Làm sao trợ giúp bạn mình đang mắc Trầm cảm?

Thật khó khăn khi phải trông chừng ai đó mình quan tâm đang trải qua giai đoạn nặng nề vì mắc trầm cảm, thậm chí nảy sinh dự tính tự sát, trong khi mình có thể là người duy nhất được tin tưởng.

Có thể nảy sinh cảm giác dính dáng sâu xa như thể mình là người còn lại bên đời, hoặc mình phải có trách nhiệm với bạn. Dẫu khá hay ho là bạn còn tiếp tục muốn trò chuyện, song mình lại càng cảm thấy bất lực với cơn trầm cảm đặc hiệu và ước muốn chết đi.

Dễ căng thẳng ghê gớm để giữ vai trò chăm nom cho ai đó đang trải qua các trục trặc về thể xác hoặc tinh thần. Nhằm ngăn ngừa sự kiệt sức hoặc tâm trạng phẫn uất, mình nên tìm thấy các cơ hội nghỉ dưỡng, tạo niềm vui vẻ và giao lưu cùng nhiều người đỡ đần phần nào cho mình.

Trầm cảm có thể là dạng rối loạn gây tác động không chỉ cho người đang kinh qua mà cả những ai chăm sóc họ nữa. Thường khi người yêu, bạn thân hoặc thành viên gia đình chống chọi với trầm cảm thì dễ khiến chúng ta cảm thấy trách nhiệm cần giúp họ bất kỳ cách nào khả dĩ. Một trong những điều mình có thể quên là tự chăm sóc chính bản thân mình; tuy thế, quan trọng là nhớ mình không thể chăm sóc tốt cho ai nếu trước hết mình chẳng biết lo cho mình đã… Tốt lành, thực tế, tự chăm sóc là thành phần sinh động của việc trợ giúp người khác; theo cách xa lạ, mình dễ tạo nên nhiều cố chấp, gay go nếu mình thuộc dạng khá ích kỷ.

Dưới đây là vài nguyên tắc cơ bản trong việc trợ giúp:

Chia sẻ điều lành mạnh

Nghĩa là đừng dừng các việc mình đang tiến hành cần thiết vốn đảm bảo vui vẻ và sức khỏe. Duy trì sinh hoạt thường ngày, ăn uống ngủ nghỉ, tập thể dục và tuân thủ thời khóa biểu. Một cách giúp bạn là rủ đi cùng mình lúc thích hợp, với vài vận động ngoài trời. Điều gì tốt cho mình có thể cũng tốt cho bạn: ngồi ăn cùng nhau, tập thể hình một chỗ, làm điều bản thân thích thú.

Biết giới hạn của chính mình

Giúp đỡ và hàn gắn là hai chuyện khác nhau lắm. Biết rằng mình không thể hàn gắn cô ấy; hiểu là cô ấy, và chỉ cô ấy thôi, đích thị mới kiển soát thành tựu liên quan đến tình huống cô ấy đang trải qua. Mình không thể ngăn cô ấy không cảm thấy trầm uất, cũng không thể dừng việc cô ấy tự gây hại cho bản thân. Nếu cô ấy dần ước muốn chết hoặc làm thân thể đau đớn thì mình có thể giúp bằng cách tiếp xúc với những ai cần nắm biết chuyện này: bố mẹ, thầy cô giáo, cảnh sát, hoặc người có thể tìm ra phương thức điều trị cô ấy cần; điều đó cũng hàm ý, biết khi nào vượt quá khả năng của mình.

Trợ giúp và nâng đỡ là điều tốt nhất chúng ta có thể làm. Thường mình dễ khởi sinh cảm giác tội lỗi và muốn bản thân chịu trách nhiệm cho các hành động của người khác. Cẩn thận đừng để bị rơi vào cái bẫy của những niềm tin phi lý.

San bớt gánh nặng

Bất cứ ai ở vị trí đang trợ giúp một người bạn cần đặt để thật rõ ràng các giới hạn với bạn bè (và thậm chí với bản thân) về những gì mình có thể và không thể làm… Thường hữu ích cho người mắc trầm cảm khi mình tìm ra các nguồn lực cần thiết khác: các nhóm trợ giúp, nhà trị liệu tâm lý, bác sĩ tâm thần, tu sĩ, nói chuyện với gia đình bạn và bằng hữu về việc chia sẻ gánh nặng. Người mắc trầm cảm cần nhiều hơn một hoặc hai người có thể cung cấp. Đó không phải là sự thất bại trong chăm sóc về phần mình, chỉ là tình huống đòi hỏi thế.

Nhớ rằng khi chăm sóc người khác thì tạo nên sự thư giãn, chậm rãi, biết mình không làm được gì, và đừng cho phép tội lỗi dẫn dắt trong điều mình làm vì bạn; bởi tội lỗi dễ gây kiệt sức để rồi mình chẳng còn thể giúp ai được, ngay cả bản thân.

Cuối cùng, tiếp tục là bạn tốt: cho bạn thấy hiệu lực của bản thân, thấu cảm và nâng đỡ, lắng nghe, khuyến kích tham gia tích cực và tiến bộ trong trị liệu, và không ngừng động viên họ dấn thân vào các hoạt động. Sẽ chẳng hữu ích gì để cố gắng nói với bạn về các cảm giác của cô ấy hoặc bảo cô ấy ‘bợ đỡ’ hay ‘khắc phục’ các triệu chứng trầm cảm. Cảm giác tốt hơn khi mắc trầm cảm không hề đơn giản vậy; trầm cảm chẳng phải là điều đơn giản là ‘dừng ngay’ hay ‘vượt qua’ được liền…

Với sự trợ giúp từ giới chuyên môn và mối quan tâm, chăm sóc từ những ai nâng đỡ giống như mình, người mắc trầm cảm có thể vượt qua nỗi niềm khốn khổ, đớn đau để rồi khôi phục lại đời sống trước đây.

Câu chuyện bị xâm hại thời thơ ấu: niềm đau chôn giấu, bí mật mang theo, và sự trợ giúp chuyên môn (2)

Không có gì kỳ cục với các nạn nhân bị xâm hại tình dục lúc thơ bé khi họ trải qua bất kỳ trải nghiệm đầy sợ hãi và khó chịu nào liên quan đến chuyện tiết lộ. Tự thân việc bị lạm dụng đã là chuyện xâm phạm ranh giới, và tiết lộ, với nạn nhân, cơ chừng giống như sự xâm phạm rốt ráo trở lại vậy. Bố mẹ đúng khi muốn bày tỏ sự nâng đỡ và khuyến khích con em mình xử lý mọi chuyện phù hợp với nhịp điệu phát triển riêng.

Mỗi cộng đồng, quốc gia có các luật tục và quy trình pháp luật khác biệt, với sự lưu ý rõ ràng tiến trình giải quyết thủ phạm cũng như nâng đỡ các nạn nhân. Việc định vị cục bộ cũng khác biệt với niềm coi trọng các quy điều giới hạn và các kiểu dạng hay chi tiết phải được nắm rõ để tạo thành một sự nghi ngờ hữu lý rằng việc lạm dụng thực sự đã xảy ra… Trên hết mọi điều, bố mẹ rất muốn tỏ ra hữu ích cho con cái và nhu cầu của trẻ cảm thấy bản thân an toàn và trong sự kiểm soát của các ranh giới.

Ngày Lễ Độc Lập, khích lệ tinh thần tự do học hỏi ngay khi còn nhỏ

Đỏ như màu của niềm tin...
Đỏ như màu của niềm tin…

Ngay cả khi tuyên bố chúng ta “tiến những bước dài chưa từng thấy trong lịch sử dân tộc“, dĩ nhiên, ấy là bộc lộ quyền của người lớn trưởng thành thì giờ đây, câu hỏi vẫn tiếp tục còn bỏ ngỏ với trẻ em.

Lắng nghe “Lời thề Độc lập” của một thế hệ, việc tự do học hỏi chưa hề được ưu tư đặt ra. Và lần nữa, ngắm nhìn hình ảnh ngày Quốc khánh đầu tiên cũng chẳng xóa nổi cảm giác lo lắng cho tinh thần nô lệ do kém hiểu biết, thiếu tri thức cần thiết để người dân sống yên an và hạnh phúc.

Thử cảm giác sống với ngày đầu tiên khi thiên hạ không còn tin rằng hệ thống bắt buộc của trường học là yếu tính để trẻ em trở thành người có giáo dục. Chúng tin nó không phải vì đôi mắt riêng có và lương năng thông thường bảo đó là sự thật, mà do mọi người bảo đó là sự thật và vì thế, phải vậy.

Nhiều người thậm chí không nghĩ nhiều về điều này; họ chấp nhận nó là sự thật khỏi phải lăn tăn. Bản thân họ ghét trường học, song bất luận gì thì vẫn dễ chấp nhận giả định trường học là cần thiết.

Gợi nhớ lá thư xin vào trường Thuộc địa của người trẻ Nguyễn Tất Thành, trong đó chàng trai xứ Nghệ mong muốn hữu ích cho nước Pháp và làm cho đồng bào mình thụ hưởng những lợi ích của học vấn. Dự tính ra nước ngoài học hỏi văn minh nước người như thế quả nhất thống, tán đồng về việc chỉ ra 10 lỗi lầm của nước nhà Việt.

Khi vui chơi, không gian cho trẻ cảm giác về sự tự do: tự do học hỏi bằng cách lắng nghe chính bản thân mình, và tự do để tin tưởng bản thân.

@ Cập nhật (03.9.2013).

Thực tế, không phải không có phụ huynh cảm thấy việc bắt buộc trẻ đến trường là đang làm hại chúng và phá vỡ đời sống gia đình khuyến khích chúng làm theo những gì chúng cảm nhận. Đặc biệt, với các gia đình không đi theo lối giáo dục chính thống sẽ càng tạo điều kiện cho người ta suy nghĩ sâu xa hơn về trẻ em, giáo dục, và đến trường học (và về sự khác biệt giữa giáo dục và đến trường học), và điều này sẽ nâng cao sự thay đổi cách thức xã hội đối xử với trẻ em.

Một năm học mới lại bắt đầu đi kèm với các vấn đề chính sách và hàng loạt ì xèo về tiêu cực xã hội, phân biệt đối xử và mối quan hệ thầy trò gây tổn thương lớn lao kiểu như với lời phê: “Em là nỗi nhục của bộ giáo dục”.

Chúng ta cần ngừng suy nghĩ việc giáo dục trẻ em và nên khởi sự tư duy về cách thức làm sao cung cấp các điều kiện tối ưu hóa năng lực trẻ em để trẻ tự giáo dục bản thân. Đó là những gì trẻ vốn được thiết kế về mặt sinh học để thực hiện, song chúng sẽ làm tốt với các điều kiện đi kèm vốn rất, rất khác biệt so với các điều kiện hình thành ở các trường học tiêu chuẩn.

Các điều kiện cần bao gồm tự do không giới hạn để chơi đùa và khám phá, tiếp cận với các chuyên gia người lớn, tiếp cận các công cụ của văn hóa, thoải mái trộn lẫn trẻ em và vị thành niên các lứa tuổi, và sự nhúng mình vào một cộng đồng địa phương mang tính bền vững, đạo đức, quan tâm chăm sóc. Có thể nói, tất cả các điều kiện này được cung cấp với chi phí ít tốn kém hơn nhiều với việc đầu tư các trường học đôi khi gợi tâm trí liên tưởng ít nhiều đến sự bó buộc và khá khắc nghiệt như nhà tù, trại cải tạo.

Dĩ nhiên, dưới cái nhìn tự do học hỏi thì sự ra đời như kiểu trường học đặc biệt thật đáng khích lệ, hoan hỉ.

Khi phụ nữ quá lo lắng vì muốn đóng tròn vai người mẹ tốt…

Tình yêu mẹ dành, nguyên vẹn con nâng
Tình yêu mẹ dành, nguyên vẹn con nâng

Rất nhiều bà mẹ  đang chăm con ở độ tuổi tiền học đường hoặc cháu mới xong lớp Một, lớp Hai… thường thích làm việc quá mức, lịch công tác dày kín, thời gian biểu dành cho con cũng cố gắng chu toàn tốt nhất có thể và bi kịch thay, tiếp tục cảm thấy mình vẫn chưa thể hiện đủ tốt.

Tôi nhìn thấy chân dung các bà mẹ kiểu thế ngay trên facebook. Khi tạm không lo lắng về sức khỏe và trạng thái yên an, khỏe mạnh của đứa con thì họ tập trung đánh giá đầy tính chỉ trích về các kỹ năng làm cha mẹ của chính bản thân mình.

Với một số bà mẹ trẻ, sử dụng các loại dược phẩm nói chung, hoặc cụ thể như thuốc chống căng thẳng tinh thần, giảm thiểu lo lắng hoặc bia rượu trở thành lối sống hàng ngày; nhiều người thổ lộ rằng thói quen ấy giúp họ đương đầu tốt hơn và thành các bà mẹ giỏi giang hơn.

Lối cảm nhận của luồng gió văn hóa mới nghĩ rằng đề cao rượu bia, tụ tập ăn nhậu làm mình thành bà mẹ giỏi giang hơn cơ chừng có nguồn cơn từ sự kiện rằng những người này dính chùm nhau do hụt hẫng, thiếu vắng, khao khát các mối quan hệ chia sẻ bà tám, bồ tèo gần gũi và tụ bạ thân mật.

Sống ở đô thị, mọi thứ liên miên quay vòng càng khiến việc chăm sóc con nhỏ dễ thành chuyện dai dẳng khó nuốt và tạo nên cảm giác tách biệt lẫn cô độc. Nếu thuộc về cộng đồng bạn bè thì căng thẳng tinh thần (stress) có thể thuyên giảm đồng thời tăng cường các kết nối thân thương. Cụng ly, ngồi ăn uống, hát hò cùng nhau dễ khiến các bà mẹ cảm thấy ấm áp và buông thư thật thoải mái, song không ít chị em lạm dụng thái quá liệu pháp xã hội này.

Tự chăm lo chu đáo bản thân đập vỡ, đánh bại thói quen phụ thuộc thuốc men, chất cay và bầu không khí ồn ào, đàn đúm, góp phần xây dựng một thói quen lành mạnh hơn hẳn:

Biết cách chăm sóc bản thân

Không gì lợi lạc hơn một chế độ dinh dưỡng hợp lý, lành mạnh; một giấc ngủ đủ đầy và bài tập thể dục vừa sức. Dành thời gian đi bộ có thể đem lại nhiều điều kỳ diệu khó ngờ cho tiến trình làm giảm thiểu stress.

Dành thời gian cho riêng mình

Tìm kiếm không gian cùng khoảng thời gian riêng, thậm chí vài chục phút trong ngày đặng phản hồi, ngẫm nghĩ, thở sâu khoan khoái, viết nhật ký hay đơn giản thả lỏng cơ thể và đung đưa tay chân để ngồi chơi vậy thôi.

Vun bồi một đam mê hoặc sở thích đặc biệt

Tạo ra một vài mối quan tâm, đam mê nằm ngoài phạm vi gia đình là cách thức lớn lao để điều chỉnh, ngăn ngừa và làm thuyên giảm hữu hiệu stress xảy đến, đồng thời cũng góp phần mở rộng trải nghiệm riêng có. Không thành vấn đề sở thích ấy là làm vườn, tập yoga, đan móc, học khiêu vũ hoặc dùng phấn vẽ tranh, v.v…

Duy trì việc đọc sách và nghe nhạc

Nghiên cứu chỉ ra, đọc làm êm dịu trở lại các tế bào thần kinh kiệt quệ, tả tơi và chuyện dành thời gian nghe nhạc cũng gây nên hiệu ứng tương tự; điều này áp dụng cả với việc đi bộ hoặc đơn giản ngồi xuống thong thả thưởng thức một cốc nước hoa quả, nhâm nhi tách trà mạn…

Học hỏi vài bài tập tự thư giãn

Tìm hiểu cách dạy chính mình thở sâu, tự khám phá các bài tập thư giãn phù hợp có thể đạt hiệu quả cực tốt trong giải quyết, đối đãi tích cực với trạng thái trầm uất, lo lắng, sợ hãi hoặc các rối loạn nọ kia dính dáng tới stress.

Tìm kiếm sự giúp đỡ

Nếu các bà mẹ trẻ nghĩ rằng dùng bia rượu, nhậu nhẹt, ăn uống, tụ bạ đang dần thành chuyện phiền toái, vượt thoát khỏi vòng kiểm soát thì hãy cân nhắc đến giải pháp trao đổi, chia sẻ tình trạng căng thẳng khủng khiếp này với nhà tham vấn tâm lý.

Đấy có thể là lựa chọn đáng giá vì nó trợ giúp mình xử lý vấn đề tận gốc rễ vô vàn nỗi niềm lo lắng, sợ hãi đang đe dọa; giới chuyên môn sẽ trao đổi để cho các bà mẹ biết sử dụng một số công cụ hữu hiệu nhằm đương đầu tốt hơn với hoàn cảnh xảy đến tương tự trong tương lai.

Bao giờ nỗi đau cạn vơi, thôi nhức nhối?

Tiếng lặng im tím chìm trong tim
Tiếng lặng im tím chìm trong tim

“Bạn sẽ sớm quay về với đời thường.” Có thể vậy thật, chưa chắc đúng như thế. Mọi người buồn đau, thương khóc theo cách riêng, và quả bất công để quyết định ai đấy nên hoặc sẽ đau thương ra sao.

Các nhà tâm lý học cảm thấy nhiều người có khoảng thời gian dài đặng chuẩn bị cho một mất mát thì dễ thích nghi tâm lý hơn so với một mất mát đột ngột.

Song chúng ta cũng được bảo rằng ai cùng trải qua với người yêu thương mắc bệnh lâu năm thường hay cạn kiệt cả cảm xúc lẫn thể lý, họ thậm chí còn hết sức bén nhạy rằng chính mình mắc bệnh nữa; nhiều tuần, nhiều tháng căng thẳng tinh thần có thể khiến việc ăn uống, ngủ nghỉ trở nên kém cỏi, tồi tệ; họ cũng khá dễ cảm thấy tội lỗi với cảm xúc khuây khỏa, vợi bớt khỏi gánh nặng từng đeo mang.

Những ước ao làm vơi đi nỗi đau thương, buồn phiền của đối tượng ở hoàn cảnh tương tự bên trên nên nhắm tới việc trợ giúp giải quyết với các cảm xúc dai dẳng. Gia quyến, những ai gần gũi cũng cần được nâng đỡ để sắp xếp, tổ chức trở lại cuộc sống từ nay vắng bóng người thương, họ phải được nghỉ ngơi phù hợp, và khi cần thiết, sống đời năng động và tích cực như trước.

Tuy vậy, điều quan trọng là không nên thúc ép người nhà nhanh chóng “quay về với cuộc sống bình thường”. Cái chết của người yêu thương có thể làm thay đổi cuộc đời chúng ta tột độ. Nhiều quyết định chính yếu đã được đưa ra sau khi người thân mất đi. Nhà cửa bỗng dưng thừa thãi, hoang vắng, thu nhập đột ngột sụt giảm, có thể hoàn toàn một thân này cáng đáng việc nuôi dạy con cái.

Các thích ứng đối với những biến chuyển như thế có thể thôi thúc chúng ta có những quyết định quan trọng hoặc chí ít tốt đẹp, tại thời điểm mình vẫn còn chịu đựng nỗi niềm thống khổ. Chúng ta có thể cảm thấy bản thân quyết định gấp gáp ngõ hầu tránh né, gợi lên những ký ức buồn thương.

Để quyết định đúng đắn, đòi hỏi thời gian và tích lũy đủ các sự kiện, thấy mình hữu lý chứ không bị cảm xúc chi phối quá mức. Bất kỳ ai đứng trước các quyết định trọng đại vì một sự mất mát người thân nên dành thời gian suy tính, nghỉ ngơi và có thông tin tốt rồi đợi cho đến khi các cảm xúc của mình lắng xuống.

Hãy đảm bảo chắc chắn việc trưng cầu ý kiến, đề nghị trợ giúp từ giới chuyên môn trước khi đưa ra bất kỳ quyết định lớn lao nào, đặc biệt trong thời điểm mình vẫn đang đau lòng chưa nguôi; luật sư, chuyên viên kế toán và nhà trị liệu tâm lý có thể giúp đỡ tích cực cho việc quyết định đúng đắn khi bản thân muốn hướng tới một đời sống “bình thường”.

“Không khuyên nhủ”– nguyên tắc đôi khi cực kỳ phản tác dụng

Có lẽ, một trong những dặn dò thân thiết, thậm chí đã trở thành tâm niệm nằm lòng với hầu hết các bạn học Tâm lý ra là lời này: “không nên (được) khuyên nhủ” khi làm việc với thân chủ.

Wow, thực tế thì tình sầu khó nói với nó lắm người ơi, bởi nhiều vô kể các đối tượng cất tiếng ca thán hoặc lặng thầm tìm mọi cách chuyển hóa ước muốn thực hiện theo chỉ dạy mà sao mình toàn biểu lộ thái độ lẫn ứng xử trái ngược hẳn. Đúng vậy, rất nhiều đồng môn nhận thấy sự thật phũ phàng là sau những kiềm chế, tự canh phòng bao nhiêu thì họ chợt đưa ra lời khuyên nhủ rất bất chợt dễ dàng bấy nhiêu.

Trước hết, cần phân biệt lời khuyên với việc đưa ra thông tin tham khảo: đặc thù cung cấp các hành động chuyên biệt cho thân chủ, so với việc đưa ra tập hợp gồm kiến thức, những đề nghị thay thế hoặc các sự kiện mà thân chủ cảm thấy hữu ích cho việc chính bản thân họ ra quyết định. (Meier, Scott T., & David, Susan R., 2001, p.24).

Việc đưa ra lời khuyên nhủ, thúc giục thường gây cản trở cho tiến trình tự khám phá của thân chủ, chí ít bởi vì biết bao bạn bè và người thân trong gia đình đã cung cấp lời khuyên cho họ rồi; không những lời khuyên do đó, giống như tin tức đã cũ, (chưa nói một số người rất thích mong đợi để tự họ giải quyết vấn đề nảy sinh) mà sâu xa hơn, chuyện này còn dính dáng với việc vội vàng xử lý chướng ngại khi nó non xanh, chưa hội đủ điều kiện giải quyết,…

“Không khuyên nhủ” sẽ là nguyên tắc cực kỳ phản tác dụng nếu người dùng nó chỉ tiếp cận từ góc độ học thuộc, tuân thủ mà không đích thực nhận diện rõ ràng rồi dấn thân trải nghiệm sâu sắc chính những khó khăn, bất mãn và căng thẳng xảy đến ở từng tình huống, bối cảnh, vụ việc cụ thể.

Suy cho cùng, một khi đối tượng đang cảm thấy phải đương đầu với viễn cảnh bí rị, tắc tị, không biết nói năng, hồi đáp ra sao thì lựa chọn khuyên nhủ rất dễ xuất hiện. Đây là dấu chỉ người thực hành tham vấn chủ quan, bị bỏ rơi hoặc thất lạc hay mất dấu trước dòng suy tư, cảm nhận và biểu hiện hành vi của thân chủ.

Như thế, chất lượng tương tác giữa nhà tham vấn và thân chủ hết sức quan yếu; trong tác nghiệp, cần ưu tiên thiết lập quan hệ, đồng thời chú tâm ghi nhận thói quen thích đặt câu hỏi và tránh chủ quan giả định rằng mình thừa đoán được cách thân chủ phản ứng với các cảm xúc, suy tư và hành động của họ.

Nói cách khác, vấn đề không thuộc kỹ thuật làm việc, bởi chính huyễn tưởng mê mải tự gán mình trong vai trò “kỹ thuật viên, chuyên gia” hiểu tuốt và biết trước khiến nhà tham vấn rơi vào mê hồn trận suy diễn, đứt kết nối khi tiếp xúc.

Cùng với thời gian, những nguyên tắc chỉ mang vẻ thuần túy gắn bó bề mặt sẽ dần dần rơi rụng hết, trong đó nhất định có lời dặn dò thật dễ chấp nhận đầy quyến rũ rằng “không nên khuyên nhủ” gì cả.

Mở rộng hộp định khung, tiếp cận nhiều chiều kích…

ngõ hầu nhận diện xác thực, sâu sắc chính mình bao quanh lớp lớp vòng sóng tâm linh.

Nguyên do trước mắt là ngày lành tháng tốt, được dịp nhâm nhi một lần liên tục hai cữ café nâu nóng lọc bằng filtre (không phải trả tiền) trong cái quán dễ thương ngay cạnh Bờ Hồ, nên cơ chừng hứng chí muốn tạo lập ngay địa chỉ mới trên Facebook— dịp hay tái hòa nhập cộng đồng mạng xã hội hỉ- nộ- ái- ố đời thường…

Tiện thể, xin thông tin bừa bãi hơn tài khoản Twitter, và Yahoo! ID “ngotoan_NT” là chỗ sẵn có bấy lâu song chẳng mấy lúc tán gẫu.

Từ nay, với dự tính kết nối đa phương và tích cực thường xuyên như thế, chủ nhân blog Tâm Ngã (vừa chỉnh sửa đôi chút giao diện) hy vọng tận dụng thêm phương tiện hiệu quả đặng trợ giúp hữu ích cho những độc giả nào cần nhu cầu được tâm sự, lắng nghe và thấu hiểu kịp thời, đồng thời bản thân tranh thủ tăng cường giao lưu với bạn bè, đồng nghiệp thân thiết.

Bắt chước thiên hạ, thành kính cám ơn não bộ, cám ơn tâm trí, cám ơn câu chữ, cám ơn tổ tiên, cám ơn các cảm tình viên, cám ơn quý vị hậu bối tử tế và nhân hậu, cám ơn vô vàn kẻ đọc hữu duyên thiên lý năng tương ngộ; lời cám ơn chan chứa yêu thương.

Cuối cùng, ai mất ngủ thì hãy thử dùng một chút âm nhạc đêm hôm. Nghiên cứu phát hiện ra rằng, tin tưởng thuộc bản chất người, vốn khởi tự thuở hồng hoang xa xưa của nhân loại. Tạm biệt.

Tâm linh, sức khỏe tâm thần và giới trẻ

Mọi truyền thống tâm linh đều nhấn mạnh rằng đời người là một cơ hội duy nhất và có một tiềm lực ghê gớm mà thường ta không hề ngờ tới. Nếu bỏ lỡ cơ hội mà kiếp này cống hiến cho ta để chuyển hóa bản thân thì rất có thể phải mất một thời gian vô cùng tận nữa ta mới có một cơ hội khác. (Mỗi ngày trầm tư về sinh tử, sđd, tr.187).

Nhà Phật nói đại ý, được sinh làm người còn khó khăn hơn là một con rùa mù cứ một trăm năm mới ngoi lên mặt biển một lần và đút được cái đầu của nó vào chiếc vòng gỗ cứ nổi lềnh bềnh, nhấp nhô theo sóng.

Ngày nay, nghiên cứu khoa học cho thấy, bất kể sự khác biệt trong niềm tin và các lễ nghi thuộc các tôn giáo lớn trên thế giới thì tâm linh luôn có tác dụng tăng cường sức khỏe tâm thần.

Theo đó, với chức năng là nét nhân cách thì người có trình độ tâm linh thường giảm thiểu cảm nhận về cái tôi của bản thân và thể hiện mức cởi mở và kết nối sâu xa hơn với phần còn lại của vũ trụ. Đáng chú ý, tần suất tham gia các họat động tôn giáo cũng như sự trợ giúp từ giáo đoàn không mang mấy ý nghĩa trong mối quan hệ giữa nhân cách, tâm linh, tôn giáo và sức khỏe.

Về lợi lạc sức khỏe, nghiên cứu đã phát hiện tác dụng cụ thể: sự nâng đỡ từ tôn giáo và tâm linh góp phần cải thiện thành tựu sức khỏe cả ở nam lẫn nữ đang phải đối phó với các trạng thái bệnh lý mạn tính.

Liên quan tới sự phát triển của giới trẻ thì những kết quả ban đầu vén lộ cách thức họ nhìn nhận tâm linh thuộc về các hành vi, cảm xúc và quan hệ tích cực.

Cụ thể, các đáp ứng với câu hỏi “Điều gì có ý nghĩa đối với một người trẻ tâm linh?” chứng tỏ dứt khoát các hành vi tâm linh của họ gắn kết với sự phát triển cá nhân và xã hội, bao gồm:

  • Có mục đích
  • Có sự ràng buộc với nhiều kết nối, tính cả kết nối với một quyền năng tối cao hơn (đặc trưng là Thượng Đế), con người và thiên nhiên
  • Có một nền tảng thân – tâm an lạc; hòa trộn niềm vui, trạng thái đủ đầy, năng lượng và bình yên
  • Có niềm tin vững chắc
  • Có lòng quả quyết (self-confidence)
  • Có sự thôi thúc hướng tới đạo đức, luân lý; chẳng hạn, động cơ làm điều đúng và nói sự thật.

Điều này gián tiếp lý giải tại sao một cuộc trao đổi, trò chuyện ý nghĩa có thể đem lại hạnh phúc.

Mặt khác, không khó hiểu tí nào khi các nhà sinh thái học hiện đại chia sẻ điểm tương đồng với Phật tử ‘nhìn thấy thế giới qua một bông hoa’:

Mỗi chúng ta lớn lên trong mối giao hội với những người khác, phụ thuộc và không thể chia tách khỏi nhau. Nỗ lực định vị một mẩu tí xíu không thể xâm phạm của cái tôi bên trong bất kỳ ai (hoặc đích thị, trong bất kỳ thực thể nào) thì chẳng hề giống như việc tìm thấy một hột rắn đặc trong một quả mơ. Điều ấy tựa việc bóc củ hành vậy: chúng ta là những lớp xếp trong những lớp, không có gì ở trung tâm. Hoặc, tựa xoáy nước trong một dòng sông, mỗi chúng ta dẫu có thể định dạng và nổi bật song kỳ thực, không có ‘chúng ta’ liên tục vẫn còn nơi chốn nào cả: chỉ là một mẫu hình dòng chảy chuyển động liên lỉ, bởi mọi người đều cấu thành toàn thể từ thứ, món, chất liệu phi ngã (non-self stuff) mà tất thảy cứ đang rời đi, băng qua. Với Phật tử và nhà sinh thái học, rốt ráo chúng ta là phụ tùng thay thế vốn được kiến tạo nhờ thu dọn từ đống thải bỏ của vũ trụ, mà các thành phần nguyên tử và phân tử ‘chúng ta’ được vay tạm nhất thời, và hậu quả là chúng sẽ bị tái chế.

Do vậy, sự tồn tại của chúng ta không phải là hiện tượng riêng biệt và có thể tách lìa. Lòng từ bi đích thực, theo nghĩa đau đớn cùng (sufffering with), nên được làm dịu bớt– thực tế là không thể chối bỏ– khi không ai làm người đón nhận duy mối quan tâm của riêng anh/ chị ấy…

Đứng trước quan điểm tương tức, liên thuộc giữa các sinh thể và môi trường như thế, một thái độ định kiến và cố chấp quả thật là phản động. Tâm bệnh học cho biết, định kiến có thể là nguyên nhân gây ra trầm cảm ở các mức độ xã hội, bên trong mỗi cá nhân và quan hệ liên nhân cách.

Và yêu thương, như lời bài hát thấm đẫm chất tâm linh và trị liệu, chính là sự chăm nom và tử tế với nhau giữa những chúng sinh cùng chịu đựng nỗi khổ niềm đau dằng dặc.

“Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người”…

Rằm tháng Bảy năm nay lạ, không chỉ vì trăng tròn lần thứ hai trong tháng mà thời tiết cũng chẳng đượm đôi chút “sùi sụt” nào; cứ nóng ẩm, ráo hoảnh không mưa…

Xem báo, nhìn hình đoán đồng bào Thủ đô cơ chừng tụ hội chật chội đến vậy đâu phải nhắm làm lễ Vu Lan, e họ cốt yếu nghiêng nhiều ý nghĩa xá tội vong nhân và thiết thực đầu tư cơ hội cầu an cho người thân đang còn sống?

Lại ghé “bể xương người”… Đoản khúc hoan ca cho nỗi sầu dài.

Đọc thêm ở đây, đâyđây đặng thấu hiểu sâu xa hơn nguồn cội trong nghi thức tôn giáo, lễ tiết dân gian và nỗi khổ đau thân – tâm mang hằng số chung nhân loại.

… Nhìn mấy món trưng bày “đầu mùa chay” thiệt tình thấy… thèm nấu nướng.

Dịp lễ Vu Lan này, chắc dân tình sẽ có chiều hướng ít nhiều hạn chế đồ ăn mặn, hạn chế sát sinh song không rõ, có ai chợt cảm thấy… ghê tởm thịt? (chứ không phải nhắc tới món thịt ghê tởm nhất thế giới).

Tôi chợt băn khoăn tự hỏi, cậu bé này có cảm nhận ra sao về thịt?

Sự ghê tởm và khoan dung xã hội nói chung, liệu người ăn chay cảm thấy ghê tởm thịt hơn người thường?

Tự đánh giá chuyện ăn uống ít nhiều pha tạp, rõ ràng chẳng muốn bản thân nhất nhất thuộc dạng tinh tuyền, cố chấp quá mức.

Thương cho người rồi lạnh lùng riêng“…

Không giống nhau song đích thị lại chẳng có gì cách biệt

Đâu nhất thiết đấy là một trải nghiệm thú vị, khi chúng ta băng qua một nhóm người không giống mình.

Túi khôn dân gian vẫn bảo đại khái, thích hấp dẫn thích (chứ ai nỡ thù ghét nhau) nên chi thường là khi họ không thích chúng ta đó chính bởi vì họ không giống chúng ta.

Thay vì nhìn nhận sự việc một cách riêng tư, chúng ta để họ được là bản thân họ, chấp nhận mỗi người chúng ta được phép có những khía cạnh và ý kiến khác biệt. Khi chúng ta trao cho những kẻ khác sự tự do đó, chúng ta cũng tuyên bố nó với chính mình, phóng thích bản thân khỏi nhu cầu được sự tán đồng của họ đủ để mình có thể cống hiến năng lượng hướng tới các cuộc kiếm tìm đáng giá hơn.

Nếu thân mật là sự sát gần về mặt cảm xúc thì mọi cuộc giao tiếp mang tính thân mật đều chất chứa sâu đậm, dài rộng yếu tố học hỏi hòa trộn cả khám phá, tôn trọng, khiêm cung, sáng tạo và hợp quần.

Và việc biểu đạt của tình yêu ở đây được hiểu là thứ tình yêu của lòng từ bi, niềm vui đùa, tính thanh thản, và sự tử tế. Nó cho tiến trình tương tác giữa chúng ta với nhau một cơ hội ngõ hầu làm mới lại và tái tuyên bố các thành tố thâm trầm nhất trong chính cách chúng ta ứng xử, và các yếu tố kín đáo tối hậu bất ngờ của mối kết nối và chữa lành rất hiệu quả.

Rốt ráo, chúng ta nhất thiết phải dũng cảm thả bỏ các vai trò, thời khóa biểu, kỹ thuật, chẩn đoán, hoặc bất kỳ thứ gì che mờ chúng ta khỏi những người khác.

Viễn tượng mời gọi chúng ta hết sức hấp dẫn: một năng lực thấu cảm tâm linh là một năng lực cảm nhận rằng không giống nhau song đích thị lại chẳng có gì cách biệt; rằng đó là cảm nhận về tình yêu vô điều kiện, một biểu đạt vị tha, của tình yêu độ lượng ôm choàng sự thật gắn bó tất cả mọi người trong vòng tròn sinh tử: vô thường, bất toại nguyện và vô ngã.