Khi người vẫn ưa thích và chưa chán sống ở phố thị…

Dịp thành phố quê nhà kỷ niệm ngày giải phóng trôi qua lâu rồi, chắc giờ này nguồn nhiệt hứng khởi hừng hực đã vơi giảm ít nhiều. Đọng lại dấu ấn đô thị chắc là mấy từ trỏ việc làm cụ thể nay mai: phía Tây (mở rộng), sông Cổ Cò (nạo vét để du lịch đường thuỷ vào Hội An), Hoà Vang (phát triển).

Thành phố đáng sống hẳn là thành phố đảm bảo các chất lượng sống khá cao. Cả trên bình diện quốc gia, ảnh hưởng của văn hoá và xã hội lên sức khoẻ tâm trí vẫn còn là đề tài mông lung. Cần biết, tuy xã hội đặt để các quy tắc ứng xử chung song không phải mọi kỳ vọng của xã hội đều thuộc lĩnh vực đạo đức (morality); chúng ta vì thế, cần một cách thức độc lập trong việc lượng giá các tục ước (convention) nào là luân lý (ethics) và cái gì thì không. Do luân lý độc lập với các giáo lý nên nó độc lập với các tục ước xã hội. Và thường thì có 3 nơi hồi quy hành vi xã hội: cá nhân, các tục ước xã hội, và đạo đức.

Vào thời điểm mà các thành phố, trong đó có Đà Nẵng, chuẩn bị sẽ đi vào sự trải nghiệm tăng trưởng theo cấp số nhân, cùng với dân số vọt cao thì càng phải biết thấu đáo ảnh hưởng của môi trường đô thị tới hạnh phúc cùng sức khoẻ ra sao.

Ghê ta.

… Mấy đoạn trên khởi thảo đã hơn nửa năm mà giờ bài còn dang dở. Tối nay định vội vàng hoàn thành chỉ như là cách để tránh rét lúc xa nhà.

Điều đích thực là vấn đề

Kể cũng ngộ, mình có thể cảm thấy cần làm việc chuyên cần hơn đặng hoàn thành mục tiêu; các cảm nhận về tính quả quyết cơ chừng dễ là kết cục nảy sinh do trạng thái mất an toàn, và mình phát hiện bản thân bù trừ quá mức với bất kỳ thiếu hụt nội tâm nào.

Đây sẽ là thời điểm tốt để kiểm tra các mục tiêu cuộc đời nhờ nhìn vào bên trong. Tưởng tượng chính mình trong tương lai, vào giai đoạn cuối. Thử gắng nghĩ xem đâu sẽ đích thực là vấn đề, những gì mình muốn thành tựu. Và thú vị, mình nhận thấy những thứ như tính cách, từ bi, và rộng lượng sẽ ngày càng mang nhiều ý nghĩa với bản thân hơn hẳn, so với những thành tựu trong công việc.

Nghĩ về những điều ấy nhờ hiển thị hóa mình vốn sở hữu và cách thức khiến mình trở thành một con người toàn diện và đủ đầy đúng như mình vốn thế! Tự hỏi chính mình đích thực cần những gì để việc thực hiện hoàn mãn, tự dưng sẽ nhận ra mình đã sẵn có mọi thứ rồi.

Nhắm vào những gì thực sự quan trọng là phương thức tốt để ý thức một đời sống hoàn mãn đích thị ra sao, cũng dễ dàng để bắt chụp thành công trong công việc hàng ngày. Chúng ta sẽ cảm thấy một sự thăng tiến hoặc niềm tự hào to lớn khiến mình cảm thấy hoàn hảo.

Dù sự thỏa mãn sâu xa đến từ bên trong, khi chúng ta nghĩ về chuyện mình là ai và làm thế nào mình làm phong nhiêu hơn đời sống những người xung quanh, sự bất định của chúng ta chợt bị buông xả, rời xa và biến mất tăm dạng. Làm việc nghiêm túc, bài bản và chăm chỉ với điều đích thực là vấn đề, mình sẽ nhận ra một cảm nhận tự tin vững chắc hơn về chính bản thân mình.

Ước muốn thành công, lòng tự tin và sự tôn trọng bản thân

Thật ngộ nghĩnh, vì rất nhiều khi chúng ta khao khát thành công ghê gớm song lại không chịu đựng nổi cảm giác thất bại, hụt hẫng lúc chẳng đạt điều mong ước.

Vẫn biết, các chìa khóa tuyệt hảo nên có là quá trình chuẩn bị, thể hiện và lượng giá.

Tỷ như, thiên hạ khuyến cáo nên tập tành thử đến ít nhất ba lần với các bài trình bày quan trọng, mà phải nói to lên thành lời cơ; chưa kể, cần phải kèm theo trong sự chuẩn bị này cả hai đến ba mục tiêu cá nhân mình muốn đạt được, mong mỏi trải nghiệm khi trình bày nữa (các mục tiêu ấy khác biệt hoàn toàn với nội dung thông điệp muốn truyền tải qua bài trình bày).

Và nếu sự chuẩn bị đúng đắn thì hệ quả kéo theo sẽ là việc thể hiện ổn thỏa, đảm bảo tự tin xuyên suốt lúc đứng trình bày; nếu không thế, sự tự tin quá dễ lung lay và sớm biến mất (những công cụ nhắc nhở như tờ ghi chú, sổ tay, PDAs, v.v… giúp tạo cảm giác tập trung và trạng thái tiếp đất vững vàng khi trình bày).

Kết thúc rồi, hãy tự cho mình điểm theo thang bậc 1-10 về các mục tiêu riêng tư và các bài học rút ra được. Cần thiết có nhật ký ghi lại tiến trình thay đổi, tiến bộ và học hỏi liên quan đến công việc này.

… Cho dẫu không có gì sai trái khi kiếm tìm thành công thì những ai trình bày ngon lành hơn hẳn bao người cũng có thể kiếm tìm thành công với những lý do lầm lạc. Ngoài khởi tạo kế hoạch và mục tiêu để thành công, người giỏi giang cơ chừng còn phải hiểu biết tại sao họ mưu cầu thành công. Người tự ý thức hiểu động cơ tại sao họ hành động thế; nếu không hiểu động cơ thành công, khá dễ dẫn đến hỏng hóc, đổ vỡ sau khi ta đạt được nó.

Mình cảm thấy thế nào khi thành công và thất bại?

Lý do tồi tệ nhất để thành công là cảm thấy mình đáng giá như một con người. Nếu mình phải đạt được thành công nhằm cảm thấy tốt về bản thân, sự tự tôn (self-esteem) sẽ luôn luôn gắn chặt với các sự kiện bên ngoài. Một cách để xem liệu mình có rơi vào loại này không là kiểm tra phương thức mình cảm nhận sau khi thể hiện, nói chuyện hoặc gặp gỡ bất thành, không như ý. Vẫn ổn khi thất vọng, xét xem liệu mình thể hiện tốt hơn chăng và cảm thấy chút ít ủ dột. Song nếu mình phát hiện bản thân bàng hoàng, tức giận hoặc trầm uất cả một quãng thời gian theo sau bất mãn thì giá trị bản thân bị phụ thuộc vào thành công; đó là chuyện nguy hiểm và rất không lành mạnh chút nào.

Cũng cần để tâm xem mình có sử dụng thành công như sự đền bù?

Rất nhiều người thành đạt lèo lái mình bởi một nhu cầu đền bù cho cảm giác tri nhận họ là kẻ yếu kém. Họ có thể lớn lên trong hoàn cảnh bần hàn, đói nghèo và quyết định họ sẽ không bao giờ thiếu thốn tiền bạc lúc đi làm, khởi nghiệp. Họ có thể học tập cực nhọc ở trường và bị cho là ngu dốt, kém thông minh; kết quả, họ thề sẽ kiếm nhiều tiền gấp bội những ‘kẻ thông minh’ kia, bất chấp cách thức họ đạt tới sự thịnh vượng. Một số cảm thấy họ không mấy hấp dẫn, quyến rũ và nhất thiết ước ao cảm thấy đang thèm muốn việc trở thành nhân vật quyền lực, giàu có. Một số khác lại không hề thoải mái với hình ảnh cơ thể và rơi vào các rối loạn ăn uống khi dấn bước trên con đường tới vinh quang. Một danh sách dài các điều bất an thôi thúc không ít người thành đạt.

Vậy, đâu là sự khác biệt giữa lòng tự tin (self-confident) và sự tôn trọng bản thân? [Mong lượng thứ; tạm dừng ở đây, sẽ viết tiếp khi thuận tiện.]

@ Cập nhật, 21.11.2013: Vượt qua sự thất vọng, có một lối thoát. Mình không nhất thiết phải săn đón thành công để rồi chỉ để duy trì miên man cảm giác không thỏa mãn. Bí quyết thưởng thức thành công mà không bị nó thống trị là hiểu ra nền tảng khác biệt giữa sự tự tin và lòng tôn trọng bản thân.

Tự tin sẽ khác với những gì dựa trên thành công. Thật tự nhiên khi mang tâm trạng vui tươi hơn chút do thành công rồi (so với thất bại). Cũng ổn để cảm thấy chút xuống tinh thần sau một lần trình bày thất vọng. Song người thể hiện lành mạnh thì luôn sắp xếp ranh giới tự tin qua loa, vừa phải thôi; chẳng hạn, nếu tự tin được xếp theo thang đo 0-100 thì mình không nên là 20 sau thất vọng và 90 sau thành công.

Như đã nói, nếu mình cạnh tranh với mức độ đúng đắn, phù hợp với các năng lực của bản thân và mình chuẩn bị thật thích đáng thì tất mình có quyền cảm thấy tự tin– bất chấp thành quả ra sao. Mình không vui sướng với thất bại hay mất mát song nó không tàn phá sự tự tin ẩn bên dưới, cho dẫu mọi thứ chẳng hề diễn ra như kế hoạch dự tính.

Nếu đang trải nghiệm cả dãy dài rộng biến thể của sự tự tin dựa trên thành công hay thất bại, mình rất dễ cảm thấy bối rối và lẫn lộn ghê gớm giữa lòng tự tin và sự tôn trọng bản thân.

Tôn trọng bản thân dựa trên cách thức mình cảm thấy chính mình như một con người. Liệu mình là một người cha, người mẹ, người anh, người chị hay người bạn ra sao? Hành vi, ứng xử của mình được thúc đẩy bởi các giá trị và nguyên tắc đạo đức nào? Mình có tin vào điều gì đó lớn lao hơn chính bản thân mình?

Nếu cơ bản mình cảm thấy bản thân tốt đẹp thì sẽ không khác biệt gì lớn lắm, hay cần dựa vào thành tựu của một sự thể hiện nào đó. Nếu lòng tự tin của mình đích thị thay đổi, điều ấy hàm nghĩa mình cho sự thành tựu của bất kỳ sự thể hiện nào quyền lực để quyết định cách thức cảm thấy chính bản thân mình như một con người. Sự thành công của mình xác quyết sự tôn trọng bản thân; đấy là lý do giải thích tại sao lỗ hổng trong tâm hồn mãi chẳng bao giờ lấp đầy được. Càng thành công thì càng là cái thúc đẩy miên man để mình cảm thấy bản thân tốt đẹp hơn, mà điều ấy thì chẳng bao giờ đủ cả và thường khiến mình đuổi bắt bất kỳ phương tiện cần thiết nào.

Không có gì sai trái với ước ao cháy bỏng và việc theo đuổi, rượt bắt thành công. Sự nguy hiểm nằm ở chỗ là nhất thiết phải thành công nhằm cảm thấy bản thân tốt đẹp. Theo đuổi sự tuyệt hảo cho những lý do đúng đắn và rồi thành công sẽ đến thôi!

J. Soi (22): Giấc mơ nước Mỹ– bảo thủ, tự do; hàng xóm, lớn bé; và ước ao sống ở nơi có vỉa hè đi bộ được

Em không mơ hoang...
Em không mơ hoang…

Hôm nay, nhân kỷ niệm lần thứ 237 Quốc khánh Hoa Kỳ, thử nói chút chơi về vài thứ có liên quan đến giấc mơ vốn xuất phát từ xứ Cờ Hoa (không cố ý chính xác đề cập tới cái gọi là “American Dream“).

Dĩ nhiên, nhìn chung, phải khẳng định trước rằng mơ là trạng thái vốn hiếm khi tinh tuyền mà cứ lung tung xèng, chen lẫn cả vui lẫn buồn đủ bộ.

1. Nghiên cứu chỉ ra mối quan hệ rất thú vị giữa định hướng chính trị với sự ngủ mơ: ai cho mình theo đường lối tự do thì thường hay hồi tưởng các giấc mơ nhiều hơn kẻ theo đường lối bảo thủ; ngoài ra, nếu kẻ bảo thủ có xu hướng nằm mơ mang nội dung nhỏ nhặt thì nội dung mơ của người tự do nghiêng sang sự kỳ cục.

Khả năng hồi tưởng tốt hơn giấc mơ có liên quan với sự cởi mở trải nghiệm, và người theo đường lối chính trị tự do có xu hướng cởi mở trải nghiệm cao hơn, so với người theo đường lối bảo thủ. Sự khác biệt trong hồi tưởng giấc mơ có thể quy về sự khác biệt trong độ cởi mở giữa người tự do và người bảo thủ.

Các phát hiện trên cơ chừng xác quyết rằng người theo đường lối chính trị tự do khác biệt với người theo đường lối chính trị bảo thủ không chỉ ở các giá trị xã hội của bản thân mà họ còn nhiều khả năng tưởng tượng hơn so với người bảo thủ.

Cần nói ngay để tránh mơ mộng suốt ngày gây hại cho mình và cho người khác:  đời sống thành công khởi từ các giấc mơ lớn song thực tế; những kế hoạch và ước mơ to tát thời tuổi trẻ thật đáng giá đồng thời đừng quên tỉnh táo nhìn nhận đúng tình hình khi bước vào giai đoạn khôn lớn.

2. Cập nhật vụ sống với hàng xóm láng giềng là như này: thật ngạc nhiên, thường trú nhân thu nhập thấp nhất lại hay thể hiện mối quan tâm đến cộng đồng chung hơn cả.

Mặt phía bên kia của sự thật: tình hình sống gần nhau thừa khả năng dễ làm mình sinh bệnh; nên chi, muốn có sức khỏe lành mạnh thì cần tìm chỗ ở nào có thể đi bộ được nhé (tỷ dụ, New York, Boston, Seattle.)

Hiệu ứng vùng ngoại ô (gợi nhớ bài hát Việt có ca từ gì gì đó) tạo ra những vùng đô thị lộn xộn khủng khiếp với ảnh hưởng tiêu cực ghê gớm đến tự thân sức khỏe  con người ta chí ít ở khía cạnh các nét nhạy cảm thẩm mỹ và niềm vui sống (Tây gọi là “joie de vivre”).

Nhiều nghiên cứu (đâyđây chẳng hạn) cho thấy, người sống ở khu vực có thể đi bộ thoải mái qua được thì thân hình thường thon thả hơn và mạnh khỏe hơn, so với chốn chúng bạn phải chen chúc nhau. Dĩ nhiên, các nhà nghiên cứu đã kiểm soát các yếu tố thống kê trùng hợp như các biến kinh tế- xã hội. Và có rất nhiều cách để tạo ra một chỉ mục như thế mà các biến đặc trưng bao gồm: có hay không vỉa hè, độ rộng của vỉa hè, khoảng cách giữa các không gian xanh như công viên, số lượng cây trồng phân làn trên đường phố, bề dài trung bình các khối nhà, sự phòng ngừa thời tiết khắc nghiệt, cảm giác an toàn, các chiều kích liên quan đến thước đo con người (hơn là thước đo xe cộ), trung bình chiều rộng của đường phố, mật độ dân cư, và tính đa dạng của các kiểu nhà cửa.

Từ viễn tượng chính sách công, điều này đòi hỏi nhiều nỗ lực nhắm vào việc thiết kế môi trường đô thị lành mạnh nhằm khuyến khích một lối sống năng động hơn lên. Một trong những lý giải cho Nghịch lý Phú Lãng Sa là dân Pháp thường quen đi bộ so với dân Mỹ, cơ bản vì họ có nhiều thành phố dễ rảo bước qua nhau. Trong khi việc đến các phòng tập thể hình và lượng tiếp nạp thực phẩm như là các đo lường quan trọng thì rõ ràng, một môi trường đô thị lành mạnh cũng có thể tạo nên điều kỳ diệu đối với sức khỏe tổng quát của người ta.

… Nước Mỹ với tôi là bà giáo già nhân hậu JF, song bản thân hiện không có đủ thông tin để trả lời đúng đắn thắc mắc từng được đặt ra chưa lâu: giấc mơ Mỹ rốt cục chỉ là giấc mơ thôi, rằng thực sự nó không hề chết mà vẫn tiến triển, tồn còn như chính nan đề nghịch lý đầy hấp dẫn mang quý danh Obama vậy?

Ấn tượng Như Quỳnh

Hồng tú cầu, yên bình nơi này…

Nhìn chung, thời hiện đại, thiên hạ rất dễ bị ám ảnh bởi sự nổi tiếng; việc nối tiếp khi mình tình cờ bước vào tạo ra vấn đề với thông tin đến theo sau.

… Từ Hà Nội, chiều nay khu vực đang ở mất điện nên thử đi chơi xa bằng cách ngẫu hứng lần đầu tiên bắt xe bus 40 sang Như Quỳnh (Văn Lâm, Hưng Yên); đặt chân xuống cái thị trấn này, liếc cái, chợt thấy tấm biển giăng rõ to; té ra, nơi đây có Đền Ghênh thờ bà Hoàng Thái hậu Ỷ Lan. Trước giờ chỉ biết mỗi đền, chùa Bà Tấm.

Lêu bêu loanh quanh làng, thấy các mái nhà nhếch nhác, cũ kỹ đứng xen kẽ nhiều tầng lầu xây dựng mới sáng, khang trang; dòng kênh chảy qua đầy rác rưởi, màu nước đậm màu ô nhiễm nặng; lội một lượt chợ thị trấn hiểu ngay cái mức sống của vùng giáp ranh thủ đô vẫn còn nghèo khó lắm (song lòng khởi chút vui vui, cười thầm vì thấy bày bán cái mẻ).

Như Quỳnh thơm hương ngọc lan, có cây bàng vào hạ lá xanh mướt và trái sai đầy hy vọng thiện lành; trường học kiên cố, kín cổng cao tường mà ngôi chùa gần cạnh cũng khép chặt, kín mít.

Dọc con đường chính, một quãng lại treo móc xiêu vẹo tấm các tông viết chữ vội vàng thông báo chỗ trọ đang chờ bổ sung… Cái được lớn nhất ở làng e là vẫn còn màu xanh phủ quanh; người dân trẻ con mắt mũi tươi tỉnh, hồn nhiên thì đến thanh niên khá cởi mở hay người già thật chất phác, trò chuyện tin tưởng, chân tình.

… Tác động quá mức của những ấn tượng ban đầu liên quan tới hiệu ứng vầng hào quang (halo effect); hiện tượng tri giác các phẩm chất tích cực trong một điều hoặc phần đưa lại, làm nổi lên tri giác về các phẩm chất tương tự có liên quan, dính dáng tới các điều hoặc đến toàn thể luôn.

Hiệu ứng vầng hào quang thật quyền năng, song câu hỏi thắc mắc dễ được đặt ra với các mối quan hệ dài hạn. Cái ấn tượng ban đầu kiến thiết sự vụ song đoạn kế tiếp chắc cần lời kết.

Tỷ dụ, nếu mình chưa từng nghe nói đến hoặc diện kiến Albert Einstein bao giờ thì ấn tượng lần đầu thấy ông sẽ nghiêng sang hướng tiêu cực. Bây giờ, khuôn mặt Einstein kết nối với thiên tài, không điên khùng, rồ dại chút nào bởi vì ông là con người góp phần xác định thiên tài là nhân vật ra sao.

Vấn đề là hết sức hiếm hoi kẻ trong chúng ta là Einstein, và chúng ta thường đâu dễ có được cơ hội để chỉnh sửa một ấn tượng tiêu cực ban đầu.

Thực tế, sự vụ với những lần ấn tượng đầu tiên gồm cả tốt đẹp và xấu xa. Chúng tốt khi mình thích ai đó trong lần gặp đầu tiên; chúng không tốt khi lần đầu gặp gỡ là tiêu cực. Những lần gặp gỡ tích cực dẫn tới tính cố kết xã hội; những lần gặp gỡ tiêu cực tạo ra bao định kiến xã hội.

Hiệu ứng vầng hào quang bóp méo thực tế. Nó tạo dựng nên các ấn tượng sai lầm, nhầm nhọt và có thể, chẳng hạn, làm các nhà nghiên cứu thải bỏ các thông tin chống đối; chuyện làm ăn dễ tự mãn; cảnh sát định danh đối tượng nghi ngờ hoàn toàn trật lất; ngân hàng tiến hành các khoản cho vay bất cẩn…

Thả bộ về nhà, dưới ánh đèn điện, thấy mình tán đồng ngay rằng lịch sử thật tử tế; bởi quan niệm ấy cũng phản ánh một điều gì đó thuộc về bản chất con người và tính chủ thể của mỗi chúng ta, chứ không đơn thuần là phần mê tín cứ mãi đeo bám, rơi rớt lại.

Khi mình bị mắc cúm…

Mấy ngày nay, đi xe bus đã thấy số người khúc khắc ho tăng lên thấy rõ; nhìn nét mặt họ bơ phờ, mỏi mệt… Cậu bạn đang mắc cúm còn bảo chẳng thiết ăn uống, cả ngày chỉ dùng mỗi bữa mà cũng chẳng thấy đói; một cậu khác thì ca cẩm, quặt quẹo…

Nếu đang khốn khổ vì trạng thái căng thẳng sụt sịt hơi nhếch nhác này, mình biết rằng các triệu chứng cúm có thể bao gồm cơn đau nhức khá dữ dội, sốt, mất năng lượng và không thấy ngon miệng.

Song liệu mình đã hay rằng cúm có thể cũng dính tới tâm trạng xộc xệch, gàn dở?

Nghiên cứu của đại học Vanderbilt tin là trầm cảm có thể được khởi sự bởi hệ thống miễn dịch của cơ thể chúng ta khi nó nỗ lực đánh bại cảm cúm.

Hệ thống miễn dịch phóng thích các hóa chất gọi là cytokines nhằm trợ giúp chống lại cơn khó chịu. Tin buồn là trong khi cytokines đương đầu với cảm cúm thì chúng cũng làm giảm mức độ serotonines khiến dẫn đến trầm cảm.

Các lý do khiến mình xuống tinh thần khác còn thẳng thắn hơn nữa. Cúm xuất hiện mà không hề báo trước, khiến mình bị áp đảo và thường nảy sinh cảm giác bơ vơ… Mình không kiểm soát được khi nào thì nó chấm dứt. Giam hãm bản thân trong nhà, mình tách biệt khỏi công đồng bạn bè và những người thương yêu. Mình có thể cảm thấy tội lỗi vì bỏ lỡ công việc dang dở và bị tụt lại chuyện học hành ở trường.

Rồi còn có cả cảm giác những người khác không đối xử với mình một cách nghiêm túc. Rốt ráo, mình thường ươn người hoặc nhạt miệng nhạt mồm. Chẳng thiết ăn uống gì làm mình cảm thấy yếu và mất tầm kiểm soát. Không ngi ngờ chi nữa, mình cảm thấy trầm cảm khi mình bị cúm!

Cho dẫu tình hình khá nặng nề thì tin vui là vẫn có đôi điều mình nên tiến hành để cảm thấy thoải mái hơn chút.

  • Kiểm soát những gì mình có thể và mặc kệ các thứ còn lại… Mình phải chấp nhận sự kiện rằng mình phải nghỉ ở nhà và nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi cơ chừng là chuyện chẳng hợp thời tí nào vào thế kỷ 21 này. Trái với suy tư thông thường, các nhà tâm lý học biết rằng chấp nhận những gì mình không thể kiểm soát thì sẽ đem lại cảm giác mình đích thực kiểm soát nhiều hơn.
  • Nhắm vào những gì mình có thể kiểm soát. Mình có thể kiểm soát khi mình dùng đủ protein (ngay cả lúc không thấy thiếu nó), duy trì tình trạng vệ sinh sạch sẽ và nghỉ ngơi nghiêm túc nếu thấy mệt mỏi. Các điều này là căn bản giúp mình thấy khỏe khoắn hơn. Khi nhận ra nhiều kiểm soát hơn, mình sẽ bớt đi cảm giác trầm uất.
  • Duy trì sự kết nối với gia đình và bạn bè. Cảm cúm có thể làm mình cảm thấy cô độc và tách biệt. Tiếp chạm với bạn bè và gia đình bằng tin nhắn, thư điện tử (hoặc facebook, vì nó tốn ít năng lượng so với việc gọi điện thoại). Hãy để họ biết là mình cần giúp đỡ lo chợ búa, mua thuốc hoặc các việc vặt này kia.
  • Cho chính bản thân một sự nghỉ dưỡng ngắn. Nghĩ tới cảm cúm không phải là một gánh nặng, song nó là cơ hội, hoặc lý do bào chữa, để đích thị gỡ bỏ điều cản trở mình thoải mái, vui vẻ. Khi cho phép bản thân được nằm nghỉ, mình có thể thực sự thưởng thức sự tĩnh lặng.

Nếu không cảm thấy khá hơn, hãy đến bác sĩ để được thăm khám. Thông lệ, hầu hết mọi người khỏe lên trong vòng 5-7 ngày. Khi đã tuân thủ chỉ định của bác sĩ mà vẫn không thấy thuyên giảm, hoặc chẳng thấy thoải mái hơn, thậm chí bắt đầu tồi tệ hơn nữa thì cần liên lạc ngay với bác sĩ.

Cảm cúm không phải là thứ trải nghiệm hứng thú, ở một vài trường hợp, nó có thể gây nên nhiều vấn đề sức khỏe thể lý nghiêm trọng. Nếu mình cảm thấy buồn bã, u sầu, đầy tâm trạng hoặc trầm uất thì cần biết rằng nó có thể là thứ trải nghiệm  mà cơ thể và tâm trí mình ứng xử để chống lại cơn bệnh dai dẳng này.

Mình sẽ cảm thấy vui vẻ hơn về mặt cảm xúc khi thân xác mình được chữa lành trạng thái ho khúc khắc, khỏi hỉ mũi, hắt hơi liên tục hoặc mất hẳn cơn nhức đầu, ớn lạnh…

Cùng lên xe bus, chọn chỗ ngồi đi tàu lửa, lái trên đường như chiếm không gian nhà cửa: chủ đề sử dụng phương tiện giao thông (2)

Như đã đặt để hôm trước rồi, giờ chuyển sang giới thiệu việc chọn chỗ ngồi trên tàu lửa.

Các công ty đường sắt rất nên cân nhắc thiết kế mở rộng các toa chứa lớn hơn với ghế ngồi cặp đôi và nên hạn chế bố trí các hàng, dãy ghế ba cái một. Đó là khuyến cáo của các tác giả sau khi tìm hiểu thấy rằng không phải tổng số hành khách trên một toa tàu dẫn tới cảm giác bị bó buộc mà đúng hơn chính là số lượng người gần sát, kề bên chúng ta; lý do giải thích tại sao nhiều hàng ghế giữa thường để trống trong các hàng, dãy ba cái một.

Một trăm ba mươi chín người đi làm bằng tàu lửa theo vé tháng (commuters) theo lộ trình New Jersey đến Manhattan, New York City đã được tiếp cận sau một hành trình quen thuộc.

Các nhà nghiên cứu sử dụng hai công cụ đo sự chen chúc: mật độ toa tàu nói chung, dựa trên tổng số hành khách trên toa chia cho số ghế ngồi; và mật độ gần gũi, dựa trên tổng số hành khách trên toa tàu ở mỗi dãy ghế, cân đối với số ghế ngồi trong dãy đó.

Mật độ gần gũi được phát hiện là có một tác động đích thị lên tâm trạng của hành khách, khả năng tập trung (dựa vào nhiệm vụ kiểm chứng việc đọc) và các mức độ căng thẳng tinh thần (đo qua miếng gạc cortisol). Ngược lại, sự chen chúc nói chung trên toa tàu không liên quan chút chi lắm với bất kỳ các yếu tố vừa nêu.

Bên cạnh việc đề nghị tránh bố trí các dãy ghế ba cái một, nhóm tác giả nghiên cứu còn khuyến cáo người thiết kế giao thông công cộng nên tính tới cả “các phạm vi chống đỡ” như là chỗ để dựa tay và các bàn nhỏ đặt giữa ghế ngồi ngõ hầu ngăn ngừa hành khách đi tàu cảm giác rằng không gian riêng tư, cá nhân của họ đang bị đe dọa.

Đọc nghiên cứu này xong, tôi hơi chút bâng khuâng nuối tiếc khi nhớ lại cảnh tượng những ngày tháng gần Tết Nguyên Đán chen lấn, xô đẩy nhau lên tàu về quê song mức độ tin tưởng lại không hề giảm xuống tệ hại như cảnh tàu bè tuy đỡ phần trống trải, lạnh lẽo và tốc hành bây giờ.

J. Soi (11): Làm hỏng bài trắc nghiệm

Thi thoảng thao tác thử kể câu chuyện về việc có một số người lo lắng thái quá rằng họ đã làm hỏng, thất bại với nhiều bài trắc nghiệm. Những người này vốn trải nghiệm việc có lủ khủ khó khăn với sự tỉnh thức, song rồi họ tình cờ rơi vào tình huống sợ hãi, căng thẳng hoặc đau đớn ghê gớm đến độ họ không thể nhận ra họ đang như thế nào.

Ưu tiên nỗ lực không ngừng trợ giúp họ đánh giá bản thân càng ít ác nghiệt càng tốt. Khi ở trong trạng thái khủng khoảng thể xác hoặc cảm xúc, thường đối tác cơ chừng bị hôn mê, nỗi sợ hãi và bối rối kẹp chặt thân – tâm mình.

Với những quãng thời gian tựa thế, bước đầu tiên cần tiến hành là xông xáo bước vào sự tị nạn chân thành– nó lắm khi chỉ phù hợp với mỗi cá nhân mình thôi– nhằm khám phá vài ba cảm nhận về sự chăm lo kết nối đời sống xung quanh và nội tại bên trong con người riêng biệt.

Dần dần vỡ vạc rằng tị nạn thiết yếu nên thông qua cổng ngõ yêu thương– một cảm nhận về sự chăm sóc và liên hệ, dính líu nghiêm mật.

Tiếc thay, đang vắng bóng một đối tượng được yêu thương, trái đất, một nhân vật thấm đẫm tâm linh, và yếu tính cơ bản nhất, tự ý thức về chính cổng ngõ yêu thương ấy: chúng ta vẫn cứ tiếp tục lưu giữ quá nhiều nỗi niềm e sợ kinh hoàng.

Thế giới đã thay đổi khác rồi

Món bánh mì oeuf au plat giá cả thì vẫn bình ổn bấy lâu nay: 12.000VND, với một trứng, 2 cái bánh mì nóng giòn, chút ít dưa xắt lát và đồ phụ gia kèm theo như xì dầu, muối tiêu, ớt– tùy khẩu vị muốn dùng…

Chỗ ngồi vẫn đúng y như vậy, ở ngay cái góc ấy; chỉ vừa mỉm cười tiến vào và đặt người xuống ghế là y như rằng con bé biết chế biến gì, đúng như cách người phục vụ nắm bắt chính xác nhu cầu khách hàng quen thuộc nên chẳng lọ nhiều lời hoặc phải cất tiếng thăm dò…

Và thế giới dẫu thế, đã không còn tinh tuyền như trước. Không rõ tự thuở nào, bây giờ hệ thống cửa hàng đã thêm cái trò rưới nước sốt vang sền sệt phơn phớt đỏ vào… Giời ạ, xin đừng đổ lỗi cho hai con bé từ quê lên; chúng đố dám sáng tạo nếu bà chủ chưa khai tâm, làm mẫu trước, mà quán sẽ tiếp tục phát huy tác dụng bởi người dùng thích thú và/ hoặc âm thầm chấp nhận kiểu ăn uống mới mẻ.

Thế giới đã thay đổi khác rồi.

Giờ ngay cả uống café cũng đâu nhất thiết kéo nhau ra quán hay phải len lén đón xe đến nơi chốn riêng- chung. Dịch vụ đặt hàng trên mạng, khảo giá, lựa chọn xem trước chỉ nhờ vài cái nhắp chuột nhẹ nhàng hoặc lướt đôi mắt nhung huyền nhìn qua vài trang điện tử lung linh sắc màu.

Lại thêm một gợi ý kiếm tiền, tiếp thị cho giới kinh doanh khi nghiên cứu phát hiện, chúng ta duy trì ấn tượng sau khi đọc các nhận xét tích cực, bất chấp sau đó mình cũng kịp đọc được các nhận xét tiêu cực.

… Thường lệ, nhiều khi lắm lúc chúng ta cứ mang vác, kẹp dính cùng mình quá nhiều thứ đồ, vật món. Chúng ta đói khát và thèm muốn chưa thôi điều quen thuộc và nghĩ rằng, giời ạ, chúng ta phải, nhất định đích xác mình phải, cần thiết có nó.

Chúng ta cần (rộn ràng hay lặng lẽ) chuẩn bị cho mỗi một khả thể, triển vọng, giới hạn, năng lực. Nó lấp đầy ngăn kéo, tủ đựng và hòm xiểng với tiềm tàng cơ chừng cứ chực đổ đống và mãi luôn chưa hoàn mãn…

Dù cái cũ kỹ, xưa xa có thể cung cấp sự nồng ấm và thoải mái, điều quan trọng là trang hoàng tráng lệ phòng ốc, bàn ăn, công sở. Những mục tiêu và giấc mơ thôi thúc hành vi, ứng xử của chúng ta. Tương lai có thể mong manh, dễ dàng gãy vỡ song lòng tự dặn lòng rằng, nếu để ý cẩn thận thì rốt cục chúng ta sẽ ghé được đến nơi đấy rất an toàn và có liền thứ mình cần.

Chúng ta không ngừng đòi hỏi ý nghĩa; con đường dẫn tới thì khác biệt và quá chừng khác biệt cho một danh sách bất tận đủ làm kiệt quệ thân tâm: thông qua các câu chuyện kể được truyền thừa lại, thông qua các quan hệ đối vật, trong giai đoạn phản tư đòi buộc mình phải kiến tạo ý nghĩa…

Rối loạn tâm thần có thể đánh bật và quật ngã bất cứ ai vào bất kỳ thời điểm nào; có một số nguyên nhân bạn thấu tỏ, có một số lý do chưa chắc bạn rành rẽ.

Chúng ta học hỏi đời sống thì quý giá, phù du và vô thường.

Thế giới đã thay đổi khác rồi, song tâm trí con người thì có vẻ chưa chịu đổi thay. Dành thời gian ngõ hầu đảm bảo chắc thực rằng đây chính là những điều, những thứ mình quan tâm và tìm biết về nó– mỗi một khoảnh khắc.

Có bất kỳ điều gì chúng ta muốn lãng quên chăng? Thậm chí, ngay từ mỗi một hơi thở khởi lên, chúng ta hứa hẹn với nhau nhiều điều gắn bó và tương thuộc thân thiết đến độ tôi muốn nói rằng tôi yêu thương bạn.

Chớm đông, bão lòng đơm sớm

Mưa gió, rét mướt kèm tin báo bão tiếp tục khiến cơn sợ quen thuộc dễ dàng nổi lên.

Để phát huy trạng thái bình yên nội tại, theo Dalai Lama, thiên hạ có thể thực hành cầu nguyện (tốt hơn nên chuyển dịch chúng thành hành động); ngoài ra, để đạt được điều này thì còn phụ thuộc vào sự giáo dục và cảm xúc.

Nhận ra, hễ cái gì đã xảy đến bên Trung Quốc thì chẳng mấy chốc cũng xuất hiện ở Việt Nam. Lưu ý sức khỏe liên quan tới thực phẩm mấy năm gần đây là yếu tố chính tạo cho nhiều người chuyển sang lựa chọn việc ăn chay.

Đôi khi, chúng ta quên sống chết là vấn đề sinh tử; nó đích thị thuộc vấn đề nghiêm trọng hơn rất nhiều so với những gì mình tưởng tượng. Bởi chúng ta không nói về một lần sinh ra và một lần chết đi với ý nghĩa rốt ráo, cứu cánh của nó; ở đây, chúng ta đang thực sự muốn đề cập tới những cuộc đời và những cái chết vô số, không đếm xuể nổi…