Hương nguyệt quế

Nguyệt quế về đêm toả hương dịu nhẹ, bên ngoài khung cửa sổ bé và hẹp như đời người ta vốn luôn kỳ cục thế: được thụ hưởng kép nhiều hơn mức mong đợi vì vô tư lự quá chừng.

Cũng đã thoáng thấy màu trắng gợi mở, cơ mà không chú tâm nhìn ngó kỹ càng các bông hoa. Tưới tắm có, hờ hững có; tưởng biết rồi mà nỏ thấu tỏ gì lắm. Hoa đã từng rơi rụng, hoa nở cùng tiến trình chung đụng trước sau nào đợi bóng hình ai… Ấy là cái nhẽ thô bỉ cài đan vi tế thôi rồi của kiếp nhân sinh: điều phải tới ắt đến. Chưa rõ hạn độ mô nở rộ rộn ràng đồng khởi, lần nữa, mặc kệ vẻ lạnh lùng chi xứ bao vây.

Sá chi nhài, sói; chẳng chấp nê bưởi, mộc… So bì với đã sai trật. Nên thầm thĩ hành lang cho hết thân phận bọt bèo. Sóng nước dạt trôi, cát chảy dưới kẽ tay muôn lối; vinh bại, thành nhục đeo vòng muôn đời cô lẻ. Nguyệt quế e khó hiền lành gìn giữ, bởi lẽ môi trường đâu dễ dành riêng.

Ở Quảng Nam, có chợ Bà Rén vốn chuyên mua bán heo (lợn). Khu vực ấy một chiều thực địa dạo qua lại phát hiện một cái chạn (garde manger) bằng gỗ thương hoài tuổi nhỏ. Trong, trên cái chạn chứa vô lượng no đói, vui buồn; vượt xa gia đình để tiếp chạm dây dưa với nhân loại ‘dĩ thực vi tiên…’ Buổi chiều đuổi chiều rong ruổi kiếm tìm dấu tích cũ xưa, tái xác định địa danh văn hoá cớ răng nguyệt quế mồ côi.

Nguyệt quế bị gán đủ trò lắm chiêu, liên quan tùm lum phong thuỷ kèm tài lộc, vắt sang cả sinh thái thời sự và trừ tà lặng thinh.

Kinh, do sợ. Bấy lâu rảnh rỗi vẫn nỏ hỏi han, tra cứu. Duy nhất không mơ hồ là chi tiết ngôi trường mẫu giáo gần nhà dựng lên tầm 40 năm nay vốn ngát mùi nguyệt quế thật lâu; cây trồng giữa sân to lắm song nguồn cơn, ngày giờ các thứ nâng cấp đủ để chặt bứng nó mất tăm mất dạng.

Hương nguyệt quế quẩn quanh.

‘Tại sao kẻ kia không thấy ra vấn đề họ đang làm gì thế nhỉ?’

Quá nhiều nạn nhân trong vô vàn mối quan hệ bị lạm dụng, nhất là những ai giao kết thân thiết với các tính cách lươn lẹo chiêu trò, thường dành quá nhiều thời gian và công sức để khiến đối tác ‘nhìn ra’ các khía cạnh giời ơi, sai trái trong lối sống. Cố gắng ghê gớm trong nỗ lực buộc kẻ kia hiểu ra vấn đề, bi kịch thay, đưa nạn nhân đến trạng thái tức giận, cảm thấy hụt hẫng, và rồi sau rốt trầm uất, thất bại, tiêu tan mọi hy vọng. Họ luôn tự dằn vặt bản thân: ‘Tại sao kẻ kia không thấy ra vấn đề họ đang làm gì thế nhỉ?’

Thực tế, câu trả lời rất đắng đót: họ đã biết nhưng họ khó chịu. Ý là, hầu như các tính cách quấy nhiễu trong đời bạn từng nghe những điều tương tự liên quan đến hành vi có vấn đề của họ lần này tới lần khác từ nhiều nguồn nọ kia. Họ thường hiểu đúng ngay lập tức và chính xác những gì mình muốn họ thay đổi, các chuẩn mực và nguyên tắc chúng ta thích họ chấp nhận.

Vấn đề thực chất do đó, không phải chẳng nhìn ra mà đích thị họ không có quyết định thừa nhận, chấp thuận tiêu chuẩn. Họ bào chữa về cách họ thích tiến hành mọi chuyện hơn, đổ tội cho những người khác khiến họ làm thế, hoặc dùng đủ chiêu mẹo để tránh né việc chấp nhận nhu cầu cần thay đổi. trong khi vào cuộc rất nhanh và lập tức gắng hết sức mình khả dĩ để trông chừng ấn tượng của những người khác về họ.

Điều này lý giải tại sao các nhân cách quấy nhiễu và gây rắc rối cho cảm giác có vẻ họ không học hỏi hoặc hưởng lợi được chi từ trải nghiệm. Kỳ thực, họ tom góp, tích lũy nhiều lắm. Song họ không chịu học hỏi những gì chúng ta muốn họ tiếp thu. Chúng ta muốn họ nhận ra rằng đấy không phải là lợi lạc dài hạn tốt nhất cho họ và mối quan tâm của người khác muốn họ bỏ đi các niềm tin căn cốt cũng như mẫu hình ứng xử để rồi định dạng hoặc thay thế bằng những lối suy tư, hành động mà nhiều người cho là đáng được thích ứng nhất.

Chấp thuận một nguyên tắc hoặc tiêu chuẩn ứng xử, thành thật nhận lấy, rồi nội tâm hóa nó là hành động sâu xa của sự phục tùng và lòng hy sinh bản thân. Các kiểu tính cách xung hấn, như dạng buông thả (chống đối xã hội), trấn lột và lợi dụng (bệnh lý) thường có một sự thay đổi nội tại đột ngột bằng hành vi bất kỳ thậm chí nhìn bề ngoài như động tác phục tùng, phản ánh đơn giản là họ không thể ‘đào sâu’ vào vấn đề, bất luận ngay cả khi trải nghiệm dạy cho họ rằng sẽ tốt hơn về lâu về dài nếu họ làm thế. Còn các dạng tính cách ái kỷ quá mức lại nuôi dưỡng các cảm xúc tự cao tự đại và cho mình cái quyền không buộc phải hạn chế các quy tắc ứng xử, tự tung tự tác. Các tính cách gây rối này chối bỏ tiếng gọi lương tâm và tâm trí lành mạnh với các kỳ vọng mà đa phần chúng ta đều thoải mái chấp nhận.

Để xử lý thật hiệu quả người thể hiện thiếu hụt tính cách ấy, cần đầu tư thời gian và năng lượng vào nơi mình tạo được quyền lực. Chúng ta không thể kiểm soát kẻ khác, nơi chốn, sự vụ… Và chúng ta không nên dùng quyền lực để bắt ai đó phải ‘nhìn ra’. Những gì chúng ta có thể thực hiện là đặt để các ‘cam kết’ với bất kỳ sự vụ mình muốn giải quyết với những người khác, bao gồm cả những kẻ chà đạp và giẫm lên các nhu cầu và quyền lợi chính đáng của chúng ta. Chúng ta có quyền lực để sắp xếp các giới hạn, củng cố các ranh giới, tạo ra rõ ràng các mong đợi, và trên hết thảy quyết định bối cảnh nào mình sẽ giải quyết sự vụ với các kẻ khác.

Những hành động kiên quyết và thể hiện nguyên tắc thế chuyển gửi thông điệp mạnh mẽ vượt trên mọi lời nói năng. Theo thời gian, chúng có thể bẻ gãy vòng tròn phá hoại của những kẻ tạo tác hành vi gây tổn thương và bộc lộ thái độ không tôn trọng chúng ta. Khi điều ấy xảy đến đủ nhất quán thông qua các tình huống và kiểu người khác nhau, ngay cả với những kẻ mang tính cách gây rối vốn đã thấy song cứ không chịu tán đồng, có thể tìm được một vài giá trị thực tiễn trong nỗ lực làm các thứ theo cách thức mới mẻ khác hẳn trước đây.

… Dường như trải qua thời gian dài của chủ nghĩa đại khái về mặt đạo đức kèm trạng thái chấp nhận rỗng không các hệ hình liên quan đến bản chất con người đã không còn đúng đắn, nhiều người đơn giản đánh mất năng lực lượng giá thật chính xác và công bằng tính cách của các kẻ khác. Đấy là lý do tại sao nhiều người lãnh nhận hậu quả đau thương khi thiết lập các mối quan hệ trục trặc, bị lợi dụng, hoặc nguy hiểm cả thời gian dài rồi mới phát hiện sự thật.

Vẫn luôn nảy nòi ở đâu đó còn chưa bị/ được báo chí, mạng xã hội khai thác, phát hiện về hành vi vô đạo đức, lăng nhục, không còn liêm sỉ. Liên quan đến ứng xử vô trách nhiệm, có cả trường dài rộng, mênh mông và sâu thẳm các tính cách bất chính, hiểm ác đang nhiễu nhương ngoài kia. Và vì số lượng ấy không hề ít ỏi, quả thật gây bối rối cho bản thân khi đưa ra các đánh giá đơn giản về tính cách một con người. Tôi không hề nghĩ ngợi nhiều lắm về các tên tuổi đình đám xuất hiện gây bàn cãi trên các mạng mà chính các phương tiện truyền thông cũng dính dáng trách nhiệm xiển dương ít nhiều.

Không phải là quan tòa để tha thứ hay luận tội. Đây là cách tôi thử nhìn nhận: nếu chúng ta không nhận ra vấn đề đích thực hiện diện và mức độ trở thành nghiêm trọng thì làm thế nào thế giới sẽ nhìn ra rõ ràng cách chúng ta đang cứu chữa nó? Bước đầu tiên là minh bạch, sáng tỏ tâm trí các khái niệm lầm lạc đang phủ mờ đánh giá của chúng ta về tính cách. Và có một số nguyên tắc khá thẳng thắn mà hầu hết mọi người có thể đánh giá công bằng và đúng đắn về ai đó. Không ai hoàn hảo. Song khi một người có chí ít mức độ dối lừa tối thiểu trong lòng, và họ làm gì đó thực sự sai trái, họ chịu trách nhiệm vì điều đó, chấp nhận các hậu quả do hành động gây ra, và thiện ý cam kết làm tốt hơn lần tới. Xã hội có thể đặt để các ranh giới và giới hạn nó muốn. Song ước ao tôn trọng các ranh giới và giới hạn này lại là câu chuyện nỗ lực, gắng sức thuộc về mỗi một cá nhân.

Lần nữa, khi nghe nói về các vụ việc và nhân vật ì xèo, tôi nghĩ, tính cách đích thực là vấn đề. Và xã hội chắc chắn suy tàn, tồi tệ khi chúng ta lãng quên điều đó.

Con số tính cách quấy nhiễu, thiếu hụt và đáp ứng không đúng đắn đang tăng lên trong cộng đồng chúng ta; và có nhiều yếu tố văn hóa theo thời gian chịu trách nhiệm thực trạng này. Chúng ta đã cảm thấy mệt mỏi với các tính cách và vụ việc gây tai tiếng như cơm bữa chưa? Và đã đến lúc đủ để làm điều gì đó về nó?

J. Soi (31): Hơn một huyễn tưởng

Đến chiều nay, 23 tháng Chạp, Viện Goethe còn gửi thư điện tử giới thiệu hệ thống đặt lịch hẹn trực tuyến để đăng ký các lớp học tiếng Đức.

Hơn một bao nylon đã được thu dọn và xử lý chứ không hề bị vứt vô tội vạ xuống sông. Hơn một người đã ra đi trong ngày cúng ông Công ông Táo, và vì thế, có thể làm xoắn xuýt thêm truyền thống gia đình.

Những từ ngữ này nhợt nhạt, song cầu mong chúng phục vụ đắc lực cho việc chú tâm vào giấc mơ; của chính mình và của những người khác. Mơ giúp thiên hạ suy nghĩ lại, tái định nghĩa hoặc đơn giản là tập trung lần nữa vào mục tiêu. Để tiếp cận thế giới họ, cần đôi chút khác biệt với tinh thần dũng cảm kèm phẩm chất tự tin.

Tôi cũng có một giấc mơ rằng tất cả chúng sinh sống trên cõi ta bà này với ít nỗi niềm hoài nghi bản thân, nhiều chấp nhận, tử tế và hạnh phúc hơn. Có lẽ, họ có thể giúp mình chú mục vào chính dự tính của bản thân.

Quá nhiều cho trải nghiệm về lời hứa hẹn thay đổi cuộc đời. Đang là những ngày cuối tháng Giêng, đã trôi qua 23 ngày so với dịp lễ mừng Năm Mới.

Những lời hứa hẹn và các vật thế chấp vốn như thế đó. Tạo nên từng khoảnh khắc, ngập đầy các kỳ vọng và sự đoán trước. Mỗi một ước ao và khao khát của mình như giấc mơ tựu thành của năm mới. Và ta đang ở đây, 23 ngày sau đó với những dự tính tốt lành đang ở trong sọt rác chờ tái chế. Một dạng thức của ấn tống, trầm tích.

Khi nhìn vào lời hứa hẹn và giấc mơ xảy đến, thấy hãy còn thời gian để chào hàng. Quảng cáo thì tốt cho mọi tháng nào trong năm, và bất cứ ngày nào của từng quý. Vẫn còn thời gian để ghé thăm lần nữa những cảm hứng, khích lệ rồi bước tiếp, dấn tới bán buôn. Ai quan tâm nếu tôi đang ở ngày 23, còn 7 ngày mới khóa sổ và kết thúc tháng. Và tôi đoan chắc 100% sẽ lại có những tờ bướm phất phới bay khác sẽ khơi lên lo âu đặng giúp mình hoàn thành đủ đầy những lời hứa hẹn. Bóng tối, ánh sáng, lạnh cóng hay nóng bỏng thì tất thảy lời hứa dù không như nhau song việc thành tựu đòi hỏi nhiều hơn việc duy mỗi thu hút mắt nhìn của một tờ bướm tiếp thị: nó đòi hỏi ta một khoản lợi tức hàng năm. Để đầu tư cho thời gian, tài nguyên năng lượng và vốn quyền lực…

Chấp nhận, nhẫn nhục và chịu đựng. Vậy nên hôm nay tôi sẽ viết hơn một chút, với cơn mê say luôn canh chừng trật hướng của huyễn tưởng. Hơn một suy tư, hơn một ý nghĩ hoặc hơn một cú bật sáng khơi nguồn. Đó là giấc mơ của tôi, còn bạn?

J. Soi (25): Tiềm năng gây hại cho bản thân khi bàn cãi, chê bai người khác

Buôn dưa ý muốn đẩy đưa quá buồn...
Buôn dưa là muốn đẩy đưa quá buồn…

Luôn dễ dàng cảm thấy bất mãn, phê phán, nổi nóng và tức giận trong những ngày này. Thật quá chừng hữu lý để chỉ ra la liệt cái sai, vô số biểu hiện thiếu trách nhiệm và thái độ mặc kệ ghê gớm đủ kiến tạo nên một cái gì cực kỳ khó chịu, bực bội chứa chất ngay trong cách thức góp ý, trao đổi giữa các thành viên thuộc nội bộ quần chúng nhân dân.

Buôn dưa còn vì quá buồn, hết sức bất an. Do vậy, lắm lúc chẳng thèm lưu tâm tới hậu quả những gì phát ngôn; thường nói ra chỉ vì khí vị quen xả bỏ, tuôn trào thôi.

Cho dù không nhất thiết phải thiệt đoan chính hay bám đầy hằn học, buôn dưa sẽ mang chứa giá trị nội tại tốt hoặc xấu phụ thuộc vào cách thức nó được khởi tạo: suy cho cùng, đích thị thể hiện mối quan tâm cuộc sống (những) người khác.

Về mặt tâm lý học, quan tâm là thứ cảm xúc hợp trội, nổi lên khi chúng ta tình cờ phát hiện điều gì đó là không thích đáng, nằm ngoài sức mong đợi và phức tạp khiến mình tin rằng có thể đương đầu cũng như hiểu biết ở một mức độ nào đó.

Liên quan đến các nhân vật nổi tiếng, khái niệm này cơ chừng cho thấy khi các vị đấy hành xử theo một phương thức bất ngờ, gây ngạc nhiên thì chúng ta nảy sinh câu hỏi: “Tại sao họ lại làm như thế?” rồi tin liền là mình có cơ hội trả lời cho vấn nạn giời ơi đất hỡi ấy.

Song câu chuyện đàm tiếu, bàn cãi, phản biện, tranh luận dù có cả yếu tố tích cực lẫn tệ hại thì mình đâu khó mê mải, dính mắc đến độ đánh mất khả năng kiểm soát cảm xúc bản thân.

Rốt ráo, dưới góc độ cá nhân, tự nhủ thay vì bị tâm trí dẫn dụ phóng túng tùm lum, bao giờ mình nhận chân thấu đáo rằng việc quan trọng nhất là hiểu biết thực tại.

Khi phụ nữ quá lo lắng vì muốn đóng tròn vai người mẹ tốt…

Tình yêu mẹ dành, nguyên vẹn con nâng
Tình yêu mẹ dành, nguyên vẹn con nâng

Rất nhiều bà mẹ  đang chăm con ở độ tuổi tiền học đường hoặc cháu mới xong lớp Một, lớp Hai… thường thích làm việc quá mức, lịch công tác dày kín, thời gian biểu dành cho con cũng cố gắng chu toàn tốt nhất có thể và bi kịch thay, tiếp tục cảm thấy mình vẫn chưa thể hiện đủ tốt.

Tôi nhìn thấy chân dung các bà mẹ kiểu thế ngay trên facebook. Khi tạm không lo lắng về sức khỏe và trạng thái yên an, khỏe mạnh của đứa con thì họ tập trung đánh giá đầy tính chỉ trích về các kỹ năng làm cha mẹ của chính bản thân mình.

Với một số bà mẹ trẻ, sử dụng các loại dược phẩm nói chung, hoặc cụ thể như thuốc chống căng thẳng tinh thần, giảm thiểu lo lắng hoặc bia rượu trở thành lối sống hàng ngày; nhiều người thổ lộ rằng thói quen ấy giúp họ đương đầu tốt hơn và thành các bà mẹ giỏi giang hơn.

Lối cảm nhận của luồng gió văn hóa mới nghĩ rằng đề cao rượu bia, tụ tập ăn nhậu làm mình thành bà mẹ giỏi giang hơn cơ chừng có nguồn cơn từ sự kiện rằng những người này dính chùm nhau do hụt hẫng, thiếu vắng, khao khát các mối quan hệ chia sẻ bà tám, bồ tèo gần gũi và tụ bạ thân mật.

Sống ở đô thị, mọi thứ liên miên quay vòng càng khiến việc chăm sóc con nhỏ dễ thành chuyện dai dẳng khó nuốt và tạo nên cảm giác tách biệt lẫn cô độc. Nếu thuộc về cộng đồng bạn bè thì căng thẳng tinh thần (stress) có thể thuyên giảm đồng thời tăng cường các kết nối thân thương. Cụng ly, ngồi ăn uống, hát hò cùng nhau dễ khiến các bà mẹ cảm thấy ấm áp và buông thư thật thoải mái, song không ít chị em lạm dụng thái quá liệu pháp xã hội này.

Tự chăm lo chu đáo bản thân đập vỡ, đánh bại thói quen phụ thuộc thuốc men, chất cay và bầu không khí ồn ào, đàn đúm, góp phần xây dựng một thói quen lành mạnh hơn hẳn:

Biết cách chăm sóc bản thân

Không gì lợi lạc hơn một chế độ dinh dưỡng hợp lý, lành mạnh; một giấc ngủ đủ đầy và bài tập thể dục vừa sức. Dành thời gian đi bộ có thể đem lại nhiều điều kỳ diệu khó ngờ cho tiến trình làm giảm thiểu stress.

Dành thời gian cho riêng mình

Tìm kiếm không gian cùng khoảng thời gian riêng, thậm chí vài chục phút trong ngày đặng phản hồi, ngẫm nghĩ, thở sâu khoan khoái, viết nhật ký hay đơn giản thả lỏng cơ thể và đung đưa tay chân để ngồi chơi vậy thôi.

Vun bồi một đam mê hoặc sở thích đặc biệt

Tạo ra một vài mối quan tâm, đam mê nằm ngoài phạm vi gia đình là cách thức lớn lao để điều chỉnh, ngăn ngừa và làm thuyên giảm hữu hiệu stress xảy đến, đồng thời cũng góp phần mở rộng trải nghiệm riêng có. Không thành vấn đề sở thích ấy là làm vườn, tập yoga, đan móc, học khiêu vũ hoặc dùng phấn vẽ tranh, v.v…

Duy trì việc đọc sách và nghe nhạc

Nghiên cứu chỉ ra, đọc làm êm dịu trở lại các tế bào thần kinh kiệt quệ, tả tơi và chuyện dành thời gian nghe nhạc cũng gây nên hiệu ứng tương tự; điều này áp dụng cả với việc đi bộ hoặc đơn giản ngồi xuống thong thả thưởng thức một cốc nước hoa quả, nhâm nhi tách trà mạn…

Học hỏi vài bài tập tự thư giãn

Tìm hiểu cách dạy chính mình thở sâu, tự khám phá các bài tập thư giãn phù hợp có thể đạt hiệu quả cực tốt trong giải quyết, đối đãi tích cực với trạng thái trầm uất, lo lắng, sợ hãi hoặc các rối loạn nọ kia dính dáng tới stress.

Tìm kiếm sự giúp đỡ

Nếu các bà mẹ trẻ nghĩ rằng dùng bia rượu, nhậu nhẹt, ăn uống, tụ bạ đang dần thành chuyện phiền toái, vượt thoát khỏi vòng kiểm soát thì hãy cân nhắc đến giải pháp trao đổi, chia sẻ tình trạng căng thẳng khủng khiếp này với nhà tham vấn tâm lý.

Đấy có thể là lựa chọn đáng giá vì nó trợ giúp mình xử lý vấn đề tận gốc rễ vô vàn nỗi niềm lo lắng, sợ hãi đang đe dọa; giới chuyên môn sẽ trao đổi để cho các bà mẹ biết sử dụng một số công cụ hữu hiệu nhằm đương đầu tốt hơn với hoàn cảnh xảy đến tương tự trong tương lai.

Tìm thời gian trong thời gian: cho đi phần của bản thân để thấy mình càng có thêm nhiều

Phần tóm tắt nghiên cứu về việc cho đi thời gian tự nó đã nói lên rõ ràng vấn đề.

Bốn thực nghiệm phơi bày một giải pháp nguợc hẳn trực giác đối với chuyện cảm nhận thường gặp khi người ta không có đủ thời gian: cho đi một số thời gian. Dù tính khách quan của lượng thời gian không thể tăng lên được (chỉ có 24h mỗi ngày), nghiên cứu này cho thấy cảm nhận chủ quan dồi dào thời gian của người ta có thể thêm lên nữa: so sánh với việc bản thân lãng phí thời gian, và thậm chí cả chuyện tích lũy được khoảng ‘thời gian rỗi” trời cho thì cách tiêu thời gian dành cho người khác khiến gia tăng mức độ giàu có thời gian. Tác động của việc cho đi thời gian nhờ cảm nhận mình có thời gian dồi dào được điều hướng bởi một cảm quan đẩy mạnh hơn của trạng thái bản thân hiệu lực– việc cho đi thời gian như thế làm người ta càng quyết tâm nỗ lực cam kết dấn thân trong tương lai, bất chấp thời gian biểu chật kín.

Phát hiện của tác giả dễ tạo nên sự đồng vọng ở mỗi người chúng ta qua trải nghiệm cá nhân của việc cho đi thời gian mình có.

Rõ ràng, càng cho đi thời gian mình có thì càng giúp ta cảm thấy như thể mình có nhiều thời gian hơn hẳn, và do đó, nhiều cơ hội thêm lên. Đây là cách thức tuyệt vời để thực hiện, tiến hành mà chẳng tạo cảm giác rằng mình đang làm nhiều hơn.

Bài học thực tiễn ư? Nếu đang bị áp lực bởi thời gian, hãy thử cho đi thời gian của mình, mỗi ngày. Mình sẽ ngạc nhiên khám phá ra rằng mình có nhiều thời gian hơn mình tưởng nghĩ.

E chừng, chính người bận rộn mới thực sự có đủ thời gian.

Kẻ lừa đảo tự tạo: ‘Bận rộn’

Nhiều thời gian hơn cho vấn đề không phải là cách thức khôn ngoan. Cần nhiều can đảm hơn.

Khi bộc lộ chính bản thân mình với những cơ hội mang tính đe dọa, ta tạo ra điều gì đó hiếm hoi mới lạ đến độ tuyệt hẳn đầy đọa; những thứ người khác sẽ không làm nổi.

Thời gian chẳng phải thước đo. Nên đầu tư lượng giá với lòng dũng cảm.

Bởi mặc lòng những giao lưu tiếp xúc, kết nối quan hệ, kiên trì học hỏi, tích lũy kiến thức, trau giồi kỹ năng, gắng sức hành động thì vẫn còn đây câu hỏi chiếu sáng đáng sợ nhất: điều gì đến đầu tiên– sự tò mò khôn nguôi, thành công rốt ráo, hoặc thân – tâm thường an lạc?

Mối cân bằng công việc/ đời sống là câu hỏi ngớ ngẩn; đích thị diễn tả sự cân bằng công việc/ thực phẩm, công việc/ hít vào thở ra… Có thể cắt bớt thời gian xuống còn một nửa để dành hết cho những nguy cơ trí tuệ phát tán và thực hiện công việc đậm chất cảm xúc mình thấy có khả năng.

Những bước di chuyển bé tí, nhỏ nhặt, không phải cú dậm nhảy hoặc nguy cơ trí óc sâu rộng. Mọi người biết làm thế nào để đặt những câu hỏi, và nhiều kẻ được trao quyền ngõ hầu trả lời chúng– nếu họ đủ trình độ chuyên sâu.

Song phí công dồn tụ quá mức khủng khiếp chỉ nhằm xử lý năng lực bẩm sinh, tự nhiên cho chuyện khai tâm, mở lòng?

Những kiểu dạng lăng xăng, lu bu dễ dàng được tôn thờ, theo đuổi; vô vàn thứ tương tự cốt yếu trình bày về trạng thái an toàn mà thôi, do không hề thách đố chi nguyên trạng cứ vô tư tồn tại!

Thời buổi tân thời càng chóng tạo tác hằng hà sa số biểu tỏ về sự lần lữa. Mình có thể bận rộn, bận rộn, bận rộn– mãi mãi. Xoáy cuộn, quây quần, xoắn xuýt cùng nhau.

Bận rộn không đồng nghĩa là thiết yếu. Định lượng không mang nghĩa quan trọng.

Có lẽ, phải dùng thời gian để đẩy bật sang chiều kích đối lập: trang giấy trắng, lý do hủy bỏ dự án dài hạn, cuộc đàm thoại khó khăn, đột phá sáng tạo,…

Chứ bộ giờ cứ bìu ríu mấy kẻ thù viết blog tiếp, lại hào hứng vào facebook giật vài cái status chơi, ấn nút like bài câu khách của bạn bè, đẩy vội vàng tweet, tung ảnh lên tumblr, đong đưa đôi câu chào hỏi trên Yahoo Messenger, kiểm tra email xem có thư chào mời mua mặt hàng mới nhập ngoại về, hay lướt vấn nạn đẳng cấp tí chăng?

Đã quá giờ đi ngủ…

* Gợi hứng câu chữ từ q.

Phải làm sao đây khi đã quá giờ đi ngủ?

Chiếc quạt cà khổ giật quay lơ tơ mơ trong vòng tròn bổn phận vô tư tháng năm dồn lại hồn nhiên mê mải

đôi khi thương đến não lòng.

Tôi chợt nghĩ đến những cánh tay vừa mới giơ lên hồi đêm nhịp nhàng như sóng,

những cánh tay muốn có một câu trả lời thỏa mãn chất lượng dứt khoát và giúp các bạn trẻ yên tâm để sống tiếp tháng năm thật đẹp,

những cánh tay không trời ơi đất hỡi như giấc mộng liên chi hồ điệp, dễ dàng phản đối cái trò hay thì hay mà sao cực kỳ bó hẹp, dở hơi mở khép vô hồn như đôi mắt cá chép,

những cánh tay khiến tôi muốn khóc thầm vì thấy mình tự dưng sao được họ gửi gắm niềm tin quyết liệt đến vậy.

Và tôi sẽ chết, nếu thức trắng đêm chỉ để ghi lại quy luật hư thực đổi thay của làn- khói- – vào- ra- bớt- thêm và những cốc bia thù tạc bết bát bạn bè yêu mê giấu che tật xấu;

Tôi sẽ khó trợ giúp thành công, chữa lành được cho bất kỳ ai nếu mai này mình lú lẫn và hồ đồ phán xét bằng cái giọng trù ếm êm đềm ủ vôi têm nếm,

Tôi sẽ chết nếu mọi thứ đã muộn lắm rồi, và bản thân không đủ tỉnh táo nhận ra ngày mới đang đến thân quen mà tưng bừng đắng cay rất sến, thậm chí ển ển trờ tới hất đổ hết quá chừng đảo điên cà chớn.

… Giời ạ, cám ơn em hơn một lần, khi đã quá giờ đi ngủ, vẫn cứ thử liều lĩnh đập test chơi bằng chiêu giăng màn virus cảm ứng lạnh gáy và đặt bẫy mời tình vông vang ngó sen, gõ kịp chát dở vài dòng chập chen lửng lơ táo tợn:

Hẹn gặp độ nhậu tối mai lởn vởn”.

Người xấu xí

Thầm hí hửng khi nghĩ tới cảnh sắp cùng ‘chị nhà’ (thuận hòa lời đề nghị của chủ xị) tham dự buổi chung vui nhân dịp một bạn gái trắng trẻo lên xe hoa.

Rõ là cơ hội đàn đúm được ngắm nhiều người nói cười dễ thương, vòng eo thon duyên dáng đi lại thướt tha kèm theo cử chỉ nghiêng đầu, so vai rất Tây và cực kỳ thanh nhã. Ồ vâng, tuyền tập hợp miền cái đẹp.

… Hầu hết thời gian thiên hạ nghĩ về cái đẹp mà. Chúng ta cố gắng gây ấn tượng với xung quanh bằng bộ thời trang mới nhất, kiểu tóc vô cùng gợi cảm cùng những đồ mỹ phẩm nhập ngoại đắt tiền, tỏa hương ngất ngây quyến rũ. Chúng ta cố đẩy lên twitter, facebook nóng hổi, kịp thời những tin tức cập nhật đều đặn ai và ở đâu, chuyện buôn dưa quá chừng hấp dẫn nọ, kia ngõ hầu hướng tới biểu tỏ ý mọi người thử xem mình xinh gái, đẹp trai như thế nào…

Với những kẻ nông cạn, đó là toàn bộ ý nghĩa tồn tại trên đời; với phần còn lại chúng ta, đó là những gì mình hết sức nỗ lực vươn tới, mong đạt được và khớp khít vào.

Song, thế nào là xấu xí cơ chứ?

Tình thật, nếu đẹp chủ yếu ở đôi mắt nhìn thì xấu xí cơ chừng cũng nảy nở nguồn cơn từ đó.

Thú vị nhất điều này: chúng ta kỳ thực chẳng thể nhìn thấy ai đấy mình cho là xấu xí nổi đâu, chí ít điều ấy là giả tạo thấy rõ.

Mình sẽ nhận ra rằng, đôi mắt của kẻ ngắm nhìn quá dễ dàng bị lừa phỉnh. Cứ khu trú vào khuôn mặt, định vị lên áo quần mặc phù hợp, v.v… mà vẫn còn giấu che sự xấu xí.

Chúng ta e ngại tránh lại gần đối tượng không hấp dẫn lắm về mặt thể lý, trừ khi mình quen biết từ trước rồi. Ai từng tò mò, lọ mọ vào các trang mạng chuyên thiết kế hẹn hò thì tất hiểu.

Lúc nào cũng tuyên bố rằng bên trong mới quan trọng, song khởi đầu nào nghĩ vậy. Đẹp không phải là câu trả lời, thay vào là tốc độ nhanh chóng lúc đưa ra quyết định; phải làm sao vượt qua đôi mắt vật lý của kẻ ngắm nhìn đầy định kiến.

Đôi khi chúng ta mù quáng tin vào vẻ đẹp bên ngoài của một người để học hỏi là họ thực sự xấu xí.

Cơ chừng, chúng ta dễ bị cuốn hút bởi các thuộc tính thể lý ngoại diện của họ, giọng nói mềm mại hoặc ao ước mình được như thế… Để rồi phát hiện ra họ thực sự xấu xí dưới đôi mắt nhìn của tâm hồn.

Tôi thích những con người thực. Vẻ đẹp thực đến từ bên trong và tỏa sáng ra ngoài.

Người đẹp thì đích thực đẹp? Chắc chắn vậy, chẳng lăn tăn chi, và với bất kỳ ai…

Hay luyên thuyên, buôn chuyện rất dễ bị ghét và được xem là kẻ kém cỏi

Buôn chuyện, bàn tán có thể là sự gắn kết xã hội, ràng buộc chúng ta lại với nhau. Song, những kẻ hay luyên thuyên đủ điều, chuyên nghề đơm đặt, buôn dưa chuyện thiên hạ (gossipers) không những bị coi là thật đáng ghét mà còn chẳng có ảnh hưởng xã hội.

Tác giả Sally Farley phát hiện ra điều trên sau khi phỏng vấn 128 đối tượng (hầu hết là nữ sinh viên) xem họ nghĩ gì về những kẻ họ biết– buôn chuyện rất nhiều hay tuyệt chẳng hề lắm lời chút nào, rồi đánh giá mức độ dễ thương và ảnh hưởng xã hội của người đó, cộng thêm 21 items thể hiện các nét gây phiền nhiễu khác nữa.

Nhằm che đậy mục đích thực chất của nghiên cứu, từ “buôn chuyện” (gossip) đã không hề được sử dụng. Thay vào đó, những người tham gia thực nghiệm được bảo đây là nghiên cứu về “truyền thông không chính thức” (informal communication) và hướng dẫn đặc thù để tìm hiểu việc ai đó “dành nhiều thời gian (hoặc ít thời gian) nói về người khác khi họ vắng mặt”.

Nhằm đề nghị người tham gia thực nghiệm tưởng tượng về một kẻ buôn chuyện thường xuyên, một cách chi tiết hơn là họ thử hình dung về ai đó nói những lời tiêu cực hoặc tích cực về kẻ khác khi đối tượng vắng mặt.

Chung quy, những kẻ buôn chuyện dây dưa ít được thích hơn người không đàm tiếu.

Trong thang đo ưa thích gồm 13 items, mỗi item cho điểm 1- 9 thì những kẻ buôn chuyện tiêu cực tính trung bình 37 điểm, người không dưa cà mắm muối gì 47 điểm. Ngoài ra, những kẻ buôn chuyện phong phú bị xem là kém hẳn về quyền lực mang tính xã hội, đặc biệt nếu họ là những kẻ buôn chuyện, đặt điều tiêu cực.

Những phát hiện nêu trên trái ngược với một vài nghiên cứu trước đó chỉ ra rằng, các cô gái càng nhiều bạn bè thì càng rất thích buôn dưa.Thậm chí, có nhà Nhân học còn liên kết chuyện buôn dưa với sự chải chuốt, bóng bẩy thể hiện ở các loài giả nhân, mà cả hai hoạt động này nhằm tăng cường sự gắn bó xã hội.

Một dẫn dắt khác dính tới chủ đề nghiên cứu trình bày hiệu ứng lương năng thông thường như là “sự chuyển đổi thái độ hết sức hồi quy“– đơn giản, phát hiện thấy ai nói lời tốt đẹp về những người khác khi họ vắng mặt thì được đánh giá là thật dễ thương ghê, trong khi những kẻ thích vu khống, phỉ báng sau lưng người khác lại bị xem là ác nghiệt hơn hẳn.

Nghiên cứu đang bàn mở rộng một cách hiệu quả điều này cốt chỉ ra rằng, những kẻ buôn chuyện tiêu cực không chỉ bị ghét bỏ mà còn được thiên hạ nhìn nhận là kém cỏi về mặt xã hội.

Mặc dù còn vài khiếm khuyết, nghiên cứu trình bày một trong số ít ỏi thực nghiệm về cách thức kẻ buôn chuyện qua sự tri nhận của người khác, Farley kết luận. Nghiên cứu tương lai sẽ xem xét một số yếu tố trung gian quan trọng khác về sự buôn chuyện như ấn nhập trong buôn chuyện, chủ đề dưa lê, và động cơ cho chuyện buôn (phục vụ nhóm đối lập với phục vụ cho chính cá nhân).

Lời cuối. Nếu thích ngắm bức ảnh trên thì mời xem tiếp để tò mò biết thêm những đôi môi buông tuồng điều gì.