Muôn đời kháng cự

Thật bàng hoàng khi biết mình đang đội trên đầu một cái mũ hàng hiệu hai chữ N & Y xoắn vào nhau vừa phải, phía sau nổi bật dòng ‘New York’ điểm danh tên chàng đố lẫn vào đâu được. Lòng thầm mong với tinh thần sám hối hồi hộp dâng đầy khá vô duyên rằng hy vọng, đó đích thị chỉ là chơi đểu hàng nhái thôi.

Với cách phối duy nhất đen trắng, lưỡi trai phía trước gập cong rất điệu, chất liệu vải mềm tay, và kiểu thiết kế chẳng thể đơn giản hơn được nữa. Sự đời thử thách thiệt éo le, khoác thêm thứ gì lên người đã mệt thêm nhọc, giờ còn phải của nợ tiếng tăm e quá đau thương. Lặng thầm hỏi Google, ra y chang hình mẫu độc chiêu khó đụng; giá bán ở xứ Việt mấy trăm ngàn hiện đang thời thượng (thiệt tình khai nhanh là bà chị bán đồ bành cạnh chợ vui tính chẳng quá xa chỗ ở nhìn nhau hỉ hả rồi nhẹ hô ’em ơi chị để ba mươi ngàn’, rồi người hoan hỉ chẳng kém lúc thực nhận 28.000VND vì đó là toàn bộ số bạc lẻ tôi có nơi cái kẹp tiền gọn gàng).

Không nhớ được lần cuối cùng mình đội mũ… Gần lắm thì cũng phải hơn 14 năm rồi, do quãng dài miên man trú thân ngoài Hanoi liên tục, đầu trần cứ lơ ngơ vô tư phơi cùng thời gian quá ngọ. Bao nhiêu lần sóng dập đất bồi hồ Tây da diết, ê chề thủy triều lên xuống sông Hồng ì ạch, mấy độ hồ Văn tại Văn Miêu lừng lẫy ỡm ờ dự định thay nước thì chừng ấy đận mưa to nắng quái cũng kiên định lập trường để mặc tóc tai thổi thiếu định hướng theo cùng gió ngàn bay.

… Phần khó khăn nhât trong thiền minh sát (insight meditation) là nhận ra tâm trí mình luôn luôn chống kháng; bằng không, nó sợ cóc thể tồn tại nổi. Nếu mình nhìn, chống kháng bằng một cái sự trông, một chiều- nhìn, một cảm- giác- nhìn, một cảm- nhận- nhìn; nếu mình nghe, ngửi, nếm, chạm… thảy đều thế hết. Và đặc biệt, tinh tế nhất: nếu mình ‘nghĩ’ thì luôn sẵn đấy một chống kháng ngay lập tức, ở- đây- và- bây- giờ hao tốn năng lượng khôn xiết. Tất cả trong một khoảnh khắc, khoảnh khắc nối khoảnh khắc, mê mệt.

Gì mang nghĩa ‘một sự chống kháng’ đây?

Như này, mình nhìn vào màn hình máy tính hoặc một bài báo. Một sự liên tiếp của nhìn, nhìn, nhìn (các con chữ), nghe nghe nghe (âm thanh bao quanh) và nghĩ nghĩ nghĩ (các tư tưởng, lập luận trong văn bản) được khai triển với một tốc độ sửng sốt và lực lượng hối thúc bất ngờ. Chúng giục giã gì vậy? Chúng giục mình ‘là’ chúng. Những gì ta sở hữu sở hữu ta, những gì ta nắm bắt nắm bắt ta. Giờ nhé, mình có thể mắc lỗi lầm ‘đói khát’ một số cảm xúc hoặc ham muốn dạng ‘Tôi thích văn bản này’ hay thậm chí khủng khiếp ‘Tôi ghét văn bản này’.

Nghe hay ho thật, cơ mà đấy không phải là những gì Đức Phật trỏ khi nhắc tới đói khát trong bối cảnh thế. Những chuỗi suy tư đã ngụ sẵn nhiều nhiều khoảnh khắc cá nhân được kết nối với nhau bởi một nỗi niềm khát khao tham lam vô độ vì đời sống, vì tồn còn, vì tiếp diễn; một nỗi khát thèm hiện hữu, nó không mang nghĩa nối kết các cuộc đời để tái sinh.  Mình không nhất thiết phải nhớ bao nhiêu kiếp dĩ vãng đã qua hoặc nhìn tới tương lai mù khơi đặng thấu hiểu lời Phật dạy.

Không, sửng sốt tột độ khi ta nhìn sát lại nơi mình: rất trực tiếp ngay dưới mũi, trong đôi mắt, vào lỗ tai, giữa vô vàn ý nghĩ. Từng thứ và mỗi một khoảnh khắc. Nó sát gần tới mức mình không thể nhìn thấy nó. Bởi vì diễn tiến, hiện diện quá nhanh, và chẳng hề có con đường thông thường nào để ‘thấy’ và ‘làm chứng trực tiếp’ những gì đang diễn ra dưới cánh mũi này cả. Nữa nhé, để ‘sống’ tâm trí mình cần nhóm hội và ghi nhận rất nhiều nhiều ở cái nơi vốn chỉ là các bong bóng nổ bôm bốp có mặt rồi biến mất. Làm cách nào, mình nghĩ, mình có thể bước đi, nếu quả thật mình đã từng thế rồi…

Giờ, còn nhớ buồn cười chứ, cái mũ lưỡi trai sành điệu N & Y xoắn bện phụ thuộc và khát thèm không ít người muốn tậu. Liệu mình có thể đập bẹp, uốn phẳng và đơn giản gọi chúng là ‘các phiền não tinh thần’ (defilements), hoặc các cảm xúc giời ơi đất hỡi. E chúng ta còn đề cập đến chúng chi tiết rõ ràng, song chắc hẳn cần đặt trong bối cảnh của đạo đức và khai tâm vỡ vạc những gì bấy lâu mù tịt…

Cùng nhau chung đụng phận này

Kêu gọi ‘đừng thương người’ không những bất nhẫn mà còn đích thị thể hiện thái độ đáp ứng thiếu trách nhiệm cũng như ít nhiều xiển dương cho lựa chọn vô cảm: chối bỏ nhu cầu yêu thương của chính mình và của những người xung quanh. Cần thể hiện đúng đắn và thấm lòng từ bi đối với người ăn xin, vì ‘ăn mày là ai; ăn mày là ta… đói cơm rách áo hóa ra ăn mày”.

Tùy hoàn cảnh sống và trải nghiệm cá nhân, đa phần chúng ta ái ngại, thường né tránh một số đối tượng nào đó chí ít vì bản thân cảm thấy tuyệt vọng hoặc chẳng biết phải làm gì mới phải. Trong tâm trạng chân thật, đều khá dễ nảy sinh cảm giác không thoải mái lắm khi đối diện, nhìn thấy và/ hoặc ứng xử với người ăn xin.

Gọi ai đó là ‘ăn xin’ để trỏ người xin tiền hoặc thức ăn nhằm đảm bảo nhu cầu sống còn. Trong các thành phố lớn, ở nơi công cộng, người ăn xin thường sống vạ vật đầu đường xó chợ, góc phố, trước cửa nhà đóng chặt về đêm.

Thực tế, dù biết họ thật đáng xót thương, song chúng ta lại không biết cách tốt nhất để thể hiện lòng từ bi sâu xa trước cảnh ngộ của đồng loại. Chúng ta nên đối xử như nào đối với người ăn xin và những ai trải qua đời sống lang thang, không chốn nương thân?

Dưới đây là vài ba chỉ dẫn cơ bản mong được lưu tâm.

1. Chào hỏi

Tuy khó thừa nhận song sự thật là hầu hết chúng ta thậm chí không nhìn người ăn xin như một con người. Chúng ta đã bị điều kiện hóa về thái độ thiếu tôn trọng và chẳng thèm quan tâm tới người ăn xin tình cờ bắt gặp đến độ mà các chất hóa sinh trong não bộ chúng ta không hề đáp ứng với họ như một con người đích thực.

Đây đó, bạo lực hướng tới người ăn xin và kẻ vô gia cư tiếp tục âm thầm gia tăng. Sau khi đã đặt câu hỏi chất vấn bản thân với thái độ khiêm cung một cách nghiêm trang thì thử tiếp xúc mắt đơn giản rồi mỉm cười với một người đang vạ vật trên đường. Nhờ nỗ lực tiến hành cử chỉ thân thiện như thế, chúng ta sẽ nhận ra rằng lý do để lòng mình nảy sinh cảm giác khó chịu lúc bắt gặp người ăn xin và kẻ vô gia cư là vì họ nhắc nhở chúng ta về những đặc quyền và lắm thứ lợi lạc mình đang được thụ hưởng. Mình không phải ngủ ngoài đường, không phải ngửa tay xin tiền ai đó để mua được bữa ăn ấm bụng.

Vấn đề là đặc ân mình được thụ hưởng không quan trọng hơn nhân tính ở người ăn xin. Nhìn vào mắt họ, gật đầu chào, mỉm cười ý nhị, chúc một ngày may mắn và làm bất kỳ điều chi đối với một đồng loại.

2. Trao tặng (nếu mình có thể)

Người ta đi ăn xin vì có lý do. Bất luận họ đã hành xử ra sao trước đây, hiện tại họ không đáp ứng nổi các nhu cầu sống căn bản như ăn, mặc, chỗ ngủ…

Trong khi truyền thông đưa tin về một số câu chuyện giả danh, lợi dụng lòng tốt để trục lợi cá nhân, thậm chí hình thành cả ‘công nghệ ăn mày’ thì đấy chỉ là mảng xám không đại diện cho đa số người đang chịu đựng bệnh tật, đói rét ở ngoài kia, trên đường phố. Đừng để một thiểu số kẻ dối trá lừa bịp ngăn chặn chúng ta trao tặng biểu hiện thương yêu cho rất nhiều người đang rất cần trợ giúp hàng ngày.

Nhiều người ngần ngại cho tiền vì sợ người ăn xin sẽ dùng vào việc ăn chơi, hút chích, bài bạc,… Nỗi sợ ấy là thái quá vì theo một nghiên cứu công bố tại San Francisco (Hoa Kỳ) vào tháng 3.2013, 94% người được hỏi cho biết họ dùng số tiền xin được cho việc mua thức ăn; chưa tới một nửa số người được hỏi tiêu vào ma túy hoặc rượu bia. Khi trao tiền hoặc thức ăn trực tiếp cho những người này, chúng ta đang trao quyền cho họ để đưa ra lựa chọn, và mình phải tin tưởng rằng tự họ đưa ra được lựa chọn tốt nhất trong hoàn cảnh sống khốn cùng như thế.

Có rất nhiều nhu yếu phẩm và dịch vụ khác mà người ăn xin và kẻ vô gia cư cần đến, dù các tổ chức và cơ quan chức năng đã trợ giúp không ít. Nếu mình vẫn không muốn cho tiền thì thử hỏi trực tiếp họ cần gì để xem mình có thể đáp ứng được không…

3. Dấn thân hoạt động từ thiện

Vậy là mình đã vượt qua não trạng hạ thấp nhân phẩm con người, và cũng đem lại cho một số người cảm giác được an ủi và no ấm trong ngắn hạn. Vậy làm sao dấn bước sâu xa hơn nữa?

Làm từ thiện. Tham gia các tổ chức ở ngay địa phương đang sinh sống để ngăn chặn và làm tiêu trừ hiện tượng ăn xin là cách thể hiện lớn lao cả cho cộng đồng nói chung cũng như với bản thân người ăn xin. Hỏi các tổ chức khi nào và điều họ cần; vận dụng tài nghệ xoay sở và kỹ năng riêng có của bản thân để trợ giúp các tổ chức này. Với từng vị trí và công việc, hãy tham gia giáo dục cộng đồng về các nguyên nhân dẫn đến ăn xin cũng như không ngừng nỗ lực tìm kiếm các giải pháp để làm trong sạch và lành mạnh hóa môi trường xã hội.

… Đọc loat bài cùng chủ đề lòng lại tự nhủ lòng: tay nâng bát cơm, nhớ công của bao người sẻ chia, giúp đỡ không ngừng để cho mình cơ hội sống qua cơn khốn khó mỗi ngày. Và vì muốn thành đạo nghiệp nên mới thọ nhận thức ăn này.

Nhắn (66): Một mùa Xuân lại gần để nhân quần yêu thương mãi…

Danh sắc còn trên vô thường rất khẽ, ngồi yên an thật mới đón chào xuân.
Danh sắc còn trên vô thường rất khẽ, ngồi yên an thở nhẹ đón chào xuân.

Tất niên Giáp Ngọ bó sát mặt, ngựa vẫn chồn chân, tẩy trần bốn phương chưa chứng đắc;
Khai xuân Ất Mùi nùi sừng chắc, dê khéo cần lao, tạo hứng chúng sinh thành sự nghiệp.

#########

Năm mới Ất Mùi vừa sang

tặng nhau hiện diện đàng hoàng tâm- thân;

đào hồng nương ánh thanh tân

tháng ngày bình thản tri ân người đời…

J. Soi (32): Ngốn rất nhiều rồi bất chợt ăn năn…

Khi mình mê thích ăn uống, nhậu nhẹt quá trời luôn rồi, và giờ thì bạn sẽ vừa nhìn mặt vừa tự hỏi thẽ thọt rằng thế tôi nên ngừng ăn uống để không bị dính mắc vào thực phẩm à? Nếu đúng vậy, có họa mà điên khùng!

Vâng, hết sức rõ ràng là ta cần áo quần, thực phẩm, thuốc men và nhà ở; là tạo vật xã hội, chúng mình cần có bà con, bạn bè. Một mối quan hệ lành mạnh- thoát khỏi ràng buộc- với tất cả những thứ ấy thật quan trọng.

Gắn bó là thứ bị từ bỏ, bởi vì cảm xúc đấy là dấu chỉ rắc rối. Tuy vậy, lắm khi quá chừng khó khăn để từ bỏ sự đeo bám với những gì mình gắn chặt vô cùng quen thuộc lâu nay rồi, vì tâm trí ta không hề được huấn luyện theo những cách thức khác trong mối quan hệ với những thứ đồ nêu trên.

Từ bỏ những thứ đồ kia vốn làm nảy sinh sự gắn bó nghĩa là dành không gian và tạo khoảng cách với chúng đủ để sự gắn bó, dính mắc í không xòe ra và phủ trùm lên ta. Khi tiến hành, ta nhận ra các đồ vật quá thân thiết, sát sườn khiến mình nghĩ sao mà sống thiếu được, thực tế mình có thể sống ổn thỏa và tốt lành mà cóc cần có chúng. Thực tế, tâm trí chúng ta càng yên bình hơn khi vượt thoát gắn bó, dính mắc và đói khát, cũng như những lo lắng và sợ hãi khởi sinh do gắn bó với các thứ ngoại thân. Thậm chí, khi nhận ra mình dùng các nguồn lực không công bằng, khi cảm thấy mối tương tác qua lại với các sinh thể khác thì những hiểu biết này sẽ tác động tới suy nghĩ của bản thân, tỷ dụ sẽ gắng dùng phương tiện giao thông công cộng để bảo vệ môi trường… hoặc có thể dừng lại tự hỏi bản thân có cần có nó trước thôi thúc sở hữu một món đồ…

Khi hiểu biết rằng càng nuông chiều đói khát càng tăng, chia sẻ nguồn lực chung không công bằng thì càng dễ tạo nên đau khổ cho người khác và kẻ thù cho chính bản thân ta…; tất thảy, tác động mãnh liệt đến đời sống của mình. Ước ao thay đổi lối sống. Dĩ nhiên, không hàm ý phải tạo hiệu ứng thay đổi to lớn ngay tức khắc liền; dễ dàng hơn nếu bắt đầu thừ những thay đổi nhỏ nhặt và tuần tự cải thiện, nâng cao… Nhờ thực hành, luyện tập chúng ta sẽ hiểu biết, thông qua trải nghiệm riêng có, tính đơn giản đem lại nhiều yên an cho tâm trí.

Hic, dĩ nhiên, vẫn còn đó câu hỏi to đùng đầy thách thức: nhẽ nào tôi sinh ra chỉ để suốt đời lo đi giải quyết những vụ việc, vấn đề nảy sinh theo năm tháng?

Uyên áo chuyện y phục

"Y phục xứng kỳ đức." Kỳ thực chẳng đặng đừng...
“Y phục xứng kỳ đức.” Sự thực chẳng đặng đừng…

Tình cờ làm thao tác nhóm mấy vụ này đặt cạnh nhau đã thấy ra ngay áo quần không thuần túy là đồ mặc che thân; bởi đích thị, ta là một văn hóa chứ không phải ta là một (bộ đồ) y phục.

Đó là vụ học sinh trường làng may veston giống phim Hàn; ngoặt sang các ni cô “thay áo nâu sồng mặc quân phục” để biểu diễn văn nghệ trong “Ngày hội Nữ tu”; và ông nghị Dương Trung Quốc đề nghị mặc quần soóc đi làm (cập nhật tin hôm nay).

Dĩ nhiên, đọc ba câu chuyện trên, người để tâm truy tầm kiến thức chút tất dễ liên tưởng ngay tới câu tuyên xưng mang tinh thần Nho gia nổi tiếng xưa nay “y phục xứng kỳ đức” (nghịch ngợm, hỏi Google ra vài kết quả thú vị dính đến cả Ngọc Trinhquan chức các cấp).

Y phục có thể tỏ lộ một vài sự kiện thú vị về chuyện mình là ai và cách thức mình muốn người khác nhìn nhận mình. Người ghét y phục có thể phát hiện thấy họ khá trẻ con hoặc ngớ ngẩn, hoặc cái gì tương tự. Thực tế, đơn giản là họ có thể cảm thấy ngượng ngập do bộc lộ bản thân ra ngoài, hoặc có thể là nghĩ quá mức về toàn bộ tiến trình (ví dụ, người lớn tuổi tham gia thể thao dưới nước).

Khả năng, họ nhìn áo quần như dạng test phóng chiếu hoặc sự thấu hiểu với những ham muốn và nỗi sợ hãi vô thức của họ. Chẳng hạn, trong dịp thoải mái hóa trang như lễ hội Halloween chẳng hạn, mặc đồ kiểu Siêu nhân hàm ý một cảm giác mạnh mẽ của sự không tương xứng hoặc ngầm chỉ sự đối lập: một hình ảnh bản thân phô trương quá mức. Họ không thích tỏ lộ bất kỳ bí mật nào thuộc nhân cách trước đám đông xa lạ.

Ai đó ghét các bộ áo quần không đích thị ghét các bộ áo quần; họ chỉ cảm thấy rằng đồ họ mặc sẽ không bao giờ đạt tới ngưỡng đòi hỏi của sự thi thố, cạnh tranh. Một số người tìm mọi cơ hội để diện bảnh, ngay cả khi chẳng vào mùa lễ hội. Một số khác thì tìm bất kỳ cơ hội để duyệt binh hoặc đi cùng bạn bè, bằng hữu tới các địa điểm trình diễn, nhà hát; không lên sân khấu đâu có sao, họ cũng diện bảnh và tạo tư thế hơi bị ấn tượng, đặc biệt.

Cơ chừng khá ít ỏi các nghiên cứu về mối tương quan giữa nhân cách và lối phục trang, ăn mặc. Đồ rằng với ai đó nếu việc mặc y phục dần trở nên tự nhiên với bản thân thì khả năng họ có điểm số cao trên chiều kích nhân cách thuộc dạng “Cởi mở với kinh nghiệm” (OE), hàm ý họ thích vui sướng với huyễn tưởng, chơi đùa, và thi thoảng đôi khi còn lòe loẹt nữa.

Bất kể thái độ về y phục thế nào, mình đều có thể sử dụng ý tưởng ăn mặc bảnh bao như cách khám phá những gì ẩn bên dưới mặt nạ riêng, hoặc điều mà Jung gọi là “persona”.

Ăn mặc với đời sống bình thường, hàng ngày phản ánh nhiều lối cách của hình ảnh bản thân. .. Ở mức độ nào đó, chúng ta biết rằng dù tốt hay tệ, chúng ta đánh giá và được/ bị đánh giá bởi những nét vẻ ngoại diện hướng ra ngoài này.

Trong những dịp đòi hỏi mặc lễ phục (tỷ dụ, thưởng lãm phong cách của ông Cụ), nếu muốn cảm thấy thoải mái và thư thái như với những hoàn cảnh bình thường khác, hãy đảm bảo chắc chắn mình đang mặc thứ gì đó thực sự gắn khít, sát hợp với hình ảnh nội tại của chính bản thân (một môn thể thao ưa thích, bài hát, bức tranh, sở thích, hoặc nhân vật lịch sử). Sử dụng nó như phép thử tiêu chuẩn và khởi lên từ đó.

Mình đâu nhất thiết phải thắng giải cho bộ đồ sáng tạo nhất. Song nếu mình có thể chỉ ra khía cạnh bản thân theo cách ta muốn nhìn nhận chính mình thế thì thừa khả năng cho mỗi người chuyển tải một sự đủ đầy, như ý với vô vàn cơ hội:

  1. Lục tủ quần áo và tìm xem bộ đồ nào mình ưng ý, ưa thích nhất.
  2. Nghĩ về ai đó mình ngưỡng mộ như là nền tảng cho việc mặc đồ.
  3. Tuân theo các giới hạn, phạm vi của thẩm mỹ tốt.
  4. Việc mặc đồ phản ánh các sở thích của bản thân.
  5. Nhớ rằng đôi khi những người khác cũng ngượng ngập đâu kém.

Hôm nay, nhân mùa Vu Lan, tôi nhớ tới lễ chúng Tăng tự tứ, dâng y đồng thời chẳng quên ghi nhận về bị cáo mặc đồ “đồng phục”. Vâng, thiên hạ chẳng ví von rằng thánh nhân nào cũng có quá khứ và tội đồ nào cũng có tương lai.

Nhìn chung, quả thật uyên áo chuyện y phục; bởi biểu đạt chính bản thân thông qua một bộ áo quần có thể chào mời một tốc độ thay đổi nào đó từ sự thiết lập mới đầu hết sức bình thường thôi.

Nhắn (16): Đầy yêu

Xưa nay, cõi người khổ đau vốn đong đầy nước mắt,

những ngọn nến vừa thắp sẵn trong lòng đã hiện lên đầy ắp lời nguyện cầu bình an chẳng bao giờ lạnh tắt;

hôm qua thôi, khi máy bay chới với hạ độ cao, nghiêng mình lướt vật vờ qua những đám mây rào chói đầy hy vọng lửng lơ rồi bất ngờ chạm đất,

cả người anh- lần đầu tiên- mới tạm thời thấm thật đầy em thân mật.

Chừng hơn ba mươi phút thôi

Sau những đợi chờ mơ hồ lẫn vẻ lơ là mỏi mệt rõ rệt, cơn mưa tháng Sáu đã đến.

Nghe cả tiếng mưa rơi, ngửi thấy mùi nồng hăng hắc, nhìn trông nước xối xả hắt xuống ầm ì mà chẳng hề suy nghĩ gì hết ngoài việc thở ra hít vào đầy đủ được chăng?

Đường xa ướt mưa… Việc mình tích hợp với thời tiết, đất trời có thể làm thay đổi mọi thứ; chí ít vì những giải pháp của thị trường luôn cần phải hướng tới các vấn đề thuộc môi trường. Tình hình là hiện vẫn có không ít người còn chưa nghĩ tới hay sẵn sàng lập kế hoạch.

Nào ai mong đợi những trận bão lũ, lốc xoáy, hay cơn điên dại quăng quật đủ làm tê liệt mọi hệ thống đường sá, giao thông, liên lạc. Ánh sáng mang mưa đến. Song đời sống của điện hạt nhân thì dài lâu. Những hạt mưa ngay trong cánh rừng già nhiệt đới cũng bị phủ bởi lớp màng do ảnh hưởng của động đất

Chẳng duy trì nổi mãi những hứng thú ngây thơ háo hức ngắm mưa rơi, do bởi mớ bùng nhùng giữa nhân quả và tương quan bao bọc.

Mình có thể tiêu trọn thời gian cùng tâm trí để nỗ lực cải thiện chất lượng phục vụ, hoặc đơn giản chỉ là quan tâm tới người khác, thân chủ. Quan tâm trải qua một tiến trình dài, đòi hỏi đối xử với một người dưng hoặc cảnh huống bất ngờ như khách hàng tiềm năng hơn là như kẻ chọc phá, nổi giận, hay bất xứng.

Cơ chừng, các công cụ đã và sẽ kiên trì thách thức, đặng tìm cách đương đầu với sự thấu hiểu nội tâm– khi mưa cứ tiếp tục rơi…

Bạt: Bên trên đã được viết xong lúc nặng hạt nhất, nước ngập đường; tiếc là, mạng đột ngột mất nên giờ mới xuất hiện.

Ăn chay: làm sao bán cho đối tượng không muốn mua?

Đang dở bữa trưa thì bạn gọi điện mời tới quán cơm chay.

Thiệt tội nghiệp, Mồng Một vào ngày cuối tuần mà khách tới nhà hàng thưa thớt, chưa đủ chục. Cô bạn nhận xét, cách bố trí phòng ốc tầng lầu, bàn ăn và trang trí tường nhà không hợp lý lắm.

Nhằm trêu chọc ý kiến rằng ăn chay đang thành phong trào ở Hà Nội, tôi bèn láu lỉnh hỏi ngay cậu thanh niên khỏe mạnh ngồi riêng ra bên cạnh. Chàng này khẳng khái lập tức rằng mình không thuộc diện đấy.

Dĩ nhiên, tôi đoán bạn trẻ ấy khó trả lời khác với câu đặt để cố tình ‘có/ không’. Trao đổi vui vui thêm vài ý nữa, quả đúng chàng đi ăn ngẫu nhiên, không trường trai và mới khởi sự tập thói quen dùng chế độ thực phẩm chay từ tháng Tám năm ngoài do bởi ngưỡng mộ một vị tăng tuổi nhỏ đức lớn nào đó.

Nhân rảnh rỗi, tôi chia sẻ nỗi ân hận ít nhiều vì từng khiến con một chủ quán cơm chay ở Đà Nẵng “phá giới” ăn chút xíu mặn do mời tôi đi nhậu, vì cậu í muốn biết có gì ngon lành mà tôi không tiếp tục dùng đồ chay nữa.

Thực lòng thì chính lý do di chuyển khá thường xuyên và tiếp xúc nhiều người thuộc diện tương đối phức tạp nên sẽ trở thành gánh nặng hồi đó khó giải quyết nổi cho tôi, nếu tự mình đem theo thức ăn sẵn khi cần dùng bữa, thù tạc.

Tuy vậy, mỗi lần nghĩ tới những dòng nước mắt đáng tiếc cậu í khóc chân thành càng giúp tôi thức nhận sâu sắc hơn về tính tương thuộc, và nhắc nhở mình phải hết sức cẩn thận với kỳ vọng lẫn ảnh hưởng của bản thân tới tha nhân.

Trần gian vô thường… Đứng trên cao nhìn xuống sân tennis thấy các tay chơi cầm vợt hào hứng gần nhà hàng này, tôi chợt liên kết ý tưởng của một guru tiếp thị. Ừ, làm sao bán cho đối tượng không muốn mua đồ chay đây?

Rõ ràng đây không thuần túy chỉ là câu chuyện đề nghị nên từ bỏ thịt thà hay cần vun bồi từ tâm.

Đúng là không thể đơn giản chào mời rằng “đồ ăn chúng tôi ngon hơn đồ ăn kia”.

Nếu họ nghĩ họ gặp vấn đề giải quyết được thì họ đã xử lý rồi; thậm chí, họ còn có vẻ thích nghiêng theo hướng nêu ra tuyên bố mới về vấn đề của mình và cả tuyên bố mới về giải pháp.

Song, liệu có thể giúp họ tạo một quyết định mới dễ dàng hơn dựa trên thông tin mới?

Bạn đọc có cao kiến gì hơn chăng, chứ hiện tôi thấy hơi bí rị cái đầu…

Chào buổi sáng (69): Mất phương hướng, sai lệch đường

Chào buổi sáng! Ngày đầu tháng Hai, hy vọng thiên hạ sẽ kết thúc kiểu tính đếm Mồng ngầm tự cho phép mình tiếp tục ăn chơi nhảy múa. Đã đến lúc phải lăn tăn, cân nhắc nếu cứ quá cố cố quá kéo dài một khoảng bao la trải dài rộng khắp để du Xuân dây dưa tít mù thêm nữa. Bởi thói quen văn hóa cố hữu xem chừng khiến cộng đồng Việt dần chìm sâu mê mải với sự mù mờ, mất khả năng định hướng đặt để mục tiêu và phát triển bền vững…

Trong ngôn ngữ Kuuh Thaayorre của thổ dân Úc, tịnh chẳng có từ chỉ không gian liên quan nhau (ví dụ, “trái”, “phải”, …) mà họ dùng duy nhất các từ chỉ phương hướng tuyệt đối cốt yếu mà thôi (ví dụ, “Nam”, “Bắc”, …). Đặt ai đó chúng ta đây vào phòng tối và đề nghị anh/ chị ta xác định hướng Nam chẳng hạn, e là người í sẽ bị lạc lối tức thì– đối tượng hầu như thiếu khả năng xác định một hướng độc lập với chính mình (do thường định hướng xung quanh bản thân); trái ngược hẳn, bảo một đứa bé 5 tuổi người Pormpuraawan hướng Đông ở đâu thì nó sẽ định hướng chính xác ngay tắp lự. Với cộng đồng dân cư này, khi chào hỏi “Bác đi đâu đấy?” thì câu đáp ứng thích hợp nhất dễ nương theo như là “Một đoạn đường dài nhắm hướng Tây Nam – Nam”. Như thế, mọi thứ trong đời sống của họ gắn chặt với hiểu biết về quan hệ của nó với điều gì đó khác. Minh họa trên sách báo, hiểu biết về thời gian, nơi chốn họ ở trên thế giới. Và định hướng đó mang ý nghĩa rằng, họ không ngừng nhận ra môi trường bao bọc xung quanh, phương hướng của họ, đường đi của họ.

Xem ra, đây là thứ  ẩn dụ khá hay về “mục đích”, đặc biệt là mục đích nghề nghiệp. “Làm việc” đích thị là điều gì đó tôi làm. Nó là một hành động. Và như hướng trái và phải, nó phụ thuộc toàn bộ vào tôi. Công việc thật cơ bản là những gì tôi đang tiến hành bây giờ, song nó không định hướng hoặc chỉ cho tôi nơi chốn trên thế giới.  Mục đích thì tựa phương hướng cơ bản; nó không phụ thuộc vào tôi, không thay đổi khi tôi thay đổi, là bất di bất dịch– xoay quanh những gì tôi phải tự mình định hướng… Vậy nên, thảng hoặc chúng ta cũng đáng giật thột tự hỏi, mình có đang mất phương hướng, sai lệch đường?

Chào buổi sáng (56): ‘Tùy’: thiếu một chữ ‘tùy’

Chào buổi sáng! Nắng đã sáng bừng lên, dự báo Nalgae đang hướng về biển Đông và cơn áp thấp do cơn bão trước đó suy yếu thành cũng đã mất tăm dạng để nhường chỗ cho bầu trời xanh trong.

Tuy thế, cơn cớ ám ảnh chi mà đời sống hiện đại dồi dào, thuận tiện và nhanh chóng thế vẫn cần thêm một cái gì đấy để cảm thấy đủ đầy thứ cốt yếu nhất: yên vui, an lành. Chị em não nề giữa chập chờn giấc mộng lớn lao ngõ hầu mong đợi hôn nhân mãn nguyện; mày râu chen chân chật chội, cố sức lấy lòng, gắng hết mình cạnh tranh trước nguyên lý trêu ngươi ‘phần đông  bạn bè có nhiều bạn bè hơn ta‘; giải thưởng IgNobel vinh danh sự lần lữa (procrastination)– khuyến cáo không nên ưu tiên làm việc quan trọng nhất– càng phơi bày niềm khốn khổ của thiên hạ đương thời; sao chẳng tránh thoát nổi tâm trạng chán chường tuốt tuột, thở dài đúng là chỉ biết thở dài thôi nghe bi hài khôn bút mực nào tả xiết…

Nhờ năng lượng mặt trời kia mà ta ấm áp hơn lên; sự hiện diện của cành mai nọ khiến đêm trăng trở thành bâng khuâng, lung linh hẳn; nhu cầu ăn- mặc- ở- đi lại bình thường thế có cần chi nâng cấp, đòi hỏi tô bồi cho thêm phần sang trọng rồi ra rốt cục phiền muộn, vội vàng, ân hận… ‘Tùy‘: thiếu một thái độ tự nhiên nhi nhiên, sống chết vì người khác cho cuộc đời cùng tháng năm này vốn giản đơn tự tính càng đáng giá vô vàn của cơ may được kiếp làm người.