Về một sự nghiện ngập mềm dịu

Thường nhắc đến sự nghiện ngập, đa phần chúng ta nghĩ về các chất như cocaine, heroin, và bia rượu. Những thứ này là loại nghiện ngập chắc cứng. Song quá nhiều người không hề cho rằng các hành vi mềm dịu mang tính nghiện ngập có thể tạo nên vô vàn rắc rối cũng như gây ra nhiều phiền nhiễu khiến chúng ta mất đi bản tính cao quý.

Các loại nghiện ngập mềm dịu có thể là hành vi như lướt mạng, chơi game, xem TV, đọc sách, mua sắm, làm việc bất kể ngày đêm, phàn nàn, buôn dưa, trì hoãn lần lữa, và nhiều thứ khác mà chúng ta hay thực hiện quá mức.

Tất cả chúng ta lao mình vào các dạng nghiện ngập mềm dịu với sắc thái, tầng mức khác nhau, thậm chí một số chúng là tích cực; một số thứ là lớn lao song mặt khác nếu tiến hành trong trạng thái cưỡng bức, cực đoan thì có thể tàn phá chúng ta.

Lực thúc đẩy đằng sau mọi nghiện ngập, kể cả nghiện ngập mềm dịu, là sự truy cầu để tê liệt, lờ đi, vượt thoát, hoặc đè nén các suy tư lẫn cảm xúc khó chịu. Rồi chúng ta dùng các hoạt động này một cách xung hấn, lặp đi lặp lại không ngừng để khiến chính mình bị xao nhãng hoặc lảng tránh các cảm xúc, suy tư vô thức/ ý thức. Điều này có thể mang lại một cảm nhận phấn khích, gây phóng thích chất endorphin, và tạo ra một sự sự trốn thoát tạm thời nỗi đau đớn trong lòng.

Song ở tầm mức nhất định, hành vi như thế làm đời sống càng khó khăn hơn, tạo nên kháng cự và chi phối, phá hủy và thỏa hiệp với nhiều khía cạnh khác nhau trong đời; bao gồm công việc, các mối quan hệ, và trạng thái thân- tâm an lạc, cũng như các hoạt động khác và một cuộc sống xác quyết đầy niềm vui, hoan lạc. Chúng ta trả giá cho các dạng nghiện ngập bằng tiền bạc và thời gian, làm chết điếng đời sống nội tâm, và khóa tắt luôn ý thức của bản thân. Đặc biệt, đáng chú ý không kém, các hành vi nghiện ngập kéo chúng ta ra khỏi việc sống hoàn mãn, tràn đầy như nó vốn có.

Điều hữu ích nhất mình có thể tiến hành khi đang đương đầu với bất kỳ loại nghiện ngập nào là thấu biết đời sống nội tâm chính mình: nhận ra và sống cùng với các suy tư, cảm xúc của bản thân. Với một số người, đấy có thể là chuyện khá khủng khiếp, đe dọa họ khi thoáng nhìn mù mờ về đời sống nội tâm bí ẩn cùng với mớ rối rắm của các suy tư, ý nghĩ hỗn độn.

Để thấu hiểu sâu sắc các cảm xúc lẫn suy tư ẩn bên dưới đã dẫn dắt hành vi nghiện ngập, cần định hình và làm việc không ngừng nghỉ với thói quen lập trình cá nhân đang níu giữ, giam hãm mình; được thế, chắc chắn sẽ tạo nên một bước tiến bộ vượt bậc.

Có rất nhiều nguồn lực trợ giúp chúng ta trên tiến trình. Huấn luyện, hướng đạo, tâm lý trị liệu, các chương trình 12 bước, thiền tập tỉnh thức (mindfulness meditation), chữa lành năng lượng, và các loại sách tự trợ (self-help books)…

Phim bạo lực và tâm trí người xem

Tơ đời không vương mang tội nợ...
Tơ đời không vương mang tội nợ…

Nhân tiện có cái hẹn ở quán café tối nay, tôi đã cố ý đến sớm để xem trên máy tính bộ phim ồn ào bàn cãi “Bụi Đời Chợ Lớn” (vừa được đẩy lên Youtube không chính thức).

Lâu lắm không theo dõi tin tức thời sự hàng ngày, năm thì mười họa ai đó yêu cầu mới để mắt xem phim trực tuyến nói chung thôi, lại chẳng hề hâm mộ hoặc mê thích chi lắm thể loại bạo lực nên tôi thấy BĐCL chẳng mấy hấp dẫn hay gây phấn khích gì với bản thân mình cả.

Song bộ phim đó không thường. Dựng cảnh là điểm tốt nhất (biết thu vén tất tật trong một tòa nhà bỏ hoang nơi đô thị với ý đồ nhòe mờ địa danh), tài nghệ võ thuật của diễn viên cũng khá, sạch nước cản cả khâu kịch bản lẫn triển khai tình tiết xung đột, kể chuyện theo lối an toàn quen thuộc.

Rứa thôi, mọi thứ được chêm nêm vào mỗi vị mỗi tí (tí yêu đương, tí tình nghĩa băng đảng, luật lệ giang hồ, quan hệ vợ chồng, anh em, lãng mạn và hiện thực…) để tạo nên sản phẩm giải trí không quá tệ, thậm chí, trội hẳn trên mặt bằng sản xuất phim dạng bạo lực rất hiếm hoi do người Việt làm. Do đó, nếu nhìn từ góc độ ủng hộ nền công nghiệp điện ảnh quốc nội thì đây là tiến bộ khó phủ nhận và vô cùng đáng khích lệ. Và hết.

Điều tôi ngạc nhiên duy nhất sau khi thoải mái ngồi xem hết bộ phim là nguồn cơn phản ứng thái quá của truyền thông cùng với quyết định cấm chiếu của cơ quan hữu trách hồi tầm gần tháng trước.

Hàng triệu người vẫn thấy cảnh bạo lực hàng ngày trên chương trình truyền hình hoặc phim ảnh. Đấy là chuyện giải trí hoặc tin tức. Người xem đâu có suy xét ghê gớm với những gì họ thấy qua màn hình; chúng thuần túy là trò tiêu khiển.

Thực tế, người bị lôi cuốn bởi bạo lực và các tội ác khác thường hay bị hút theo một số chương trình, kiểu dạng phim ảnh đặc thù và  thích đằm mình trong đó vài tiếng đồng hồ mỗi ngày. Sự thấm nhập với bạo lực ấy phản ánh nhân cách của họ.

Dĩ nhiên, có một điều gọi là “mô phỏng, bắt chước” lại tội ác. Một người xem một sự mô tả chi tiết trên TV, phim ảnh rồi làm điều tương tự. Quyết định của anh ta chắc chắn phản ánh tâm trí đã bị quyến rũ và kích thích bởi bạo lực bấy lâu. Với người dễ huyễn tưởng về nó thì rồi tái tạo tội ác, trong khi hàng triệu người cũng xem cùng điều tượng tự lại cự tuyệt nó, phản đối nó, và không bao giờ nỗ lực để đóng, diễn những gì đã xem.

Yếu tính căn cốt ở đây, do vậy, không phải những gì xuất hiện trên màn hình mà phải trú ngụ sẵn trong tâm trí của người xem rồi. Khuynh hướng bạo lực thuộc về nhân cách, bất kể người ta xem hay không chương trình mô tả bạo lực. Phim ảnh, truyền hình không dễ chuyển anh ta tới điều gì xa lạ với nhân cách cơ bản của anh ta được.

Khi trẻ em đọc, nghe, nhìn tin tức nóng bỏng…

Cẩm tú cầu nhiệm mầu xóa dấu đau thương
Cẩm tú cầu nhiệm mầu xóa đẫm dấu đau thương

Câu hỏi mức độ nào thì vẫn ổn thỏa liên quan chủ đề bên trên rất dễ được nêu lên khi mà ngày càng ngang nhiên nhiều tin tức, hình ảnh rùng rợn, kinh hoàng và vô lối xuất hiện ngập tràn khắp các trang mạng trực tuyến, hệ thống thông tin đại chúng len lỏi đến mọi ngóc ngách, nơi chốn hiện nay. Tỷ dụ, thử gõ nhanh Google ‘bé sơ sinh bị vứt’; hoặc tìm thấy ngay dạng kiểu này, này này

“Ông nghe tin gì chưa?”, “Bồ có biết…?”, “Nè, cả nhà nhìn cái ảnh…”; khi người lớn xem thì trẻ con cũng rứa. Chúng chơi trong phòng khi TV đặt ở phòng khách oang oang tường thuật; trẻ nghe lén bố mẹ và khách khứa sôi nổi luận bàn; không phải lúc nào các cháu cũng hiểu hết song những gì nghe thấy có thể làm tăng cảm giác lo lắng, sợ hãi. (Tham khảo, chẳng hạn 1, 2, 3).

Trước các bi kịch hay tai ương to lớn, nghiên cứu cho thấy những trẻ nào dành nhiều thời gian dõi theo sát sao bảng tin thời sự đã cho thấy nhiều triệu chứng sang chấn liên quan hơn. Chúng ta không biết liệu xem nhiều tin dồn dập thế có làm  trẻ lo hãi hơn không; hoặc, liệu các trẻ này đã sẵn lo sợ rồi sẽ càng tăng thêm cảm giác khi xem nhiều tin tức nóng bỏng.

Những gì chúng ta biết là tầm quan trọng của việc nghỉ giải lao, tiến tới tắt TV.

Nói cùng với trẻ

Bố mẹ phụ huynh, nói với con em còn bé nhỏ của mình và đối tượng vị thành niên về những gì chúng đã nhìn, nghe thấy. Đảm bảo chắc chắn ở đây không có tin đồn thổi nọ kia hoặc những hiểu lầm, nhầm lẫn cần được mình trợ giúp chỉnh sửa kịp thời, hợp lý.

Người trưởng thành cũng khá cần nhu cầu nghỉ ngơi sau khi xem tin tức thời sự nóng bỏng; điều này, đôi khi dễ nói hơn là làm. “Tôi biết tôi cần thư giãn, đừng nghĩ tới nữa song tôi dường như tôi không thể tắt được. Mọi chuyện thật buồn quá.”

Tắt, ngắt các tin tức lan truyền ồn ào không có nghĩa chúng ta ít cảm thấy buồn bã trước những gì từng xảy ra hoặc trái tim chúng ta chẳng còn thấy nặng nề nữa… Điều đấy hàm ý chúng ta đang tiến hành các bước đặng nâng cao khả năng phục hồi sau cơn choáng váng, hoảng loạn (và cả sự phục hồi cho con em mình) đặng đối phó hữu hiệu với những tình huống khó khăn, nan giải.

Vài chiêu thức tắt, ngắt tin tức

  • Lập kế hoạch, chương trình xem TV/ đọc tin trên mạng. Tìm ra thời gian vào mỗi buổi sáng, chiều để xem tin tức; hạn chế trong tầm 30-60 phút. Rồi đứng dậy, đi làm việc khác; có thể là dạo bộ, rửa chén bát, thậm chí đọc một cuốn sách. Nếu thấy mình muốn ngồi tiếp với TV/ internet, hãy chuyển kênh hoặc trang khác mà mình luôn cảm thấy thoải mái, vui sướng.
  • Tìm sự trợ giúp từ bạn bè thân thiết. Hỏi họ cách tắt, ngắt tin tức; ra ngoài ăn uống, vào rạp chiếu bóng xem phim, hoặc đơn giản dành thời gian tiêu khiển cùng gia đình… Với trẻ em, tìm thời gian cho trẻ chơi, đọc, hay các cách để cùng nhau tham gia vui đùa. Cười to, hát vang; điều ấy có thể chấp nhận được ngay trong những thời điểm nặng nề, buồn thương.
  • Tỉnh thức, nhận biết rõ ràng con em mình. Trẻ còn bé thường không có nhu cầu xem tin tức. Đôi khi chúng không hiểu rằng những gì chúng đang thấy sẽ được phát lại lúc khác hoặc phát đi nhiều lần nữa về những chuyện kinh hoàng đã xảy ra và vì thế, chúng tin rằng sự vụ có thể xuất hiện lần nữa.
  • Tìm nhiều cách để kết nối. Trẻ có thể muốn gửi tranh ảnh, viết thư tới nạn nhân, gia đình người bị hại, những người lên tiếng đầu tiên, bệnh viện, thầy cô giáo,…

Dĩ nhiên, truyền thông kiến tạo, cho chúng ta sự hiểu biết, mặc dù vậy chúng ta nhất thiết phải đảm bảo mình tự chăm sóc, chịu trách nhiệm chính bản thân mình. Một bước quan trọng là gắng hạn chế sự bộc lộ, cởi mở thái quá đối với tin tức; bởi luôn có một nút đóng tắt vì một lý do nhất định. Nắm quyền kiểm soát và học cách sử dụng nó.

Lời cuối. Thực hành, luyện tập không bao giờ thừa, bố mẹ và phụ huynh trẻ đặc biệt cố tìm ra điểm khởi sự tạo lập thói quen mới, thực hiện ngay vào dịp Ngày Quốc tế Thiếu Nhi  bây giờ chẳng hạn.

Vụ Kim Ngân – ‘Lượm’ Thùy Dương: Nhân tính, truyền thông và năng lực từ bi của người

Cuộc đời cứ hồn nhiên, vô tư diễn tiến theo ý nó muốn.

Câu chuyện về cô ‘Lượm’ Trần Thị Thùy Dương té ra vẫn chưa kết thúc, cơ chừng để lại hệ lụy khó ngờ cho những ai liên quan; cả nhân vật chính tạo nên hiện tượng, đài VTV, cô Lượm thật, Văn phòng Luật sư AIC, lẫn người nghĩ mình có quyền đánh giá trực tiếp nhân cách kẻ khác trên phương tiện truyền thông đại chúng.

Đây là trích đoạn từ cú phỏng vấn độc quyền người dẫn chương trình Người Xây Tổ Ấm (NXTA)– nữ nhà báo Kim Ngân.

Tôi đau đớn  vì cô ấy lừa tôi, nhưng tôi phẫn nộ vì cô ấy cả gan lừa các khán giả của tôi, những người khóc vì cô ấy, sẵn sàng cho cô ấy tiền, nhận cô ấy vào làm, chữa bệnh cho con cô ấy. Tôi nhìn ra sự bất lương trong con người đang tâm lừa hàng triệu khán giả là: bị cha mẹ bỏ rơi ngoài ghế đá công viên, trong khi cha mẹ cô ấy mang nặng đẻ đau, nuôi cho ăn học, gả chồng. Cô ấy đã biến họ – đấng sinh thành ra mình thành những kẻ nhẫn tâm bỏ rơi con. Thử hỏi ai tha thứ được tội bất hiếu này ?

Người phụ nữ của sóng truyền hình từng tâm sự với báo chí, chồng cô cáng đáng chuyện lớn trong nhà, bí quyết của gia đình cô là vạch ra đường hướng để các con thực hiện thay vì kiểm soát chúng suốt ngày; rằng, giờ các con đều đi du học hết nên thời gian chủ yếu cô dành cho công việc.

Trước thời điểm cuộc phỏng vấn trên được đăng tải, nhân vật chính Thùy Dương đã tỏ thái độ ‘ngơ ngác, bất bình‘ sau khi phát thanh viên NXTA chính thức ‘lấy làm tiếc‘… và dân Huế thì bất ngờ thương Lượm, phản đối VTV.

Cô Thùy Dương cũng làm bản tường trình như là lời trình bày lần cuối, đồng thời trả lại tiền bạn đọc ủng hộ cho ‘Lượm’ (nhờ thế, người ta biết thêm có trường hợp nữa tên Lượm).

Tờ Phụ nữ & Đời sống biên tập lại đề nghị truy tố Thùy Dương của Văn phòng Luật sư AIC, vừa công bố trên Tin tức online Dân Việt hôm qua.

Như thế, tin tức mới nhất cho hay, những người thực hiện chương trình cảm thấy bị xúc phạm và đang hết sức bực tức đến độ mà họ quyết làm cho ra nhẽ, để người có tội phải gánh chịu hình phạt thật xứng đáng mới thôi.

Sẽ là không thừa nếu thắc mắc rằng cái gì, vì sao bà Kim Ngân cùng cộng sự lại bị lừa thế, và tôi e đây còn là câu hỏi chưa thể trả lời rốt ráo vì cách đặt vấn đề hời hợt, bề mặt.

Áp lực lớn nhất không phải từ dư luận, mà là từ chính bản thân tôi. Tôi luôn tự trách mình, tại sao tôi lại bị 1 kẻ như vậy lừa, để làm khán giả bị tổn thương . Tôi và các đồng nghiệp đã rà soát  lại các công việc, để sự cố như vậy không bao giờ xảy ra nữa.

Và chẳng có chi là ngoa ngoắt nếu thẳng thắn nói rằng họ đang sử dụng quyền lực, vị thế và trọng trách xã hội để hiếp đáp kẻ yếu thế, chủ yếu cho hả cơn nổi giận mang đầy tinh thần chấp ngã bằng cách nhắm vào cô ‘Lượm’-Trần Thị Thùy Dương– như một hình ảnh minh họa cho ý niệm ghê gớm trên.

Dù khá sát thực khi nhắc tới trách nhiệm và trình độ chuyên môn của một Đài truyền hình quốc gia, song thiển nghĩ đời thường hơn, những gì bà Kim Ngân bộc bạch chỉ càng chứng tỏ bản thân bà đang bị vô minh lôi kéo được thể hiện qua sự chủ quan hết sức buồn cười (chỉ cần đọc phản hồi trên các báo điện tử đưa tin liên quan là đủ rõ).

Tôi tin , những khán giả 11 năm qua trung thành với chương trình, sẽ đủ bản lĩnh để phân biệt đâu là nhân cách của cô Kim Ngân, người dẫn dắt chương trình, đâu là tai nạn nghề nghiệp của cô ấy và cô ấy sẽ có được một bài học quí báu trong công việc và trong cuộc đời của mình. Tôi không tin rằng, những khán giả 11 năm nay khóc, cười, ủng hộ, đồng cảm với những số phận trong chương trình của Kim Ngân lại có thể thay đổi cách nhìn của họ chỉ qua 1 sự cố mà họ biết rõ, tôi và các động nghiệp Tintuconline  là nạn nhân.

Đây chính là lúc nhắc tới nhân tính. Với cá nhân tôi- danh hiệu “MC nhân ái” như kiểu gà nhà nâng hứng nhau- nằm trong chuỗi nhân quả tất yếu khi người làm báo đã quên mất rằng họ phải là người tiêu thụ tốt chính sản phẩm của truyền thông.

Vậy là chị không chỉ giới thiệu những câu chuyện đó mà còn tìm cách giúp đỡ cho họ?

Ban đầu khi làm truyền hình thì tôi chưa có ý nghĩ đấy trong đầu, càng làm càng đam mê và mong muốn được đưa những câu chuyện đó lên sóng và giúp được người ta. Sau này thì tôi nhận ra rằng câu chuyện hậu phóng viên còn nhiều hơn cả những điều trên màn hình. Ví dụ như chúng tôi vừa làm câu chuyện về “Mối tình đầu của cô bé Lượm”, một cô bé vô cùng bất hạnh và sau chương trình đó thì chúng tôi vẫn đang tìm công việc cho Lượm, tìm nguồn kinh phí để con trai của Lượm có thể được mổ tim bẩm sinh. Tất cả những điều đó rất thú vị và bận rộn.

Bài phỏng vấn thực hiện tầm một tháng trước, lúc chưa xảy ra sự cố, càng chứng tỏ bà Kim Ngân rất giỏi kỹ năng ‘khai thác’ đối tượng, song lại là cách PR kém cỏi vì cho thấy bà mải mê với hình ảnh làm đại nhân truyền thông (media mogul) cuốn theo danh lợi hơn là tập trung cho việc xiển dương nguyên tắc liêm chính (integrity) lẫn đòi hỏi không ngừng phẩm chất tử tế (kindness).

Lại nhớ vụ ‘đệ nhất MC’ Lại Văn Sâm dịch đểu lời phát biểu của diễn viên Ngô Ngạn Tổ. Thực tế thì các chính trị gia, nhà sản xuất truyền hình, đại nhân truyền thông,… — do nhiều lý do khác nhau– họ nghĩ, mọi người ngu ngốc; hoặc họ cho rằng, họ không đáng quan tâm ở một vài khía cạnh, lĩnh vực nào đó nên mọi người cũng không hề dõi theo, quan sát và đánh giá họ.

Công chúng đòi hỏi và khao khát chất lượng, tính chuyên nghiệp khi đưa tin, song không phải theo hướng có cảm giác bị ấn tống hoàn toàn với tính thống trị nhất định để bảo khán, thính giả phải suy nghĩ thế này hay hành động như thế kia.

Một trong những tác động lớn lao của truyền thông đại chúng  trong một xã hội truyền thông là khi tham gia thảo luận, người ta nhận ra nhiều từ quan yếu- làm nền tảng dựng xây xã hội tốt đẹp- đang dần mất đi ý nghĩa đích thực của nó như ‘thương yêu’, ‘bằng hữu’, ‘chia sẻ’, ‘tha thứ’,…

Khán giả có quyền của khán giả. Phê phán hay chia sẻ, cảm thông, tất cả là phụ thuộc vào cái nhìn của họ đối với cá nhân tôi và chương trình của tôi. Tôi nghĩ, khán giả thực sự của Người xây tổ ấm sẽ không phải là những người té nước theo mưa, thấy 1 số người chưa đủ thông tin về hành vi lừa đảo có chủ ý, có hệ thống, lừa đảo đến cùng của Lượm mà đã lên tiếng phán xét chúng tôi, thì cũng vào hùa. Nếu khán giả của tôi có cái nhìn rộng lượng, và từng chia sẻ với các chương trình có những nhân vật phạm tội, phải vào tù, rồi làm lại cuộc đời…thì họ cũng chẳng việc gì phải nói a dua theo những người chỉ nói ra để thỏa  mãn mục đích của cá nhân mà không nghĩ đến 1 điều, là trước hết  cần lên án mạnh mẽ kẻ táng tận lương tâm, dám bịa ra 1 câu chuyện dối trá, biến cha mẹ mình thành những kẻ tội đồ, bỏ rơi con, lợi dụng báo chí, truyền hình để trục lợi. Chúng ta phải sống và làm việc theo pháp luật . Và  không vì lý do gì mà “ chia sẻ , thông cảm “ cho những kẻ lừa đảo.

Và dưới cái nhìn này, hành vi hình sự hóa của Văn phòng Luật sư AIC khi đề nghị truy tố cô Trần Thị Thùy Dương chỉ khẳng định thêm thói vô cảm, trơ trẽn và hợm hĩnh của những người lầm tưởng mình giỏi chuyên môn mà không hề chú tâm tới hiệu ứng xã hội cũng như lắng nghe sâu thẳm lòng mình.

Chính mong mỏi lèo lái dư luận của những nhân vật chức quyền và danh tiếng này nọ đích thị là sự lừa bịp, dối trá. Và lần nữa, như nghiên cứu chỉ ra, sự lừa dối này gây ảnh hưởng tới ký ức lẫn niềm tin về những nguyên tắc, luật lệ cần tuân thủ.

Do không thể thay đổi quan niệm về bản thân (self-concept) rằng mình cơ bản là người tốt, nên mình cứ làm việc tiêu cực và sai khiến cho điều đó được cảm thấy đáng chấp nhận về mặt đạo đức.

Từ bi (compassion) do đó, cần thiết đi kèm với thương yêu để ứng xử của ta vẹn nguyên động cơ thực sự sống với, sống vì người khác.

Nếu tôi nói với anh, tôi đủ lòng nhân hậu để tha thứ cho Lượm, thì đó chỉ là câu nói cho khán giả báo chí vui lòng. Thật khó mà tha thứ, bởi Lượm đã đụng vào lãnh địa thiêng liêng nhất của tôi, đó là khán giả . Tha thứ thế nào , khi cô ấy đã lừa khán giả của tôi , những cụ ông , cụ bà cao tuổi , run run chống gậy đến Đài TH, nhờ gửi cho anh A, chị B , cháu C vài trăm ngàn đồng trích từ đồng lương hưu ít ỏi, vì “ cả đêm qua tôi không ngủ được, hình ảnh họ cứ ở trong đầu chúng tôi “ ? Tha thứ thế nào, khi mà vì cú lừa của cô ấy, có thể có những khán giả của tôi sẽ dè dặt khi muốn giúp cho 1 trái tim non đang thoi thóp , đang chờ được sống. Dân tộc ta mạnh, vì chúng ta gắn kết với nhau bằng yêu thương, đùm bọc, lá lành đùm lá rách, những kẻ như cô ấy làm hoen ố những đạo lý đẹp của người Việt chúng ta.

Xem lại clip NXTA “Mối tình đầu của Lượm“, sẽ dễ hiểu vì sao bà Kim Ngân lại cay cú và chuyển thái độ ngược hẳn sau khi cú lừa của cô ‘Lượm’ bị phát giác; ban ơn, dẫn dắt, không chú tâm lắng nghe hay nhịp cùng tâm trạng của đối tượng, thiếu đồng cảm và chẳng tìm thấy sự kết nối xác thực trong quan hệ là những lý do giải thích vì sao nội dung cảm xúc không chỉ báo chắc chắn tính đúng đắn của ký ức ở người được mệnh danh là ‘MC nhân ái”, để rồi chính bà tiếp tục phát ngôn quy lỗi hết sang người khác, và như thể chính mình liên đới trách nhiệm là điều hoang tưởng vậy.

Tai nạn này , trước hết , do có 1 sự dàn xếp bài bản, chủ động, quyết lừa đến cùng của nhân vật Lượm và nhiều nhân vật khác mà cô ta thuê, nhờ, mượn đóng vai để lừa chúng tôi qua từng giai đoạn, từ giả  mạo email , giả mạo làm người chữa bệnh cho con cô ta ở Huế, giả mạo là bạn người yêu cô ta . bà dì ruột thì giả mạo làm người cưu mang cô ta …. Nên việc kiểm chứng là rất khó.

Thứ 2, cũng có 1 phần do chúng tôi đã ưu tiên cô ta, khi được biết, cô ta có con bị tim bẩm sinh. Đã tham gia chương trình “ Trái tim cho em “ mấy năm nay, tôi biết, có sự chia sẻ của khán giả  con cô ấy sẽ được cứu ngay lập tức, nên tôi nghĩ, phải cứu cháu bé.

Thế giới truyền thông cùng nền văn hóa xiển dương hình ảnh và giá trị cái tôi ngày nay, quả là lắm trò thị phi khủng khiếp, biến hóa khó tưởng tượng tới nổi thật.

Tác giả của nhân vật Lượm, người nói dối và email xin lỗi

Tạm đặt các nguồn dẫn liên quan ở đây, đây, đây, đây đây.

Sẽ viết khi rảnh rỗi hơn, tập trung vào việc ca ngợi tài sáng tác nhân vật Lượm trong bài thi “Tình đầu bất hạnh của cô bé bụi đời“; đặt vấn đề khi xem clip xong rằng, bạn có phải là người nói dối; và thử lý giải tại sao tác giả Trần Thị Thùy Dương lại chọn cách viết email để xin lỗi khán giả truyền hình.

Giờ thì chúc bạn đọc ngủ ngon, mơ đẹp, mộng lành!

Vài dòng ghi xuống rồi đi nằm…

– Mỗi năm lại xem ít nhất một lần Cuộc sống của những người khác.

– Nghe tiếng âm thanh nhà bên vẳng lại, nhớ mới đây lần đầu tiên vào trường quay S9 ủng hộ người quen dự thi Đường lên đỉnh Olympia và biết thời gian từ bỏ thói ngồi trước màn hình đủ lâu để mình tịnh không cần ngó ngàng TV làm chi.

– Bài đọc trước khi gõ những dòng chữ cuối ngày này: Thương yêu chính mình và người khác.