Đời cạnh tranh và quá bí bét, làm sao tránh stress?

Một cô gái trẻ sau khi tốt nghiệp đại học, đã đi làm được một thời gian rồi chợt than vãn về đời sống không rõ nên diễn biến như nào, rằng cô ấy chỉ không thấy hài lòng với những gì đang hiện diện, hỏi cô ấy muốn gì thì nhận được lời tự thú thiệt tình là không biết.

Tôi nghĩ đến nỗi trầm buồn hiện sinh. Stress cấp tính đòi hỏi đáp ứng thích nghi hết sức cao độ, song theo thời gian, nó trở nên mãn tính rồi một lúc nhất định, đòi buộc chúng ta phải suy nghĩ lại lối sống của bản thân. Stress là cái đinh chi mà thiên hạ cuống cuồng hoặc thầm lặng chịu đựng thật đớn đau cả thân lẫn tâm đến vậy?

Đời sống khả năng cao là luôn làm ta căng thẳng tinh thần, gây stress quá dễ dàng. Nói chung là hoàn toàn đúng đắn stress bộc phát nhanh chóng, song loại cấp tính kiểu thế có thể chuyển thành thói quen thâm căn cố đế, và chúng ta cần suy nghĩ lại những cách thức làm mọi điều sao đủ vượt qua và chế ngự nó. Stress mãn tính tạo nhiều hiệu ứng khắc nghiệt lên sức khỏe và trạng thái an lạc của chúng ta. Stress làm tăng thêm các hoạt động sinh lý cao độ và khiến mình thường xuyên thao thức, khó chợp mắt. Tác động đến hệ thần kinh, cơ thể phóng thích các hormones gây stress dưới nhiều dạng thức. Đáp sứng stress căn bản là đáp ứng mang tính thích ứng về mặt cơ thể, song stress cấp tính để lại nhiều ảnh hưởng nghiêm trọng lên thân xác.

Quá nhiều sự kiện trong đời là tác nhân của bức bối, áp lực, căng thẳng, mệt mỏi…; các stressors này đặt để nguy cơ phát triển stress, nhất là nếu chúng ta không có các nguồn lực tâm lý đảm bảo xử lý chúng. Thực tế, một số người có khả năng chịu đựng stress cao hơn kẻ khác. Người ta cũng khác nhau trong các cách hiểu về stressors.

Nghiên cứu cho thấy, người gặp stress khuyến khích não trạng trải nghiệm thì có các mức độ hormone stress thấp hơn người nhìn nhận stress một cách quá tiêu cực.

Lý thuyết kích hoạt nhận thức về stress giúp giải thích đáp ứng stress; theo đó, chúng ta cảm thấy stress bất kỳ lúc nào có sự thiếu nhất quán giữa giá trị mình đặt để và giá trị đích thực của bản thân. Ví dụ, chúng ta bị stress nếu đụng hạn cuối cùng phải hoàn thành công việc mà mình lại không đủ khả năng đáp ứng đúng đắn. Chúng ta bị thúc đẩy làm giảm thiểu, hạ xuống sự thiếu nhất quán giữa các giá trị đặt để và các giá trị thực của bản thân.

Từ ví dụ nêu trên, chúng ta có thể thực hiện bằng việc tăng cường mức tải làm việc đến độ đảm bảo mọi thứ hoàn thành đúng thời hạn, song điều này dễ cảm nhận là không phải giải pháp vững bền. Chúng ta thường thành công trong ngắn hạn, còn với đường trường dài lâu thì e khá hiếm hoi, do chúng ta khốn khổ bởi stress cấp tính. …

Đáp ứng stress có thể được điều hướng bởi khả năng phục hồi tâm lý; khả năng này chịu đựng các stressors môi trường, và nó thông qua các chiến lược đối phó, đương đầu hữu hiệu mà nhờ thế mình xây dựng được khả năng phục hồi. Nếu các chiến lược đối phó không thích ứng và không hiệu quả, mình sẽ làm tăng thêm nguy cơ phát triển stress. Mình có thể cố sức để thích ứng chiến lược đối phó với tình huống cụ thể đủ đương đầu hiệu quả nhất. Khi bị stress tấn công, mình có thể khởi sự cảm thấy mất tập trung, và chẳng có điều chi mình có thể tiến hành ngõ hầu tránh né hoặc cải thiện được tình hình: dạng thức vô vọng.

Chúng ta không có các nguồn lực vô tận để giải quyết các tác nhân gây stress; chỉ có thể làm tốt nhất để thích ứng với môi trường gây căng thẳng mà thôi. Nếu có quá nhiều giá trị đặt để xa vời, phi thực tế, bất kể vì tạo ra chúng cho bản thân hoặc vì tình huống công việc đòi hỏi, chúng ta nên cân nhắc tác động chúng gây nên thân- tâm chúng ta. Mong đợi quá mức vào chính mình, hoặc mức tải việc khủng khiếp? Bằng cách nào nó tác động tới tâm trí và thân xác chúng ta? Nên nhận rõ điều này. Gần đây nhất bạn cảm thấy stress? Bạn đối phó với nó như thế nào?

“Công dân Nguyễn Đức Kiên có bị phân biệt đối xử?”

Thiệt là mắt làm hại não, vì do cái nhìn xớn xác thiếu tập trung nên tôi liếc thấy tiêu đề bài báo quả dễ gây tò mò.

Và trong phần tranh luận với đại diện VKS, trong phần đối đáp cũng kéo dài chừng 120 phút, bị cáo Nguyễn Đức Kiên lại đặt thêm một câu hỏi khác: Công dân Nguyễn Đức Kiên có bị phân biệt đối xử không? Minh chứng cho câu hỏi này, ông Kiên nói mình đã tuân thủ pháp luật Việt Nam và thực hiện mọi nghĩa vụ đối với Nhà nước.

Sở dĩ ông Kiên đặt ra câu hỏi đó bởi vì có hàng ngàn người đang kinh doanh cổ phần, cổ phiếu giống như ông Kiên, họ cũng góp vốn và đầu tư giống như ông Kiên, họ cũng ký hợp đồng ủy thác giống công ty mà ông Kiên đại diện pháp luật nhưng chỉ một mình ông Kiên bị khởi tố vì tội kinh doanh trái phép, trốn thuế và cố ý làm trái quy định của Nhà nước.

Bị cáo Kiên lý luận rằng trong cùng một điều luật, một nền tư pháp nhưng chỉ một mình ông bị phân biệt đối xử, trong khi mọi công dân đều được bình đẳng trước pháp luật.

Bị cáo này cũng cho rằng nếu không phải VKS đang phân biệt đối xử với ông thì hàng ngàn cá nhân, doanh nghiệp khác đang đứng trước nguy cơ bị khởi tố, còn các cá nhân đảm nhiệm các chức vụ trong các cơ quan chức năng sẽ phải đứng trước nguy cơ bị cáo buộc về hành vi thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng bởi đã không ban hành kịp thời các văn bản luật để hướng dẫn các doanh nghiệp.

Không ngó ngàng các vụ án hình sự đã lâu, đặc biệt lại chẳng quan tâm hành tung chi chi của vị đầu bạc này nên hầu như u ơ tình tiết đúng sai, phải tội. Điều duy nhất tôi biết chắc dù chưa nghe đài, đọc hoăc đoán về bản kết luận vụ án là kẻ nào trở thành đối tượng bị phân biệt đối xử tất sẽ gánh chịu hậu quả bất công, và nếu anh ta lại còn la làng phản đối thì càng bị vít đầu gấp đôi oan ức.

Hiện tượng này chẳng quá hiếm thấy trong xã hội. Nhiều nghiên cứu không chỉ nhắm vào khía cạnh sắc tộc mà đề cập cả tình dục như những đối tượng bị bêu riếu và phải lên tiếng khi trải nghiệm cảm giác bị đối xử không mấy thiện chí.

Ví dụ liên quan đến một trong các thực nghiệm; người tham gia đọc tin một người Mỹ Phi châu bị điểm kém trong một bài test. Một số học hỏi rằng không có khả năng nào bị đánh điểm vì nan phân biệt đối xử với người da den cả; một số khác được bảo là có khả năng 50%; và số còn lại thì nghe nói rằng sự phân biệt đối xử là chắc chắn 100%. Một vài người trong từng nhóm  được kể rằng kẻ làm test nói anh ta bị đánh rớt vì sự phân biệt đối xử; một số khác thì được bảo anh ta quy điểm số của mình do các yếu tố khác như mức độ khó của bài test hoặc chất lượng câu trả lời của bản thân.

Người đọc thấy rằng kẻ làm test quy điểm số do bị phân biệt đối xử thảy đều coi anh ta như rơm rác. So sánh với những ai đọc thấy anh ta quy điểm số vì các yếu tố khác, người đọc về sự phân biệt đối xử có xu hướng nói người đàn ông ấy là kẻ gây rối hoặc hạng người hay kêu ca, phàn nàn; họ cũng tỏ ra ít thích anh ta hoặc không hề nghĩ anh ta sẽ là một người bạn tốt.

Phát hiện kế tiếp còn gây ngạc nhiên hơn hẳn. Không thành vấn đề xác suất khách quan rằng người đàn ông ấy đích thực bị phân biệt đối xử. Ngay cả khi hoàn toàn chắc chắn rằng anh ta bị điểm kém vì người chấm thể hiện thái độ phân biệt đối xử chống lại người Mỹ gốc Phi thì mọi người vẫn cứ đánh giá anh ta càng thêm tiêu cực khi anh ta tuyên bố mình bị phân biệt đối xử chứ không im lặng.

Có lẽ, người ta muốn những kẻ khác chịu trách nhiệm hơn là đổ lỗi kết quả của bản thân sang các yếu tố ngoài mình. Song chỉ ra các yếu tố ngoại giới khác hơn là sự phân biệt đối xử (ví dụ, độ khó của test) không làm hạ thấp được mức độ tiêu cực và việc chửi rủa do sự phân biệt đối xử tạo nên.

… Khi một người là đối tượng nhắm tới của sự phân biệt đối xử thì đấy là điều tốt lành và cao quý để tỏ thái độ bảo vệ cho người đó. Tuy nhiên, một nghiên cứu lại chỉ ra rằng có một cái giá đắt cho cả người quan sát khi họ trỏ rằng kẻ khác là đối tượng bị phân biệt đối xử. Lần nữa, người quan sát kẻ khác bị phân biệt đối xử nhìn nhận quá gắt gao, khó chịu nếu họ biết rõ đối tượng bị đối xử bất công và bị phân biệt hơn là khi họ không hay biết gì về điều đó. Họ, cũng nhìn đối tượng bị phân biệt đối xử như những kẻ gây rối và hay ca cẩm, những kẻ đa sự và nhạy cảm quá.

Lúc một người quan sát đang chỉ ra sự phân biệt đối xử, điều ấy không thể nói rằng người quan sát nên chịu trách nhiệm cá nhân cho kết cục xấu tệ. Người quan sát không phải là kẻ trải nghiệm kết  cục xấu tệ. Các tác giả nghiên cứu tin rằng những gì đang thực sự diễn ra là nhiều người muốn tin tưởng hệ thống công bằng, bình ổn. Nếu ai đó đạt được một điểm số tốt hơn hoặc nhận công việc ngon lành thì điều ấy là do họ giành được và xứng đáng hưởng. Một tuyên bố phân biệt đối xử đe dọa niềm tin về một hệ thống chính trực và thế giới công bằng.

Quay lại về vụ ‘bầu Kiên”; những lời phát biểu sau cùng  của bị cáo này trước hội đồng xử án vẫn tỏ rõ khí phách và không hề nhận tội. Tôi còn nghĩ đến tâm cảnh của bạn phóng viên viết mục Sổ tay trên báo Tuổi trẻ đã thượng dẫn. Dường như có một tâm lý ngấm ngầm không hề báo trước ở đây, khi dư luận cơ chừng bức xúc trước sự bó vỉa khủng khiếp của sự phân biệt đối xử rờ rỡ, tựa như đang thể hiện kiểu lối đồng vọng sâu xa thông qua việc chính bản thân trải nghiệm ít nhiều cảm giác bị đối xử bất công và oan trái vậy. Và dĩ nhiên, lực lượng đối lập và có quan điểm trái ngược cũng không hề im hơi lặng tiếng…

Thời điểm giời ơi trong đời

Duy trì trạng thái yên an có thể khiến mình nhìn thấy đất trời và lòng người trong nét vẻ thoải mái, bởi ta biết bản thân sở hữu mọi điều cần thiết, và đích thực sự thỏa mãn đến từ bên trong.

Vét cạn, hết nhẵn, rỗng ruột, đếm đến ngày tháng cuối cùng sẽ là thời điểm tốt đẹp để biểu đạt sự biết ơn đối với vũ trụ cho toàn bộ những gì mình được trao ban, cho tặng. Tạo nên một bảng kiểm tinh thần về đời mình và tất cả những gì nó chứa đựng cơ chừng càng giúp ta nhận ra âu thiệt đúng là hạnh phúc. Khi khảo qua các khía cạnh khác biệt ấy, ta dễ muốn nảy nòi ý định nói lời tri ân cho những món quà đã thành một phần máu thịt ấy. Phát hiện thấy mình nhìn ra bao điều kỳ diệu đang hiện diện trong đời, thậm chí còn cảm thấy một cảm nhận sâu xa hơn về niềm vui nội tại.

Bình thản đến từ khả năng sống với chấp nhận và vinh danh trạng thái phong nhiêu, bùng nhùng và rộn ràng trong đời. Thường các cảm xúc cáu bực, khó chịu xuất phát do bởi mình ham muốn nhiều hơn những gì đang có, nhất là lối suy nghĩ đời mình còn thiếu thốn điều gì đó. Thỏa mãn với các món quà tặng, hàm nghĩa rằng thay vì cố đòi hỏi được nhiều hơn, chúng ta nhận biết mình đã hoàn mãn rồi trong trạng thái tự nhiên và tâm linh; không có gì mình thực sự cần, vì thỏa mãn đích thị khởi lên từ sâu thẳm nội tâm mình. Hiểu thế, cho chúng ta yên an hơn hẳn, và đời sống chợt khơi mở một trạng thái bình thản tuyệt hảo.

Khi lao lên và gắng băng vượt, mình không nhìn ra vẻ đẹp đơn giản của việc sống. Quen thuộc, chúng ta được dạy đề cao tốc độ và làm sao hoàn tất mọi thứ thật nhanh chóng. Chúng ta học việc thực hiện thì có giá trị hơn chỉ mỗi tồn tại, và đa phần đời mình là vấn đề không ngừng thúc đẩy hướng tới với một nhịp điệu vội vã. Kiếm tìm cảm nhận tựu thành ghê gớm quá, đâu khó để phát hiện cảm nhận ngày càng tăng của sự phiền nhiễu, bị quấy rầy và đứt gãy kết nối. Và lần nữa, quan trọng nhất, không lưu tâm tới vẻ đẹp giản dị của việc sống.

Khi học hỏi chầm chậm lại, ta tái khám phá ý nghĩa của các khía cạnh tưởng chừng rời rạc, lơ lửng. Cơ bản, chúng ta trao tặng bản thân mình món quà thời gian: thời gian để nuông chiều sự tò mò, thưởng thức từng khoảnh khắc, tưởng thưởng sự kỳ diệu đời thường, ngồi xuống trầm tư, kết nối với thiên hạ, và khám phá những cảnh quan nội tâm ngày càng đủ đầy, phủ khắp.

Tránh vội vàng hoặc dừng cảm nhận không ngừng thành tựu, lựa chọn ứng xử chầm chậm sẽ nhanh chóng thay chỗ bởi cảm nhận hài lòng tráng lệ, huy hoàng. Nét vẻ thư thái mở rộng tâm trí và trái tim ta tới tầng mức ý thức sâu hơn, giúp mình phát hiện sự vinh quang sáng lạn vô ngần của trạng thái đang sống.

J. Soi (24): Còn son phấn, người vẫn đẹp tươi cười trang điểm mãi…

Rạng rỡ nàng hoa phận nữ nhi, mùa vàng hận nắng đùa xuân thì...
Rạng rỡ nàng hoa phận nữ nhi, mùa vàng hận nắng đùa xuân thì…

Săm môi, kẻ mắt, tô son, đeo nhẫn vòng, sơn móng tay móng chân… Việc trang điểm ở phụ nữ thật kỳ công và đáng giá.

Những nỗ lực, gắng sức chuyển giao nữ tính vô vàn như thế thật không phụ lòng chị em; bởi cái đẹp, và cả năng lực, nằm ở đôi mắt người nhìn, bao gồm nhân vật quản lý công ty, đơn vị hoặc chuyên viên tuyển dụng việc làm nữa.

Khi ngắm nhìn một khuôn mặt đẹp, chúng ta giả định người  sở hữu tạo vật sinh lãi ấy là đối tượng tinh thông về mặt xã hội, tự tin và thành đạt. Giới chủ rất thích thuê lao động có khuôn mặt đẹp. Nghiên cứu trên cho thấy, trang điểm mặt hoa da phấn có thể làm cho hình ảnh bản thân được đánh giá là có năng lực, dễ thương, quyến rũ và đáng tin.

Tin tốt lành từ kết quả nghiên cứu này là ngay cả khi không đẹp thực chất thì mình vẫn có thể cải thiện cách thức các chủ sử dụng lao động hiện tại hoặc tiềm năng nhờ nhắm tới tiệm trang điểm gần nhất. Tin xấu là không có lý do thật cho vụ ngoại hình khi liên quan đến khả năng thực hiện công việc. Ai xếp loại cao hơn bất kỳ điều gì trong các năng lực tiến hành thông qua dấu hiệu khuôn mặt của công nhân, dù trang điểm hay không? Những phát hiện từ công trình trên hỗ trợ không những cho tầm quan trọng của cái đẹp mà còn cả nỗi đau đớn bị “phạt đền hiển nhiên” với những ai thiếu sự lôi cuốn hình thể.

Cũng thú vị là tuy nghiên cứu tiến hành chỉ trên khuôn mặt phụ nữ song chúng ta có thể cảm thấy khá tự tin rằng đàn ông trang điểm sẽ không trải nghiệm một sự tăng giá trị về năng lực tương tự. Bài học cho những chàng trai hay gã đàn ông tìm việc: ý tưởng hay với một mái tóc chải chuốt gọn gàng và khuôn mặt cắt tỉa sạch sẽ.

Và cho dẫu mình không chủ ý tìm kiếm những bộ quần áo hấp dẫn hoặc mái tóc lịch lãm (không còn nghi ngờ gì là để chuẩn bị cho trạng thái ‘sẵn sàng ghi hình’), rất thường khi khó chối bỏ được ít nhiều sự tự tin và sống động bắt mắt ở một số phụ nữ thành đạt, nổi tiếng.

Hết sức dễ chịu, mỗi ngày cánh chị em nói chung cơ chừng nối tiếp các kiểu loại áo xống, trang phục. Một người phụ nữ trung niên bình thường– khi quá lo lắng về chuyện mình nom già rồi hoặc chán việc tỉa tót, chăm nom– đang dần bị kìm kẹp bởi nền văn hóa ám ảnh bởi sự trẻ trung. Dẫu thế, một số điểm căn bản nay đang dần chuyển đổi; việc chống lại tuổi già cơ chừng lỗi thời và chừng mực thì nhu cầu nhìn ra sự lớn lao ở một độ tuổi nào đó lại được chú tâm. Xu hướng ấy được chào đón có lẽ do một số lý do sau:

  • Trang điểm ngày càng tốt đẹp và thích đáng hơn.
  • Các phương pháp về mỹ phẩm làm đẹp ngày càng tỏ ra hiệu lực cao độ.
  • Phụ nữ ngày càng thích chăm chút chính bản thân mình hơn.
  • Tính xác thực, chắc thật đang dần lôi cuốn quan điểm chị em.

Định kiến tuổi già có thể đã bị đổ thừa quá lố. Chúng ta quen tạo nên những liên kết tích cực với tuổi trẻ và liên kết tiêu cực với tuổi già. Hoặc có thể việc mỉm cười làm nảy sinh hiệu ứng “vầng hào quang” (halo effect)– một người đang mỉm cười nói chung được ghi nhận là tích cực hơn, hấp dẫn và trẻ trung hơn.

Thừa nhận hay không thì thực tế, tất cả chúng ta đang già đi; sự thay thế nó là cái chết (hàng ngày thì cứ lịm dần thôi bởi thói đỏng đảnh, thất thường, hay cáu gắt, thích vặn vẹo, trái tính trái nết…).

Rốt ráo có thể cho rằng, thay vì chống chọi lại tiến trình lão hóa, nhiều phụ nữ dường như đi đến chấp nhận điều tất yếu ấy. Họ đang định nghĩa lại thế nào là đẹp– ở độ tuổi 50, 60, và lớn hơn nữa– và đang khoác lên, chưng diện đầy tự hào định nghĩa mới trên khuôn mặt. Thật khuây khỏe, vơi nhẹ hẳn đi. Hy vọng một viễn tượng tích cực, tốt đẹp cho những thế hệ tương lai của họ đang đến không quá xa vời.

Hạnh phúc bất toàn, niềm vui không trọn vẹn. Còn son phấn, người vẫn đẹp tươi cười trang điểm mãi… Kỳ lạ thế đấy, cuộc đời này!

Khi mình bị mắc cúm…

Mấy ngày nay, đi xe bus đã thấy số người khúc khắc ho tăng lên thấy rõ; nhìn nét mặt họ bơ phờ, mỏi mệt… Cậu bạn đang mắc cúm còn bảo chẳng thiết ăn uống, cả ngày chỉ dùng mỗi bữa mà cũng chẳng thấy đói; một cậu khác thì ca cẩm, quặt quẹo…

Nếu đang khốn khổ vì trạng thái căng thẳng sụt sịt hơi nhếch nhác này, mình biết rằng các triệu chứng cúm có thể bao gồm cơn đau nhức khá dữ dội, sốt, mất năng lượng và không thấy ngon miệng.

Song liệu mình đã hay rằng cúm có thể cũng dính tới tâm trạng xộc xệch, gàn dở?

Nghiên cứu của đại học Vanderbilt tin là trầm cảm có thể được khởi sự bởi hệ thống miễn dịch của cơ thể chúng ta khi nó nỗ lực đánh bại cảm cúm.

Hệ thống miễn dịch phóng thích các hóa chất gọi là cytokines nhằm trợ giúp chống lại cơn khó chịu. Tin buồn là trong khi cytokines đương đầu với cảm cúm thì chúng cũng làm giảm mức độ serotonines khiến dẫn đến trầm cảm.

Các lý do khiến mình xuống tinh thần khác còn thẳng thắn hơn nữa. Cúm xuất hiện mà không hề báo trước, khiến mình bị áp đảo và thường nảy sinh cảm giác bơ vơ… Mình không kiểm soát được khi nào thì nó chấm dứt. Giam hãm bản thân trong nhà, mình tách biệt khỏi công đồng bạn bè và những người thương yêu. Mình có thể cảm thấy tội lỗi vì bỏ lỡ công việc dang dở và bị tụt lại chuyện học hành ở trường.

Rồi còn có cả cảm giác những người khác không đối xử với mình một cách nghiêm túc. Rốt ráo, mình thường ươn người hoặc nhạt miệng nhạt mồm. Chẳng thiết ăn uống gì làm mình cảm thấy yếu và mất tầm kiểm soát. Không ngi ngờ chi nữa, mình cảm thấy trầm cảm khi mình bị cúm!

Cho dẫu tình hình khá nặng nề thì tin vui là vẫn có đôi điều mình nên tiến hành để cảm thấy thoải mái hơn chút.

  • Kiểm soát những gì mình có thể và mặc kệ các thứ còn lại… Mình phải chấp nhận sự kiện rằng mình phải nghỉ ở nhà và nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi cơ chừng là chuyện chẳng hợp thời tí nào vào thế kỷ 21 này. Trái với suy tư thông thường, các nhà tâm lý học biết rằng chấp nhận những gì mình không thể kiểm soát thì sẽ đem lại cảm giác mình đích thực kiểm soát nhiều hơn.
  • Nhắm vào những gì mình có thể kiểm soát. Mình có thể kiểm soát khi mình dùng đủ protein (ngay cả lúc không thấy thiếu nó), duy trì tình trạng vệ sinh sạch sẽ và nghỉ ngơi nghiêm túc nếu thấy mệt mỏi. Các điều này là căn bản giúp mình thấy khỏe khoắn hơn. Khi nhận ra nhiều kiểm soát hơn, mình sẽ bớt đi cảm giác trầm uất.
  • Duy trì sự kết nối với gia đình và bạn bè. Cảm cúm có thể làm mình cảm thấy cô độc và tách biệt. Tiếp chạm với bạn bè và gia đình bằng tin nhắn, thư điện tử (hoặc facebook, vì nó tốn ít năng lượng so với việc gọi điện thoại). Hãy để họ biết là mình cần giúp đỡ lo chợ búa, mua thuốc hoặc các việc vặt này kia.
  • Cho chính bản thân một sự nghỉ dưỡng ngắn. Nghĩ tới cảm cúm không phải là một gánh nặng, song nó là cơ hội, hoặc lý do bào chữa, để đích thị gỡ bỏ điều cản trở mình thoải mái, vui vẻ. Khi cho phép bản thân được nằm nghỉ, mình có thể thực sự thưởng thức sự tĩnh lặng.

Nếu không cảm thấy khá hơn, hãy đến bác sĩ để được thăm khám. Thông lệ, hầu hết mọi người khỏe lên trong vòng 5-7 ngày. Khi đã tuân thủ chỉ định của bác sĩ mà vẫn không thấy thuyên giảm, hoặc chẳng thấy thoải mái hơn, thậm chí bắt đầu tồi tệ hơn nữa thì cần liên lạc ngay với bác sĩ.

Cảm cúm không phải là thứ trải nghiệm hứng thú, ở một vài trường hợp, nó có thể gây nên nhiều vấn đề sức khỏe thể lý nghiêm trọng. Nếu mình cảm thấy buồn bã, u sầu, đầy tâm trạng hoặc trầm uất thì cần biết rằng nó có thể là thứ trải nghiệm  mà cơ thể và tâm trí mình ứng xử để chống lại cơn bệnh dai dẳng này.

Mình sẽ cảm thấy vui vẻ hơn về mặt cảm xúc khi thân xác mình được chữa lành trạng thái ho khúc khắc, khỏi hỉ mũi, hắt hơi liên tục hoặc mất hẳn cơn nhức đầu, ớn lạnh…

Cơn gió lạnh trong sông…

Khí lạnh tràn về Hà Nội làm cho những chiếc lá vàng đuổi nhau lăn mãi trên vỉa hè…

Cần chí ít dành ra chừng năm phút để hạnh phúc, bởi luôn có lý do mỉm cười; nhất là khi chúng ta không quá lo lắng, sở hữu vô vàn các ý nghĩ tới lui bất tận.

Lãng mạn không còn khởi lên nơi lòng này nữa; vì mỗi lần thời tiết chuyển biến, mưa gió xốn xang, đỏng đảnh thất thường vốn rất dễ khiến các con tim đa cảm suýt xoa mô tả, ca tụng rầm trời thì nơi nào đấy lại xảy đến tai ương, hứng chịu mưa bão, lũ lụt đau thương. Thôi, thà đơn giản lặng lẽ ở đây còn hơn…

Tâm trí con người thật quyền năng và việc chuyển dời vào nỗi niềm sợ hãi e cũng là điều quen thuộc; chỉ mong mỗi một cá thể nhẫn nhịn nhìn sâu vào và thay đổi, lựa chọn sự đáp ứng mới khác.

Tương giao nào cũng phức tạp, rắc rối, dây dưa và bất mãn ít nhiều. Bởi nguồn cơn rốt ráo ngụ sẵn mầm nụ của ước ao gắn bó và nảy nòi trạng thái tự hào bản thân miên viễn. Ơi con gió lạnh trong sông cứ hay thích thổi đêm khuya…

Làm sao để mỗi ngày đi dạy là một ngày vui?

Với suy nghĩ riêng cá nhân tôi, ước mơ “Mỗi ngày đi dạy là một ngày vui” khi dần thấm đẫm hiện thực sẽ là thần dược giúp các thầy, cô giáo làm lây lan thêm, nhân rộng lâu dài hơn niềm vui ở các em học sinh lúc đến trường, lớp.

Tự hỏi “mỗi ngày đi học là một ngày vui” tạo ra nổi chăng khi thầy, cô giáo không yêu nghề, được tạo điều kiện cống hiến và luôn tìm thấy động cơ để truyền tải mê say những trải nghiệm và kiến thức cần thiết cho việc học hỏi, lớn lên và hạnh phúc ở đời?

Phải tôn trọng giáo viên, không chỉ vì đấy là quyền con người cơ bản và thể hiện thuyết phục sự vinh danh nghề nghiệp cao quý; rốt ráo ra, đấy là cách đào tạo, huấn luyện và sử dụng lực lượng thầy, cô giáo toàn tâm, toàn ý vì sự nghiệp trồng người.

Trăm dâu đổ đầu tằm; khi cuộc sống còn quá nhiều khốn khó, lãnh đạo ngành giáo dục lại vừa đề ra 3 đủ (đủ ăn, đủ mặc, đủ sách vở) thì suy cho cùng, gánh nặng của trách nhiệm và nghĩa vụ sẽ tiếp tục khiến các thầy, cô giáo các cấp phải gánh lấy.

Cần có chính sách và chiến lược đào tạo bài bản, tính tới khả năng dự phòng, trợ giúp hiệu quả những biến động tâm lý, căng thẳng tinh thần và khủng hoảng giai đoạn trong thực tiễn vào nghề, tác nghiệp của đội ngũ thầy, cô giáo đứng lớp.

Ngăn chặn, hạn chế hiện tượng bỏ dạy, chuyển sang làm công việc khác; người giáo viên phải được trang bị kiến thức lẫn kỹ năng đương đầu với vô vàn áp lực stress ngay tại lớp học và trong đời sống hàng ngày để họ tự mình vượt qua thách thức ở ngoài đời lẫn khi hành nghề…

Hôm nay là Ngày Hòa giải và Yêu thương. Nhớ lại, tôi đã lặng người biết mấy khi đọc đôi dòng tâm sự trong một bản tự khai của các giáo viên Mầm Non về khả năng hiểu biết cảm xúc bản thân và kiểm soát cơn giận rằng, nỗi lo lắng hiện tại của cô giáo í là lương vẫn chưa được nhận trong khi học phí của con gái thì nhà trường (ngay chính nơi cô đang giảng dạy) lại đề nghị thanh toán…

Nhắn (22): Dấu hiệu khích lệ và chiêu trò đê mê sự nổ

Ngồi trong quán bar thì yếu tố thiết yếu để buổi trò chuyện như ý là tiếng ồn vừa đủ, thậm chí tuyệt vời nếu nó nhỏ nhất có thể…

Cái này dùng để đo lường mối quan hệ giữa điều mình muốn nghe và thứ mình không muốn lọt vào lỗ tai. Và giờ thứ ấy là đây: Twitter và email và Facebook– tất cả đều có tỷ lệ kém cỏi và đang dần đi tới tồi tệ hơn nữa.

Trong nền kinh tế kết nối, các dự án đôi khi được phân biệt rạch ròi chỉ với tiêu chí rõ ràng: nó tồn tại ngõ hầu tạo ra những sự kết nối hay không. Song, cái bẫy ồn ào của truyền thông xã hội thật khủng khiếp vô cùng, ngay cho dẫu ai cũng biết rằng ồn ào hơn thêm đâu có nghĩa là ồn ào tốt đẹp hẳn lên.

Nếu mình nghĩ mọi người chỉ làm này nọ vì tiền– hoặc thậm chí hầu như làm mọi thứ vì tiền– thì mình đã sai.

Có rất nhiều thứ phần thưởng khác và làm nản lòng– chí ít là vấn đề xã hội mà chúng ta vượt qua [mọi người làm những gì thiên hạ làm, ví dụ thế].

Vì vậy, nếu đang tìm cách thay đổi hành vi, làm ơn cẩn thận với những sự khích lệ tài chính: chúng không ổn như chúng có thể nói chúng làm đâu [chí ít bởi vì chúng ta không thích chúng nói chúng ta là ai] và chúng có thể thực sự làm việc chống lại thành tựu đầy ước muốn.

Bất kể mình đang làm gì, đừng làm nó chỉ vì tiền nhé!

Nghĩ về giáo dục Tự do trong Ngày Độc Lập

Thật trêu ngươi; vào dịp kỷ niệm 67 năm Tết Độc lập của đất nước ngàn năm văn hiến, ngay giữa lòng thủ đô, tôi còn phải tiếp tục tìm cách vòng vèo kỹ thuật chứ không thể tự nhiên gõ phím “Đăng bài viết”/ “Phát hành”/ “Xuất bản” là đẩy được liền lên blog.

Dân tộc và lòng dân”, “dân chủ và pháp quyền”, “ý nghĩa thời đại”,…; những bài học lịch sử- lý luận lại xuất hiện theo thông lệ. Cũng tiện thể hôm qua, báo ngoại quốc đăng hình con gái rượu của một vị Ủy viên Bộ Chính trị, mang nhan đề rõ ràng “Ở Việt Nam, thông điệp về sự bình đẳng bị thách thức bởi khoảng cách giàu nghèo ngày càng lan rộng”; đoạn kết, tác giả dẫn câu ca cổ xưa dạy cho học trò nhỏ tuổi: “Con vua thì lại làm vua- Con sãi ở chùa thì quét lá đa- Bao giờ dân nổi can qua- Con vua thất thế lại ra quét chùa”.

Hồ nghi là yếu tính của đời sống trí thức, song thái độ ngờ vực đầy ác ý và phóng đại quá mức rất dễ làm xói mòn nền tảng khoa học. Vậy, những gì cần định tội, đổ lỗi cho quần chúng nhân dân đông đảo đây– sự nhẹ dạ, cả tin thân thương, hay thói tham lam vô độ quen thuộc?

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” ba chữ thiêng liêng trong tiêu ngữ hiện diện thường xuyên nơi này cần được nghiền ngẫm thấu đáo và rồi quan trọng hơn, nhìn thấy được ‘hình tướng’ biểu lộ sát sườn trong đời thực hàng ngày. Bởi tự thân ngôn ngữ vốn có tính logic của việc chuyển tải thông tin đồng thời, nó vẫn chứng tỏ điều khó hiểu một cách phi lý.

Đừng suy nghĩ, hãy nhìn!” Cách ngôn ấy của triết gia Wittgenstein chắc chắn liên quan sâu xa với thực trạng là có những điều cốt tủy bất khả lập ngôn. “Về điều gì chúng ta không thể nói lên, về điều đó chúng ta phải im lặng.”

Nhìn cho kỹ càng và tinh tế, khoan hẵng vội vàng đập đầu, bóp trán suy nghĩ hết sức lao lung; chỉ nên đọc sách, nhất là đừng ưu tiên những cuốn sách được các “chuyên gia văn hóa đọc” tung hô ầm ĩ, nếu nó (chúng) khiến mình chuyển biến thái độ và thôi thúc đổi mới, hành động khác hẳn trước— chứ không thể hiện duy là thói quen, là một việc khác ta làm mà thôi.

Cho dẫu cách thức tồn đọng, lưu giữ, để lại sẽ chỉ là lời phàn nàn, buồn đau mạnh mẽ– lần này đến lần khác– về vô vàn ví dụ tường minh cho lối kiểu phá hủy tàn bạo, ngày càng làm tha hóa khủng khiếp các giá trị nhân văn và quyền con người. Bởi nôm na, giáo dục tự do chính là định hình (những) vấn đề hiện tồn.

Nhãn hiệu tri ân diệu kỳ

Hôm nọ, nghe Tuấn Ngọc trình bày “Mùa thu không trở lại” kèm hình ảnh minh họa xinh xắn bàng bạc lá rơi vu vơ, tự dưng sực nghĩ thầm ngay cái từ đôi ba lần ngân vang vô cớ “Paris, Paris, Paris…” huyễn mộng đi cho hết một đêm trên tuyết trắng.

Chắc chắn, khó khăn hơn rất nhiều để cứ mê thích một nhãn hiệu khi nó chối từ không xác nhận rõ ràng hoặc đàng hoàng đóng dấu cẩn thận trên món quà tặng mình mua về thời hạn sử dụng.

Áo quần chẳng làm nên con người, con người mới làm nên con người; đúng thế, nhãn hiệu (áo quần) đích thực chỉ phóng đại dài rộng thêm câu chuyện cuộc đời. Nói khác đi, duy trì, giữ vững, đuổi theo một điều gì đó (nhãn hiệu) hàm ý gạt bỏ hàng loạt thứ khác sang bên, và mở chính lòng mình ra chịu đựng những sự chỉ trích bất ngờ.

Tìm kiếm kiên nhẫn đặng phát hiện bản chất nhãn hiệu của riêng bạn.

Mình đang làm điều này bởi vì (nhãn hiệu) sẽ tốt hơn?“; “Hoặc do chúng ta có thể?“… Đặt câu hỏi thiết yếu thật quan trọng; do nếu mình mở rộng nhãn hiệu vì đơn đặt hàng mới tốt hơn, chất ma lực tồn tại trong cách thức mình có thể kiến tạo nên thì rồi không chỉ mình tăng lên đầy ngoạn mục thị phần mà còn phát triển sâu sắc tri giác của bản thân nữa.

Lao phóng nhãn hiệu hiện diện trước công luận đơn giản là cơ hội, nơi chốn cho nhãn hiệu mình trông thấy và được nhìn ngó, ngõ hầu tổ chức và sẵn sàng đáp ứng.

Ngàn năm qua một bát canh…” Giời ạ, xốn xang mứt biển Bàn Than, nhớ đặc sản Nam Ô – Đà Nẵng thấm thương đau thân phận, bời bời nhân tình thế thái. Rong biển, gợi tháng năm nô sóng thắm đượm hương lửa sinh tử cùng nhau và giờ kỷ niệm đậm tính thiên nhiên không cần dùng đồ ngoại nhập (Hàn Quốc, Nhật Bản) ấy được phơi khô, đóng gói ‘thơm ngon, bổ dưỡng’ có tác dụng ‘giải nhiệt mùa hè’ (muộn màng).

Những nhãn hiệu danh tiếng thường tạo được một cách kết nối quá mức huyền bí với mọi người; sức hút liên tưởng to lớn, thậm dễ dàng cho số đông thiên hạ nghĩ tới…

Lợi thế so sánh ở đây là, mỗi một cá nhân dù không thể luôn luôn sở hữu chủng loại đẳng cấp sáng giá, song chẳng lý do gì mình lại không thể tập trung xây dựng một nhãn hiệu vi mô, một nhãn hiệu địa phương, một nhãn hiệu tri ân diệu kỳ với một cộng đồng, nhóm hội, bộ lạc bé nhỏ, ít ỏi mà thôi.