người í sẽ bị lạc lối tức thì– đối tượng hầu như thiếu khả năng xác định một hướng độc lập với chính mình (do thường định hướng xung quanh bản thân); trái ngược hẳn, bảo một đứa bé 5 tuổi người Pormpuraawan hướng Đông ở đâu thì nó sẽ định hướng chính xác ngay tắp lự. Với cộng đồng dân cư này, khi chào hỏi “Bác đi đâu đấy?” thì câu đáp ứng thích hợp nhất dễ nương theo như là “Một đoạn đường dài nhắm hướng Tây Nam – Nam”. Như thế, mọi thứ trong đời sống của họ gắn chặt với hiểu biết về quan hệ của nó với điều gì đó khác. Minh họa trên sách báo, hiểu biết về thời gian, nơi chốn họ ở trên thế giới. Và định hướng đó mang ý nghĩa rằng, họ không ngừng nhận ra môi trường bao bọc xung quanh, phương hướng của họ, đường đi của họ.

Xem ra, đây là thứ  ẩn dụ khá hay về “mục đích”, đặc biệt là mục đích nghề nghiệp. “Làm việc” đích thị là điều gì đó tôi làm. Nó là một hành động. Và như hướng trái và phải, nó phụ thuộc toàn bộ vào tôi. Công việc thật cơ bản là những gì tôi đang tiến hành bây giờ, song nó không định hướng hoặc chỉ cho tôi nơi chốn trên thế giới.  Mục đích thì tựa phương hướng cơ bản; nó không phụ thuộc vào tôi, không thay đổi khi tôi thay đổi, là bất di bất dịch– xoay quanh những gì tôi phải tự mình định hướng… Vậy nên, thảng hoặc chúng ta cũng đáng giật thột tự hỏi, mình có đang mất phương hướng, sai lệch đường?

Chào buổi sáng (68): Vấn đề stress của bản thân mình cũng là vấn đề stress của mọi người

Chào buổi sáng! Chúng ta đã nói nhiều năm nay rằng mọi người cần để ý hơn tới các mức độ căng thẳng tinh thần (stress) ở chính họ; cần nhận ra phương thức stress có thể tàn phá sức khỏe mình; và cần quản lý stress ngày càng hiệu quả (nghỉ ngơi ngắn để tránh tác nhân gây stress; tập thể dục; cười; tìm kiếm sự hỗ trợ của xã hội; thiền định).

Trong khi đa phần biết đây là sự thật, đương đầu với nó thì chuyện đổi thay lại không hề dễ dàng chút nào. Chúng ta cần suy nghĩ thật khác biệt về sức khỏe và ốm đau. Hầu hết các trạng thái mãn tính có thể được phòng ngừa nhờ quản lý stress phù hợp hơn và tạo nên những lựa chọn hữu hiệu hơn về dinh dưỡng, họat động, sử dụng rượu bia, thuốc lá, và các chiến lược quản lý stress. Nhờ hiểu biết mối quan hệ giữa stress và bệnh mãn tính, tất cả chúng ta hầu như có thể tiến hành các bước thích hợp ngõ hầu hướng tới những lựa chọn tốt đẹp hơn.

Chắc chắn, chúng ta cần thay đổi lớn hệ thống chăm sóc sức khỏe. Trước lúc đạt đến đó, cần làm tốt nhất những đổi thay nhỏ và thực hành hữu hiệu các chiến lược quản lý stress. Tỷ dụ, nâng cao hiểu biết người hỗ trợ những thay đổi mình muốn tạo ra cho bản thân; tăng cường mức độ họat động, và có sự lựa chọn thực phẩm tốt hơn; đặt để các mong đợi, kỳ vọng thực tế. Nếu nỗ lực không mấy hiệu quả thì cần cân nhắc việc trao đổi với giới chuyên môn– đối tượng có thể giúp mình định hình và gỡ bỏ các chướng ngại đang ngăn cản lối thay đổi mình ước muốn.

Chào buổi sáng (67): Làm sao sống không một chút tồi?

Chào buổi sáng! Cuối năm, lẽ ra hết lăn tăn kể chuyện chay tịnh om góp dịu dàng, không tạo bất kỳ vị tủi thân chua cay lắm mối.

Tri ân lớn lao rồi, ước ao có thể viết được câu thơ dễ thương thiệt hay về em cơm lứt cuốn hút chưa lần nào phản bội; về muối vừng, lạc rang đợi chờ đơm nâng, nuôi dưỡng mình lang thang giữa cõi đời ta bà sớm tối.

Nếu lao vào chủ đề tình yêu ắt sẽ phải tham lam hắt hủi chi chi đây, bởi quá dễ ham muốn ngợi ca blah blah và khó khăn biết bao để thanh thản tránh nói điều tội lỗi; và đố mà chịu đựng nổi, khi tả cái giá trơn dài của sự thủy chung nhóm hội đãi bôi.

Chào buổi sáng (66): Thoải mái, ở yên khi vật vờ, bất ổn

Chào buổi sáng! Vì cái ác có sẵn trong tâm nên mọi sự hóa ra hết sức trầm tư, trang trọng. Có phải cả cuộc đời đi tìm kiếm hoàn cảnh thoải mái, ổn định cùng những trò chơi tương tự về nỗi niềm ao ước, khát khao trạng thái an toàn, vững chãi; rốt cục, rồi một ngày chợt nhận ra thoải mái quá hàm ý dường như là mình chưa cố gắng đủ chăm chỉ, siêng năng?

Khi mình không thoải mái, ấy đích thị là dấu chỉ mình đang bị đẩy sát tới các ranh giới; rằng mình đang nỗ lực làm điều gì mới mẻ; đang thất bại– một thất bại to đùng; lặng thầm vinh danh nơi chốn mà những hệ hình thuộc địa hạt cá nhân lẫn chuyên môn, nghề nghiệp sắp dần chuyển đổi mang tính kỳ thú đến kinh ngạc.

Trong sự trục trặc thể lý, quan hệ bị tổn thương, nợ nần túng bấn, gia đình ly tán, đường hướng làm ăn gặp nguy cơ rắc rối, v.v… càng khiến phải kiên trì luyện tập thói quen thoải mái, ở yên khi căng thẳng, vật vờ, bất ổn. Bởi thoải mái đồng nghĩa chấp nhận với nguyên trạng. Bất ổn chắc chắn đưa tới khả năng tăng trưởng, lớn lên; nó quả thật đáng lo hãi, đớn đau song chênh vênh, buốt rát không thể kéo dài mãi mãi, còn thành tựu thì đâu chỉ ghi nhớ tạm thời…

Chào buổi sáng (65): Du lịch

Chào buổi sáng! Khả năng cao là làm một chuyến thăm thú Bangkok Vientiane, chẳng thấy chi mới hoặc như kỳ vọng, và rời nơi chốn chẳng thay đổi gì. Tương tự, khi lên vùng cao Đồng Văn (Hà Giang) hoặc Mù Căng Chải (Yên Bái)… Du lịch không phải lúc nào cũng luôn mở rộng tâm trí, song khi nó tiến hành theo cách đã được giả định thì du lịch đúng là hết ý.

Không hề đòi buộc cần xem núi lửa, lặn biển, thám hiểm không gian,… Đôi khi, đích thực gợi mang ta tới với du lịch ý tưởng. Khả năng cao là một cú lái xe bởi những ý tưởng lớn lao của khoa học hay chính trị hoặc công nghệ và chỉ nhìn những gì mình muốn thấy mà thôi. Có vẻ sẽ chẳng có nhiều điểm để lêu bêu lắm đâu. Hết sức mãnh liệt, với một mục đích trong tâm trí.

Duy khi cố gắng thử ý tưởng để đánh giá và thực sự dùng nó thì ta mới hiểu nó được; với nhiều ý tưởng đưa đến chỗ tham quan chưa từng biết trước đó, học hỏi cách thức làm thế nào để thấu cảm với một ý tưởng là điều cốt yếu nhất. Và như thế, lần nữa, sự kiện nhiều người chúng ta du lịch hồi còn trai trẻ rõ ràng phải chịu hàm ơn với bản chất từ những bài học của kẻ lang thang cô độc– ẩn hiện mờ tỏ trong tâm trí– hơn là vô vàn nỗi khó khăn khi về già (rủng rỉnh và thảnh thơi) dắt díu nhau đi du lịch.

Chào buổi sáng (64): Nhớ một người chẳng bao giờ nhớ được ai cả

Chào buổi sáng! Con người mang biệt danh HM ấy mất cách đây tròn 3 năm; sự tham gia của ông trong nhiều nghiên cứu đã đem lại bao hiểu biết lớn lao cho chúng ta về chức năng bộ não và trí nhớ.

Bị động kinh sau một tai nạn ngã xe đạp hồi lên 9; năm 1953, HM trải qua cuộc phẫu thuật não thành công, các cơn được chữa lành song ông lại không thể thiết lập các ký ức và kiến thức mới.

Tưởng tượng người trông nom HM từng bảo, “Này ông HM, ông ở đây như một bệnh nhân nghiên cứu. Ông không thể hình thành trí nhớ mới được…” Liệu HM có bằng lòng, ưng thuận tham gia mỗi ngày trong các thực nghiệm khoa học suốt phần đời còn lại của mình không nhỉ?